Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3576 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 27
chuyện xấu để sư phụ gánh vác

❊ ❊ ❊

Vẻ mặt Thiên Âm như tro tàn nhìn Trọng Hoa, cả người phát run.

“Sư...... Sư phụ.”

Hồng Trang vẫn còn chưa hết kinh hãi, lúc này vùi trong ngực Trọng Hoa, đúng lúc mùi hương thơm mát tựa như hoa lan trắng lượn lờ quanh mũi, chỉ cảm thấy trong lòng tràn đầy thư thái, lòng mới vừa rồi bị khiếp sợ dần dần thay đổi thành một loại rung động khác.

Nàng giương mắt nhìn, chỉ có thể trông thấy phần quai hàm với đường cong tuyệt đẹp và màu da trong suốt, còn có một cặp lông mi dài như tơ từng sợi từng sợi đều lộ ra lãnh ý.

Nàng không nhịn được muốn dựa sát một chút, muốn cảm thụ nhiệt độ thân thể kia, nhưng Trọng Hoa lại nhẹ nhàng đặt nàng xuống.

Chỉ một ánh mắt, lập tức làm cho mọi người đều cúi đầu cung kính nghe theo.

“Thiên Âm ngỗ nghịch, có nhiều mạo phạm, là bổn tôn dạy dỗ không chu đáo, bất luận các ngươi bị tổn thất cái gì, cứ sai phái đồng tử báo lại với ta, bổn tôn gánh vác toàn bộ. Còn Thiên Âm, sau này, bổn tôn sẽ tự mình trừng phạt, các ngươi đi về trước đi.”

“Dạ, tôn thượng!” Trong lòng mọi người âm thầm thở dài, không thấy được kết cục của Thiên Âm, thật đáng tiếc.

Vẻ mặt của đám đông đều nằm trong tầm mắt, Trọng Hoa im lặng một lát, dưới tay khẽ động, tức thời cuồng phong nổi lên tứ phía: “Các ngươi muốn ở lại nơi đây quan sát bổn tôn dạy dỗ đệ tử môn hạ sao?”

“Không không không, đệ tử nên rời đi, nên rời đi.” Mọi người hoảng sợ, khắp nơi tản đi, chỉ còn lại Hồng Trang ngây ngô đứng tại chỗ, ngưỡng mộ ngước nhìn hắn, lòng tràn đầy cảm phục.

Đây, chính là Tiên Tôn!

Thế nhưng hắn lại là sư phụ của người khác!

Trọng Hoa thu tay lại, cuồng phong chợt ngừng lại. Hắn quay mặt sang, nhàn nhạt hỏi: “Vì sao người không đi?”

“Ta...... Tiên Hạc bị thương, ta không biết ngự kiếm phi hành, không thể quay về.” Vốn Hồng Trang tưởng rằng nói lời này, hắn sẽ đưa mình về.

Tưởng là được rồi, chẳng qua Trọng Hoa chỉ trầm ngâm trong phút chốc, tùy tiện làm một chiêu, ngay lập tức một con Tiên Hạc đáp xuống bên người.

“Ngồi lên nó, trở về đi.”

“Nhưng......” Hồng Trang còn muốn nói điều gì, nhưng thấy vẻ mặt hắn lãnh tình lạnh nhạt, nhẫn nhịn, sau cùng thoáng liếc xéo qua khuôn mặt Thiên Âm một lúc, ngồi Tiên Hạc rời đi.

Trọng Hoa đi từng bước đến trước mặt Thiên Âm, sắc mặt không hề gợn sóng.

Vẻ mặt Thiên Âm như tro tàn trông thật bi thảm, nhân lúc hắn chưa mở miệng vội quỳ rạp xuống đất trước tiên, nàng chưa bao giờ quỳ dưới người khác, nhưng lại cam tâm tình nguyện thần phục dưới đầu gối hắn.

“Là đồ nhi không tốt, trêu chọc các vị sư huynh sư tỷ, làm cho sư phụ không vui, xin sư phụ trách phạt!”

Hồi lâu không có âm thanh vang lên, Thiên Âm cũng không dám ngẩng đầu đứng dậy, nên vẫn quỳ, quỳ quỳ, trong lòng nảy lên chút đau xót.

Sư phụ tức giận rồi ư? Có phải bắt đầu chán ghét ta rồi hay không?

“Vi sư vẫn chưa nghĩ đến phải trách phạt con.”

Thiên Âm kinh ngạc giương mắt.

Trọng Hoa nhẹ nhàng đỡ nàng dậy: “Nhận con làm môn hạ, lại chỉ lo bế quan, chưa chiếu cố đến con, là lỗi của vi sư.”

“...... Sư phụ......”

“Lần sau có làm những việc này, để vi sư gánh vác.”

Nhất thời một tia chớp đánh qua đầu Thiên Âm, ở một bên Thiên Tuyết ôm bụng cười đến lăn lộn trên đất.

Trọng Hoa phảng phất giống như không thấy, biểu tình rất là tùy ý tự nhiên: “Từ nay về sau, con ở tu hành bên cạnh ta cho tốt. Ddlequydon Chuyện trước đây, vi sư không truy cứu, vì thế con cũng không cần giải thích điều gì.”

Thiên Âm cảm động nước mắt rơi như mưa.

Trọng Hoa dường như thở dài một tiếng, đưa tay gạt đi nước mắt vương trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, sinh lòng yêu thương, nói: “ Một người phàm như con, tách khỏi người thân, trông coi một tòa đại điện không người, chắc hẳn trong lòng cũng vô cùng hiu quạnh, là vi sư suy nghĩ không chu toàn.”

Thiên Âm vội vàng nắm lấy tay hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, hai mắt đẫm lệ lưng tròng: “Không, sư phụ, Thiên Âm không có người thân nào, từ ngày bái sư trở đi, sư phụ chính là người thân nhất, thân nhất của Thiên Âm!”

Trọng Hoa ngẩn ra, Thiên Âm lại nói: “Con là một đứa trẻ mồ côi không ai muốn, không biết đến từ đâu, cũng chẳng biết đi nơi nào.. Bên cạnh rất nhiều bạn nhỏ cũng đều có phụ mẫu, bọn họ đều không phải chạy nạn mà xa rời phụ mẫu, ngay cả phụ mẫu mất cũng không có sức lực nuôi sống mình, chỉ có thể ăn mày để mưu sinh.....”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »