Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3514 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 67
tình cảm tạo nên sinh mạng vĩ đại

❊ ❊ ❊

Lưu Quang ung dung mà ưu nhã trở tay một cái, ngay lập tức Huyền Tề hóa thành điểm đen biến mất ở phía chân trời.

Thiên Âm bị Huyền Tề gầm lên giận dữ mà kinh ngạc trong chốc lát, Lưu Quang nhìn sâu vẻ mặt kinh ngạc đến ngây người của nàng, lời nói mang theo ý nghĩa sâu xa: “Chớ học theo tính tình của tiểu tử này, đối phó kẻ thù, có thể làm cho nàng ta hồ đồ ngu mụi mà chúng ta không cần phải công khai tấn công, dĩ nhiên, nếu ngươi công khai đối phó, thì phải báo thù họ dưới tình huống mà họ giận mà không dám nói. Biết không?”

Thiên Âm ngây ngốc gật đầu.

Thấy dáng vẻ của nàng nghiêm túc lại nghe lời như vậy, Lưu Quang nổi lên hứng thú nói chuyện, thật vất vả mới gặp được đứa bé biết nghe lời lại chịu ghi nhớ lời nói của mình ở trong lòng, không nói sẽ cảm thấy có lỗi với chính mình. Vì vậy lại nói: “Chính là ngươi cũng không nên cho Huyền Tề là quân tử, chớ nhìn mặt ngoài của hắn công chính liêm minh, đứng về phía chính đạo, khí thế nghiêm nghị nhưng cho đến thời điểm bây giờ hắn đánh nhau với người khác đều là đánh lén sau lưng, ở trong bóng tối sử dụng ám chiêu. Ừ, những thứ này thật ra ngươi có thể học một chút, tránh cho ngày sau ngươi xung đột với người khác, ngây ngốc liều chết với người ta. Biết không?”

Thiên Âm gần như sùng bái Lưu Quang, nàng ngoan ngoãn gật đầu.

Ngay lập tức, Lưu Quang cảm giác mình cao lớn hơn, tạo nên sinh mạng vĩ đại, tự nhiên sẽ sinh ra tình cảm thân thiết, ngón tay khẽ nhúc nhích, mùi thơm của ly rượu trên tay tản ra bốn phía, hắn nhàn nhạt uống một hớp, nói: “Phải hiểu được giấu dốt, chớ có gặp gỡ người nào đều phơi bày chuyện riêng của mình ra ngoài ánh sáng. Ở thời điểm sống chết, lá bài tẩy của người nào được giấu được kĩ hơn, thì người đó chính là người chiến thắng cuối cùng. Không cần giống như tiên môn có đệ tử, tu thành thần tiên thể liền đắc chí khoe khoang xung quanh, chỉ sợ người khác không biết. Ở trong tiên giới, không người nào là không phải là tiên thể? Nếu quả thật là có thành tựu, cho dù không cần ngươi nói, ánh mắt của người khác cũng liếc dài nhìn ra...... Ừ, những thứ này không nói. Ngươi chỉ cần nhớ, trong lúc giao đấu với người khác, ngàn vạn lần không được tự mình ngông cuồng xem thường người khác! Giả trư ăn cọp biết không? Ngươi biểu hiện càng vô hại, người ta càng xem nhẹ ngươi, chỉ cần đối phương có lòng xem thường ngươi, như vậy tất nhiên chỉ là tùy ý ứng phó, tại thời điểm này, ngươi sẽ phải nhớ bắt được ý định xấu xa này của đối phương, muốn mạng của đối phương! Giả bộ yếu không phải là mất thể diện, mà đó là sách lược!”

Hai mắt Thiên Âm hiện lên ánh sáng kích động, gò má đỏ bừng!

Là nàng muốn nghe Lưu quang nói thế. Những việc quang minh chính đại kia thì cũng không phải quan trọng nhất là kết quả cuối cùng sao.

Lúc này Lưu quang nho nhỏ tổng kết một cái: “Cho nên ngươi phải nhớ một câu nói.”

“Nói cái gì?”

“Nhân lúc hắn ốm, đòi mạng hắn! Thương hại, đó không phải là đối phó kẻ địch.” Khẽ mỉm cười: “Có thể ngầm đánh lén đạt được thắng lợi, thì tuyệt đối không công khai đánh chết hắn. “

“...... Lưu Quang?”

“Hả?”

“Huynh là Tiên nhân mà ta đã thấy đen tối gian xảo nhất trong tiên giời.”

“Ngươi sẽ vượt qua của ta đấy, Thiên Âm.”

Thiên Âm tràn đầy đồng cảm gật đầu: “Tương lai lúc ta vang danh lục giới, tuyệt đối sẽ không quên lời nói hôm nay của huynh.”

“Nói hay lắm.”

Huyền Tề trở lại như một làn khói, ánh mắt nhìn Lưu Quang đầy ắp buồn bã.

Thiên Âm thấy vậy che miệng cười trộm, lập tức gặp phải ánh mắt cảnh cáo của hắn.

“Huyền Tề ca ca, không phải huynh nói cho sư phụ của muội biết là huynh muốn tặng đồ cho muội sao? Đồ đâu?”

Huyền Tề nhìn Lưu Quang một chút, vẻ mặt có chút không tự nhiên, lắp bắp nói: “Cái đó, Lưu Quang...... Thượng tiên, làm phiền ngài tránh một chút, ta có chút chuyện riêng muốn nói với Thiên Thiên.”

Lưu Quang đứng lù lù bất động, khuôn mặt diễm lệ mang theo ý cười lạnh lẽo xâm nhập vào cơ thể. Lập tức sắc mặt của Huyền Tề thay đổi, ngượng ngùng cười một tiếng: “Hắc hắc, dù sao trong lòng ta, Lưu Quang người cũng giống như phụ thân của ta, thân hình cao lớn, những chuyện này cũng không cần người phải gánh vác.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »