Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3646 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 12
thời kỳ mãn kinh là cái gì

❊ ❊ ❊

“Muội yên tâm, nếu nó là của muội, ta sẽ không đoạt vật yêu thích của người khác.” Huyền Tề nhún vai, dáng vẻ thư thả: “Muội có thể nói cho ta biết không, nó là loài gì thế? Nhìn khắp Tiên thú của Tiên giới, nhưng ta lại chưa bao giờ gặp qua thú nhỏ đáng yêu cỡ này.”

“Nó..........” Thiên Âm cúi đầu, trùng hợp cùng ánh mắt của tiểu thú lông tròn chạm vào nhau, nhìn ánh mắt mong đợi của nó, suy nghĩ nàng không bình tĩnh, nói: “Tên nó là Thiên Tuyết, là sủng vật của ta, nó chẳng qua là một con mèo tạp giao (lai), không phải tiên thú gì đó.”

Tiểu thú đau khổ dùng móng vuốt che mặt, vùi thật sâu vào trong lòng nàng, dường như bị nói là mèo tạp lai đã làm mất mặt nó lắm.

Từ giờ phút này, tên của nó, cuối cùng không thể sửa đổi, bị Thiên Âm quyết định: Thiên Tuyết.

Nó chỉ là một tiểu thú có thể hóa thành hình người, nên không thể hiểu được tầm quan trọng của cái tên.

Rất nhiều năm sau, khi nó uy phong lẫm liệt có một không hai trong lục giới thì căm thù cái tên “Thiên Tuyết” này đến tận xương tủy, có lần nó đã muốn bổ vào đầu của tiểu hài tử xui xẻo, chỉ vì toàn thân nó trắng như tuyết mà lại đặt tên nó là 'Tuyết' kia!

♣ ♣ ♣

Bên kia, Chấp pháp trưởng lão Huyền Lam đuổi tới vị trí lúc trước của Thiên Âm, nhìn đống lửa chưa tắt trên mặt đất, tay áo vung lên, đống lửa kia liền biến mất sạch sẽ.

Lại liếc nhìn một lần, nhìn thấy con gà nướng bị cắn một nữa bên cạnh, đôi lông mày nhăn nhúm, cả giận nói: “Tên đệ tử không có mắt nào, lại dám coi thường môn quy của tiên môn ta, coi Chấp pháp trưởng lão ta như ngồi không phải không!” (Tác giả: Lão Huyền à, nhưng mà ngươi là tiên nha, ngay cả ăn chay cũng có thể không cần ăn đó!)

“Xem ra dạo này người Chấp pháp điện đều lười biếng, thế nhưng lại để cho người khác nướng thịt trên tiên sơn không kiêng nể gì! Trở về xem ta trừng trị các ngươi thế nào!” Tay áo hắn vung lên lần nữa, lập tức con gà nướng kia tan thành mây khói.

Tựa như dính phải cái gì đó dơ bẩn, hắn chán ghét nhíu mày, vung tay áo một cái, lại ngự kiếm rời đi.

Vừa quay lại Chấp pháp điện, liền nhìn thấy tiểu đồng tử mình thích nhất té xỉu trên thềm đá không ai quan tâm, nhất thời cực kỳ tức giận. Tự nhiên nghĩ tới tên tôn tử (cháu) chẳng ra gì của mình.

Một tiếng sư tử gầm vang vọng khắp tiên sơn: “Tên tiểu tử thúi Huyền Tề, lăn ra đây cho lão tử!!”

Tại một nơi khác ở phía xa, Thiên Âm theo Huyền Tề đi dọc trên hành lang đến Tĩnh Tu các, trên hành lang chung quanh đều có viên dạ minh châu lớn cỡ nắm tay, sáng rực giống như ban ngày.

Bỗng dưng nghe thấy tiếng gầm này, thân thể nhỏ của Thiên Âm run rẩy, hỏi Huyền Tề tiếp tục đi như không nghe thấy gì ở đằng trước: “Huyền Tề ca ca, hình như ta nghe có người gọi huynh kìa?”

“Không có gì, một tử lão đầu tới thời kỳ mãn kinh thôi.”

“Thời kỳ mãn kinh là cái gì?”

“Chính là tình trạng của một người khi từ trung niên bước qua lão niên, thông thường loại người này mất đi tinh thần ở trạng thái bình thường. Nếu lòng không tĩnh tâm tu luyện thật tốt trong lời nói và không bày tỏ được, sẽ bị tẩu hỏa nhập ma.”

“Hả? Vậy tại sao ở trạng thái bình thường tinh thần lại mất đi?”

Đột nhiên Huyền Tề dừng bước xoay người lại, cười tủm tỉm nhìn Thiên Âm: “Nếu Thiên Thiên từ một đại mỹ nhân biến thành một lão bà bà mặt đầy nếp nhăn, trong lòng muội sẽ có cảm giác gì?”

“Hiển nhiên là đau khổ bi thương muốn chết rồi!”

“Người thuộc thời kỳ mãn kinh chính là loại tình trạng này. Bọn họ biết mình sắp trở nên cực kỳ xấu xí, lại luyến tiếc tuổi thanh xuân, vì vậy sẽ đi ghen tị với những người trẻ tuổi cường tráng hơn họ.. Ừm........ Chủ nhân của giọng nói vừa rồi ghen tị ta trẻ tuổi đẹp trai hơn hắn.”

“À!” Thiên Âm nửa hiểu nửa không gật đầu, lại chợt nhìn thấy sắc mặt Huyền Tề đột nhiên đại biến: “Huyền Tề ca ca, huynh làm sao vậy?”

“Ca ca ta không thể dẫn muội đến Tĩnh Tu các được, tự muội chậm rãi tìm đi.” Thấp giọng nói xong, hắn không dấu vết lui ra sau vài bước, lấy lòng người phía sau Thiên Âm, cười nói: “Gia gia ngài........ Tại sao người lại trở về sớm như vậy, lúc này mặt trời cũng chưa thức dậy nha.”

Thiên Âm sửng sốt, vội vàng xoay người, liền nhìn thấy một lão nhân râu bạc, đôi mắt cố chấp trừng Huyền Tề, tức giận đến mặt đỏ bừng: “Ngươi tiểu tử thối này, cả ngày cùng Lưu Quang đồng thời là văn thối vũ nát (học dốt võ tệ). Ở đâu ra nhiều chuyện kỳ quái hoang đường để nói như vậy hả!!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »