Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3449 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 86
nàng còn sống?

❊ ❊ ❊

Lời của hắn vang vang, giống như khối Thiên Thạch đè ép Lưu Quang: “Cho nên, mặc dù Thiên Âm không phải thần, nhưng ta tin tưởng, nàng và thần có mối liên hệ rất lớn!”

Đột nhiên Lưu Quang quay đầu nhìn hắn, lúc này mới hiểu ra, người máu lạnh như hắn, vì sao lại để ý tới một tiểu cô nương, còn có thể lấy ra ngàn vạn Thần Chi thảo để cải tử hồi sinh......

Cho dù người này có ân với hắn thì khi có điều cần thiết, hắn mới để ý mà thôi!

“Cho nên ngươi đoán được Thái A sẽ không bỏ qua cho một hạt giống tốt như vậy, sáu năm trước ngươi lần đầu gặp được nàng, sao không dẫn nàng về Ma tộc?”

Mặc Tử Tụ lắc đầu: “Hôm đó thật sự ta không thể tự lo cho bản thân mình.”

“Hôm nay ngươi cứu nàng, là vì trả lại cho nàng một mạng, ngày sau đoạt đi tánh mạng của nàng, ngươi liền yên tâm thoải mái đúng không? Ngươi thật đúng là ngàn năm như một, tính toán thật tỉ mỉ.” Lưu Quang trầm thấp cười một tiếng: “Nhưng nếu ta muốn che chở nàng thì sao?”

Mặc Tử Tụ không giận hỏi ngược lại: “Nếu để cho người của Tiên giới đều tin tưởng rằng nàng là thần cuối cùng của thế gian? Như vậy vì Thần Tàng, ta muốn hỏi, bằng một mình Lưu Quang ngươi, thì có thể bảo vệ được nàng chu toàn? Ngươi có thể vì nàng chống đỡ với tất cả những người có mưu đồ với Thần Tàng hay không?”

Lưu Quang khó có thể sinh ra tức giận, giọng điệu cũng lạnh xuống: “Mặc Tử Tụ, nàng chỉ là đứa bé không rành việc đời!”

“Nhưng hơn hết, nàng là một vị thần thể. Không một người nào có thần lực, thể chất lại gần giống như thần thể! Ngươi là người đầu tiên biết bí mật này, ở trong cuộc sống sau này, còn có thể có rất nhiều người biết bí mật của Thiên Âm, biết được cung Nguyệt Thần tồn tại. Như vậy ta sẽ không tự mình ra tay, đợi người của Tiên giới các người tìm thấy được cung Nguyệt Thần, ta sẽ đến lấy.”

“Cho dù là ngươi hay là Trọng Hoa, cũng không bảo vệ được nàng.”

Gió to chợt nổi lên, đã không thấy bóng dáng của Mặc Tử Tụ, Lưu Quang nhìn điện Cửu Trọng yên tĩnh, nghĩ đến dáng vẻ ngây thơ của Thiên Âm, ở trong gió khéo léo thở dài một tiếng.

♣ ♣ ♣

Hồng Trang yên tâm thoải mái, trông chờ tin tức Thiên Âm qua đời truyền ra, lại không nghĩ rằng, tin tức của một tháng sau truyền tới, là Thiên Âm muốn đến điện Thái A thảo luận Tiên thuật với nàng.

Nàng như cũ mặc bộ y phục màu đỏ, sắc mặt lại tái nhợt như tuyết, rất nhiều người nhìn thấy nàng, dừng lại cung kính kêu một tiếng “sư tỷ”, thường ngày lúc này, lòng nàng sẽ rất vui vẻ. Nhưng bây giờ, tin tức Thiên Âm còn sống, hoàn toàn đánh tan hy vọng tốt đẹp của nàng. Thẩn thờ đi về phía trước, nghĩ tới dáng vẻ của nàng ta hiện ra ở trước mặt mình!

Là vênh váo tự đắc? Là căm hận oán giận? Hay là mang theo phong thái của người thắng mà coi thường mình?

Dừng chân nhìn bầu trời trong suốt, khóe môi nàng lộ ra hận ý: “Thiên Âm, ngươi cho là đời này Hồng Trang ta vĩnh viễn không thể xem thường, sỉ nhục ngươi sao! Ta tuyệt đối không thể dễ dàng tha thứ cho một tên ăn xin từng nằm rạp ở dưới chân mình, hôm nay ngươi lại đứng ở nơi có hào quang rực rỡ mà ta ngưỡng mộ!”

Không thể chịu được!

Đi vào Diễn Võ Trường thì đám người đã hội tụ thành biển.

Hồng Trang đến khiến người trong Diễn Võ trường hoan hô một lúc, dù sao ở bên trong tiên môn, Hồng Trang xinh đẹp động lòng người, so với Thiên Âm càng được lòng người hơn!

Hồng Trang chậm rãi rơi xuống đất, Hồng Y vẫn như cũ, tóc dài tung bay, đẹp đến rung động lòng người.

Đôi mắt phượng của nàng lạnh lùng bình tĩnh, tầm mắt quét qua, rốt cuộc ở trên đài nguyên lão, gặp được Trọng Hoa và Lưu Cẩn đứng ở giữa, sắc mặt Thiên Âm trong suốt như tuyết.

Lúc này nàng một thân y phục trắng như tuyết, bên hông ngọc bội càng lộ vẻ xanh biếc. Mái tóc đen buông xuống ở phía sau, có vài sợi tóc rủ xuống trước ngực, tung bay theo gió. Tóc dài được buộc tùy ý bằng dải gấm cùng màu, chuỗi châu ngọc rơi xuống làn da trắng như truyết trên trán của nàng, lóe lên sáng bóng.

Hồng Trang kinh ngạc phát hiện, đứa bé ăn xin năm đó, hôm nay cũng là một Phong Hoa Tuyệt Đại. Tim lập tức trầm xuống, sắc mặt cũng không còn bình tĩnh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »