Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3578 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 26
lòng tin của thiên âm

❊ ❊ ❊

Thiên Âm há hốc mồm ngạc nhiên, có chút không thể tin được.

Lưu Cẩn nói tiếp: “Vì vậy bổn tọa nói sư phụ con bảo vệ tiên giới, con cũng không biết, tiên giới hùng mạnh mới có thể bảo đảm sự cân bằng của Lục giới, để đề phòng Ma tộc làm việc xấu gây hại cho bá tánh.”

Thấy Thiên Âm vẫn đang trợn tròn mắt, vẻ mặt thoáng kinh sợ, bèn lắc đầu: “Kể những chuyện này cho con chưa chắc con sẽ hiểu, chờ con lớn lên một chút, tự nhiên sẽ hiểu. Bổn tọa muốn cho con biết, sư phụ Trọng Hoa của con, là một người rất giỏi, điều ngài ấy quan tâm nhất là muôn dân lục giới. Nếu con muốn làm ngài ấy vui mừng thì cố gắng tu hành, làm một đồ đệ giỏi, một đồ đệ tốt có thể san sẻ giúp ngài ấy.”

Dung mạo Trọng Hoa hiện ra trước mặt, bởi lẽ vì lời nói của Lưu Cẩn mà lúc này, một hạt mầm đã gieo xuống trong đáy lòng nho nhỏ của Thiên Âm.

Sư phụ che chở bá tánh, còn ta muốn bảo vệ sư phụ!

“Con không hiểu lời nói của bản tọa cũng không sao, nhưng con phải nhớ thật kỹ. Sau này, tự nhiên con sẽ hiểu.”

Thiên Âm lại nghiêm túc nói: “Chưởng môn đại nhân, con hiểu rồi! Chắc chắn con sẽ tu hành thật tốt, mai sau bảo vệ sư phụ, che chở bá tánh lục giới mà sư phụ phải bảo hộ.”

Lưu Cẩn sửng sốt với lời nói trưởng thành sớm của nàng, nhưng cũng hơi nhẹ lòng.

Có một số thứ, phải khắc sâu vào tận tâm trí từ lúc nhỏ, như vậy, mới càng thấm thía sâu sắc!

♣ ♣ ♣

Trong những ngày tiếp theo, Lưu Cẩn lại cực kỳ hối hận lúc trước đã nói mấy lời khéo ‘địa bàn của con thì nghe lời con’ đó với Thiên Âm.

Ngày đầu tiên: Chưởng môn, đồ đệ của tiên tôn nhổ hết lông chim khổng tước của ta rồi!

Ngày thứ hai: Chưởng môn, Thiên Âm cướp sạch những thứ phát sáng trên người đồ đệ ta rồi!

Ngày thứ ba: Chưởng môn, tiên hạc của ta bị Thiên Âm nấu canh rồi!

Ngày thứ tư:.....

Từ đó nửa tháng sau, bên cạnh Lưu Cẩn không có ngày nào thanh tịnh.

Mỗi ngày đều có người cáo trạng nói Thiên Âm vừa chơi đùa vừa bắt nướng tọa kỵ (thú cưỡi) của ai ăn, vừa đánh rơi đồ đệ của ai bay trên không.... Tóm lại, đến cuối cùng, trong đầu Lưu Cẩn, bóng dáng của Thiên Âm, dần dần chồng lên cùng bóng dáng của Lưu Quang, chồng lên nữa......

Vì vậy, vào một buổi chiều đầy nắng, Trọng Hoa xuất quan, Lưu Cẩn yên tâm rồi.

Lúc Trọng Hoa rời khỏi Cửu Trọng điện, bất luận trái tim hắn lãnh ngạo không còn xúc động gần nghìn năm cũng không khỏi bị run rẩy dữ dội bởi tình trạng trước cửa điện!

“Tôn thượng!”

“Tôn thượng xuất quan rồi!”

“Huhu..... Ngay hiện giờ, tôn thượng ngài tựa như ánh sáng cực kỳ rực rỡ của vầng thái dương trên bầu trời đó!”

“..................”

Vẻ mặt Trọng Hoa kinh hoảng, Cửu Trọng điện của mình trở nên náo nhiệt như thế từ bao giờ vậy?

Liếc mắt nhìn qua một cái, đám người ồn ào yên tĩnh lại một lúc, hai mắt mọi người rưng rưng u ám đau đớn nhìn hắn.

“Tụ họp ở đây có chuyện gì thế? Chẳng lẽ là Ma Tộc xâm phạm tiên môn ta nữa sao?”

Mọi người đang muốn lên tiếng, đột nhiên một tiếng kêu thảm thiết vang lên giữa không trung, mọi người yên lặng đau khổ.

Một tiên hạc bị đánh rơi nữa! Lại một đứa trẻ xui xẻo nữa!

Vừa nhìn qua lần nữa, mọi người vừa kinh sợ, thiếu nữ trên người tiên hạc không ngờ lại là đệ tử có tu vi còn thấp vừa mới bái nhập vào môn hạ của chưởng môn – đệ tử thứ mười ba Hồng Trang.

Nếu như là mấy người của mình, ngược lại không hề gì, mọi người đều ngự kiếm cưỡi mây điều khiển sương mù, cho dù tọa kỵ bị người ta đánh rớt, cũng có thể bảo vệ mình, hơn nữa tránh tọa kỵ bị ngã chết. BachAnHy#LQD

Nhưng lần này thì khác, không ngờ Hồng Trang lại tới đây!

Vốn Hồng Trang cũng biết một ít thuật bay trên không đơn giản, nhưng mà đột nhiên lần này tiên hạc lại bị thương quá nặng, nàng ta hoảng sợ luống cuống, lại quên tự thoát ra, chỉ bất lực thét chói tai, hay tay hay chân quơ loạn trên không trung.

Vì vậy mọi người chỉ nhìn thấy một bóng dáng màu đỏ run rẩy rơi từ trên không xuống, chưa kịp phản ứng, làn gió mát vút nhẹ qua, nhìn kỹ lại, Trọng Hoa đang vững vàng ôm Hồng Trang vào trong ngực, hai mắt lạnh lùng nhìn tới một phía, mơ hồ nuốt giận.

“Hỏng rồi! Tuyết Tuyết! Là sư phụ kìa!”

Một tiếng hô ngạc nhiên rất nhỏ vang lên trong góc, nhưng làm sao có thể giấu được lỗ tay của mọi người, trong khoảnh khắc, đám người rất có hiệu suất cao mà dọn ra một khe hở.

Cuối cùng, phía sau cây cột.

Vẻ mặt Thiên Âm như tro tàn nhìn Trọng Hoa, cả người phát run.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »