Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3583 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 39
phí tổn thất tinh thần

❊ ❊ ❊

“Cái gì…A!”

Nàng đang muốn lên tiếng hỏi thì Lưu Quang đã kẹp nàng vào khuỷu tay rồi mang nàng bay vút lên trời cao với tốc độ nhanh như gió.

Chỉ một lúc sau Thiên Âm đã thấy Lưu Quang đưa mình tới ngọn núi bên cạnh.

“Nơi này có tên là núi Nhược Thủy, bất luận là ma hay tiên, một khi ngã xuống thì sẽ không sống sót được đâu.” Thấy nàng tò mò nhìn quanh, Lưu Quang lập tức giải thích, tiện tay chỉ xuống dưới, chỉ thấy sương mù dày đặc lượn lờ quanh vách núi, “Vừa rồi ta mới treo đám người khi dễ ngươi ở dưới vách đá, ngươi nhìn bọn họ xem, có giống thịt khô hay không?”

Một cơn gió thổi ngang qua, Thiên Âm thấy rõ hai nữ tử với gương mặt trắng bệch như đánh phấn, nàng thất thanh nói: “Là bọn họ!”

Rồi quay đầu nhìn Lưu Quang: “Dường như họ đang rất sợ, ngươi… Hay là cứu họ lên đây đi?”

“Bọn họ ỷ tu vị của mình mạnh hơn ngươi, lại ghen tỵ khi thấy ngươi là môn hạ của Tiên tôn, bởi vậy luôn muốn khi dễ, ức hiếp ngươi, chẳng lẽ ngươi không muốn trả thù sao?”

Thiên Âm nghiêm túc gật đầu: “Muốn thì muốn. Nhưng ta không muốn hại chết bọn họ đâu! Vả lại bọn họ cũng chưa ra tay với ta…”

“Trốc” một tiếng, Lưu Quang gõ lên trán nàng, gương mặt ra vẻ không thể dạy dỗ được đứa trẻ trước mặt: “Bất kể là nơi nào thì người khác cũng sẽ ức hiếp ngươi thôi, ngươi phải trả thù chứ. Nếu ngươi càng nhẫn nhịn, đôi khi không nhất định sẽ đổi lấy được hòa bình, ngược lại, bọn họ sẽ cho rằng ngươi yếu đuối dễ bắt nạt, như vậy ngươi chỉ nhận được nhiều khi dễ hơn thôi.”

Thiên Âm tương đối lạc quan nói với người kia: “Dù sao đều là chuyện ở tương lai, chờ ta học được tiên pháp thì bọn họ sẽ không khi dễ ta được nữa.”

Lưu Quang sống mấy ngàn năm nhưng chưa từng thấy ai không tim không phổi như vậy, bị người ta khi dễ nhưng trong lòng không hận thù, ngược lại nghĩ đến sau này lợi hại thì sẽ không bị khinh thường nữa.

Thật không biết là đơn thuần, hay là vì còn quá nhỏ nên không nhìn thấu những thứ này.

Đúng là chỉ có người cường đại thì mới có thể thoát khỏi sự xem thường của người khác, mới không bị người khác khinh dễ.

“Vậy cứ thả bọn họ ra như thế sao?”

“Đúng rồi, ngươi xem, bọn họ bị dọa sợ đến mức mặt mũi trắng bệch rồi kìa.”

“Được thôi, ngươi đừng hối hận.”

Thiên Âm rụt cổ lại, lầu bầu nói: “Ta thì hối hận gì cơ chứ, dù sao trong tương lai ta sẽ bảo vệ sư phụ, cũng không muốn đánh nhau với mấy người kia…”

Thính lực của Lưu Quang vô cùng nhạy, nghe được lời này thì cau mày, sau đó phất tay một cái, lập tức hai người bị treo trên vách đá giống như có sợi dây vô hình từ từ kéo lên trên.

Nhìn thấy Lưu Quang, hai người kia như tìm được đường sống nên vội vàng dập đầu cầu xin tha thứ: “Thượng tiên tha mạng!”

“Đừng để ta thấy các ngươi bắt nạt người khác nữa.” Lưu Quang chén ghét xoay người, sau đó nói với Thiên Âm: “Ta đưa ngươi đi mất, nếu sư phụ ngươi tìm không được thì sẽ tới chỗ ta phá tan tành. Đi thôi, tiểu nha đầu.”

“Đợi một chút!” Đột nhiên Thiên Âm kêu lên, Lưu Quang quay lại, ánh mắt mang theo nghi ngờ. Rốt cuộc nàng chuyển động mắt một vòng rồi cười hắc hắc: “Mặc dù ta không muốn ngươi trừng phạt hai người họ, nhưng hành vi của bọn họ khiến tâm hồn nhỏ bé yếu đuối của ta bị tổn thương không hề nhẹ, cho nên…”

Lưu Quang hiểu ra: “Cho nên ngươi muốn chi phí đền bù tổn thất tinh thần?”

Gương mặt Thiên Âm tỏ vẻ ngây thơ, sau đó nhoẻn miệng cười ra vẻ thật lòng: “Đúng rồi, là phí tổn thất tinh thần.”

“Phốc!” Đầu tiên Lưu Quang cười nhẹ, sau đó ngửa mặt lên trời cười ra tiếng: “Tiểu Bất Điểm* a Tiểu Bất Điểm, nếu như thời gian có quay trở về, nhất định ta sẽ thu nhận ngươi làm đệ tử, truyền lại y bát của Lưu Quang ta cho ngươi!”

* Cách gọi thân mật, chỉ cô bé, cậu bé.

“Hắc hắc…” Gương mặt Thiên Âm ngượng ngùng.

Mà hai người đang quỳ trên đất nhìn khi nhìn lên lại thấy tiểu cô nương đang đứng kia vô cùng xinh đẹp, vô cùng động lòng người, bọn họ lập tức hóa đá…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »