Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3638 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 57
không khống chế được??

❊ ❊ ❊

Thân thể người bình thường khó có thể chịu được linh khí cường đại trong Linh Tuyền kia. Ở bên trong trụ lại nửa canh giờ đã là cực hạn, nếu ở lâu hơn nữa thì tiên lực sẽ mất hết, thậm chí sẽ nổ banh xác.

Ngay cả hắn, cũng chỉ dám trụ lại ở bên trong hai canh giờ.

Nhưng trước mắt hắn, Thiên Âm ở trong đây đã hai ngày hai đêm, không chỉ như vậy, hắn không thể tưởng tượng nổi linh khí bên trong Linh Tuyền có hiện tượng dần dần khô cạn.

Chẳng lẽ, đây là sự khác biệt giữa thần thể và tiên thể bình thường sao?

Nhưng mà, việc này cũng quá mức kỳ quái. Theo như lời nói Linh Tuyền do mấy ngàn năm trước trên ngọn thần sơn có vị Ma tộc Thiếu chủ yêu mến một cô gái, vì để cho nàng có niềm vui nên đặc biệt vì nàng mà xây khu Linh Tuyền, bày ra trận pháp lớn, mang linh khí dưới lòng đất Sơn Thần di chuyển đến nơi này.

Mặc dù Sơn Thần đã biến mất ngàn năm, nhưng linh khí nơi này vẫn dồi dào. Lúc này, Thiên Âm ngâm mình ở trong đây lại có hiện tượng khô cạn, cho dù là Trọng Hoa cũng không có cách nào trả lời hiện tượng trên.

Bị ánh mắt nóng bỏng của Thiên Âm nhìn, suy nghĩ của Trọng Hoa kịp thời trở về, hắn không tự nhiên giơ tay áo che miệng ho nhẹ: "Về y phục không có trên người của ngươi là do trong Linh Tuyền có khí tinh lọc, tất cả những đồ vật không có nguồn gốc sẽ bị lọc sạch tất cả."

"Cho nên y phục trên người con không phải do sư phụ cởi, mà là do Linh Tuyền tinh lọc sao?"

"...... Khụ, tất nhiên, không phải là do vi sư cởi."

"Vậy sao." Thiên Âm chợt hiểu, nàng cũng không quá thất vọng, đang muốn đứng dậy, đột nhiên cảm thấy hạ thân chợt chảy ra cái gì đó ấm áp hơn linh khí của Linh Tuyền, sắc mặt đột nhiên thay đổi: "Sư phụ, ta ta ta......"

Trọng Hoa ngước mắt nhìn vẻ mặt hoảng sợ của nàng mà kêu lên: "Con thất cấm*!"

*Thất cấm: không khống chế được.

Sau ba canh giờ, vẻ mặt Trọng Hoa kì quái, mang theo Thiên Âm ngoan ngoãn trở lại điện Cửu Trọng.

Thiên Âm vừa rơi xuống đất, không nói hai lời, xoay người cưỡi mây bay về phía điện Chấp Pháp, âm thanh lưu loát rõ ràng truyền đến: "Sư phụ, con đi thỉnh giáo Huyền Tề ca ca một chút về chuyện quỳ thủy là như thế nào, sau đó con lập tức trở về liền!"

*Qùy thủy: kinh nguyệt.

Trọng Hoa nghiêm mặt, đứng im ở trước cửa điện, hồi lâu, gió ấm áp cuốn vài chiếc lá cây khô lướt qua bên chân hắn.

Nghĩ đến mấy canh giờ trước, Thiên Âm thét lên một tiếng kia kinh thiên động địa “con thất cấm”, khiến cho hắn sợ đến cho rằng lỗ tai của mình có vấn đề. Hỏi rõ ràng mới biết, thì ra là quỳ thủy của nàng mới tới.

Không ngờ quỳ thủy lần đầu tiên của Thiên Âm đến vào năm nàng mười bảy tuổi.!

Ai có thể nghĩ tới, Thiên Âm đối với chuyện nam nữ một chữ cũng không rõ, nhưng ít nhất chuyện nữ nhi nàng cũng phải hiểu rõ, không ngờ trong đầu nàng lại trống không?

Dù là Trọng Hoa cũng chưa từng nghĩ tới một ngày hắn lại nhìn thấy quỳ thủy của đệ tử mình.

Hả? Trước lúc đi, Thiên Âm nói cái gì?

Suy nghĩ cẩn thận một chút, vẻ mặt Trọng Hoa hoảng sợ, khí huyết cuồn cuộn, không nhịn được phun ngụm máu tươi ra ngoài.

Nàng nói đi thính giáo Huyền Tề?!!

"Thiên Âm! Ngươi đứng lại đó cho ta!!"

Một vệt sáng thoáng qua, bóng dáng Trọng Hoa biến mất ở tại chỗ. Nghe âm thanh của hai người, không biết Thiên Tuyết từ trong xó xỉnh nào chui ra, nó ngước cổ nhìn bầu trời xanh thẩm, lúc lâu sau lại nhìn bãi máu trên mặt đất kia, miễn cưỡng vung móng vuốt lên, ngay lập tức vết máu biến mất không thấy, nó chu mỏ, thân hình nhỏ bé xoay người một cái liền biến mất.

♣ ♣ ♣

Trời cao đất rộng, mây bay nhàn nhã.

Trong điện Chấp Pháp có một nơi tên là Thiên Điện, Huyền Tề nằm gốc cây hoa Lê vươn ngang trên cây khô nghỉ ngơi. Có Hồ Điệp từ bụi hoa bay ra, vẫy hai cánh, dính vào tiên khí quanh người hắn.

Nhìn hắn lúc này, tuy tuấn mỹ nhưng nhỏ bé yếu ớt, dáng vẻ không dính bụi trần.

"Huyền Tề ca ca!!"

Bản thân hắn rất hưởng thụ khung cảnh mộng ảo tươi đẹp và vô cùng yên tĩnh này, nhưng đột nhiên xuất hiện tiếng nói làm bươm bướm kinh bay*, đánh bay giấc mộng của Huyền Tề.

*Kinh bay: hoảng sợ mà bay đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »