Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3559 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 14
nổi tiếng bị tên môn chú ý

❊ ❊ ❊

Trên điện, một nam tử trẻ tuổi tuấn mỹ mặc cẩm bào lộng lẫy, tóc đen phiêu dật, một đôi mắt phượng hẹp dài tựa như lơ lãng dừng trên người Thiên Âm, ám quang lưu động.

Lúc này, dường như hắn đang ngồi trên bảo tọa chưởng môn bằng lưu ly, nhìn xuống giữa điện, âm thanh trong suốt róc rách, không nghe ra vui buồn giận, bình thản làm cho người ta nhận ra một tia hứng thú chập chờn: “Nàng là một người bình thường, thật sự có bản lãnh một chưởng vỗ bay ngươi sao?”

Huyền Lam nghĩ tới chuyện hôm qua, da mặt run lên, nhưng nhìn Thiên Âm, lại không ngăn được lộ ra vẻ hưng phấn: “Đúng là nàng. Thể chất nữ tử này đặc biệt, trăm ngàn năm có một, nếu bồi dưỡng thật tốt, tương lai chắc chắn trở thành nhân tài kiệt xuất của Tiên giới, làm vẻ vang tiên môn ta.”

Vẻ mặt Huyền Lam kích động, nói, Thiên Âm nghe thấy vô cùng chột dạ, không nhịn được lo sợ, dùng bộ dáng không biết gì chịu sự đánh giá của người xung quanh.

Trên đại điện, mười mấy nam tử có trung niên hay lão niên đứng thẳng tấp hai bên chưởng môn, mỗi người hoặc là nghiêm chính cao ngạo, hoặc là tiên phong đạo cốt*. Chỉ là đôi con người đều trợn mắt nhìn nàng, trong mắt kia đã tràn ngập lửa nóng.

[*Tiên phong đạo cốt (仙风道骨) là thành ngữ Trung Quốc

Phong: Dùng kết hợp (như phong cách, phong tư, phong thái) để nói về dáng dấp tao nhã, cao quý của một người, tức là những nét hay, đẹp của người ấy biểu lộ qua dáng đi, cử chỉ.

Cốt: Bộ xương; dùng theo nghĩa bóng là dáng dấp con người, thường nói là cốt cách, đồng nghĩa với phong cách, phong tư, phong thái.

Tiên: thần tiên.

Đạo: Ông đạo, đạo sĩ, người tu tiên.

Tiên phong đạo cốt: Phong thái của tiên nhân, cốt cách của người tu đạo. Ý nói dáng vẻ bên ngoài thanh cao, thoát tục, khiến cho người khác trông thấy phải đem lòng kính nể, quý trọng. – nguồn Internet. ]

Thiên Âm không biết tại sao dáng vẻ đánh giá người khác của những người này lại kì quái như thế, chỉ cho rằng việc đánh bay trưởng lão ngày hôm qua phô trương quá mức, dọa sợ bọn họ. Liền cảm thấy có chút chột dạ, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, vội vã dời ánh mắt.

Giữa lúc kinh sợ liếc mắt một cái, nhìn tới thiếu nữ mặc quần áo giống nàng bên tay phải, đang giận dữ trừng mắt nhìn nàng thì hơi sững sờ, tiếng thét chói tai bị mắc trong cổ họng, quả thực làm nàng nghẹn tới mặt đỏ bừng.

Quả ớt nhỏ Hồng Trang?!!

Tại sao nàng ta lại ở đây?!!!

Nàng hoảng sợ rồi, trong nháy mắt có cảm giác tai vạ ập xuống đầu đến nơi!!

Nhất thời nàng cảm thấy thế giới này nhỏ bé, nàng khó khăn bỏ đi, gặp phải vận cứt chó lộn một vòng từ trên đỉnh núi xuống mà chẳng biết như thế nào lại lăn vào tiên môn, không ngờ có thể gặp mặt kẻ thù lần nữa! Không thể không thừa nhận nàng và nàng ta rất có duyên.

Thế nhưng nàng không biết, cứ ngàn năm một lần, Tiên môn sẽ bí mật tìm kiếm những đứa trẻ có thiên tư hơn người, mang về tiên môn tu luyện. Mà trong số một trăm người, Hồng Trang cũng có tên.

Nàng càng không biết là, nàng chỉ lăn một vòng đã lăn vào tiên sơn, Hồng Trang lại phái người trong thành tìm kiếm nàng nửa tháng trời không thấy mà tự nuôi nỗi oán giận đến giờ vẫn chưa bình ổn được, mãi đến khi vị tiên nhân đã từng chỉ bảo nàng ta dẫn theo một vị trưởng lão đi vào thành, dẫn Hồng Trang tới Thái A.

Gặp mặt lần nữa, hai người trợn mắt qua lại, hai bên ngỡ ngàng.

Bên này nàng khiếp sợ muốn hóa đá, Hồng Trang bên kia, trong lòng đủ loại mùi vị không sai.

Từ biệt nửa tháng, vốn hai người khác nhau một trời một vực, thân phận ở đây lại phát sinh biến hóa long trời lở đất. Nghĩ nàng ta là thiên chi kiêu nữ, bị trưởng lão tiên môn nhìn trúng mang về Tiên sơn cũng có thể hiểu được*, nhưng dựa vào đâu một tên ăn mày nho nhỏ cũng có thể bay lên Tiên sơn chứ? Hiện giờ, nàng lại là người có tiếng tâm ai ai cũng biết, vả lại đường đường là người Chấp Pháp trưởng lão kì vọng rất cao!

[*Có thể hiểu được (无可厚非 – Vô khả hậu phi) là câu thành ngữ tiếng Hán, không có gì đáng trách, đáng soi mói, chỉ trích quá mức. Ý nói: dù có khuyết điểm, cũng có chỗ đáng khen, chúng ta nên thông cảm – nguồn Baike.]

Mà bản thân, hôm qua được dẫn vào tiên môn liền ở cùng với mọi người, được bố trí ở trong một cái sân nhỏ, đến sáng hôm nay mới được dẫn vào nơi này chờ đợi số phận tiếp theo!

Khác nhau một trời một vực, khoảng cách rõ ràng.

Phía trên, chưởng môn Lưu Cẩn nghe lời nói của Huyền Lam, mặc dù trong mắt thầm kiềm nén sự vui mừng không dứt, nét mặt lại bình tĩnh không dao động. Nghe Huyền Lam nói như thế, khẽ lắc đầu, nhìn Thiên Âm thật sâu, nói: “Chuyện tương lai không thể tính trước. Bây giờ nói về thành tựu của nàng hơi sớm. Không bằng thế này, nàng cũng do ngươi tìm ra nên bái nhập môn hạ* của ngươi luôn đi......”

[*Môn hạ: đệ tử trong môn, thông thường các trưởng lão, chưởng môn,...v...v.. đều có nhiều đệ tử, gọi là môn hạ.]

“Không thể không thể!” Lời của Lưu Cẩn còn chưa dứt, Huyền Lam vội lắc đầu từ chối: “Một hạt giống tốt như vậy, đi theo lão đầu như ta đây khó tránh bóp chết hiềm nghi của thiên tài, ta thấy, nếu không thì chưởng môn nhận nàng vào môn hạ của mình thôi.”

Ngoài miệng nói xong, hắn thầm truyền âm nói với Lưu Cẩn: “Chưởng môn cân nhắc, nữ tử này là thần thể trời sinh, nếu bồi dưỡng tốt, tiền đồ của nàng không thể giới hạn*, có lẽ có khả năng trở thành vị Tiên Tôn thứ hai của tiên môn ta.”

[*Không thể giới hạn – bất khả hạn lượng: là câu thành ngữ Trung Quốc, mang ý nghĩa dự đoán tiền đồ, sự nghiệp tuyệt vời trong tương lai.]

Cuối cùng, hắn liếc nhìn Lưu Cẩn một cái thật sâu, ý tứ kia rất rõ ràng: thần thể, thiên tài ngàn vạn năm hiếm có!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »