Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3554 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 70
khiêu chiến điện chấp pháp

❊ ❊ ❊

Mỗi một câu gọi “Sư phụ” như vỡ vụn, rõ ràng rất khổ sở, nhưng lại giả bộ kiên cường.

Thiên Tuyết ngoan ngoãn ở trong lòng Thiên Âm, cho nàng khóc thật lâu, mới chậm rãi mở miệng: “Tỷ tỷ, tỷ muốn khóc thì khóc ra đi, nhìn tỷ như vậy, Tuyết Tuyết rất khổ sở.”

Thiên Âm ngừng khóc, lúc lâu sau mới ngẩng đầu lên, trừ tia máu ở hốc mắt nhiều một chút, thì cả khuôn mặt đều sạch sẽ, không hề có dấu vết của nước mắt chảy qua. Nàng hít một hơi thật sâu, nói: “Ta không khóc, nước mắt là vũ khí cho những kẻ yếu thế. Trong lòng ta rất đau, là bởi vì sư phụ bị thương. Nhưng ta đã nói phải bảo vệ sư phụ, có người dám để cho ngài ấy bị thương, ta sẽ để cho hắn ta bị thương lại!”

Thiên Tuyết cảm nhận sâu sắc ý chí chiến đấu của nàng, gật đầu phụ họa, cũng không biết là không có thói quen nói tiếng người hay còn vì nguyên nhân khác, nó vừa mở miệng là bì bõm không ngừng!

Thiên Âm nhìn điện Cửu Trọng yên tĩnh, ôm lấy Thiên Tuyết.

“Đi! Tuyết Tuyết, chúng ta đi báo thù cho sư phụ!!”

“Bì bõm!!”

♣ ♣ ♣

Huyền Lam vừa giáo huấn đệ tử cứng đầu cứng cổ xong, đi ra bậc thềm ở chính điện, trong lòng không khỏi giật mình.

Phương Diệc Nhiên từ phía sau đi ra, cung kính cất tiếng nói: “Sư bá, sư phụ muốn đệ tử tới thông báo ngài một tiếng, Tiên Tôn bị khoét tiên cốt giờ đã bị phong ấn, xin ngài đi......”

Ngay lúc này, một cơn gió mạnh thổi từ mặt đất, rất nhiều đệ tử tiên môn chưa kịp xem có chuyện gì xảy ra đã bị gió thổi bay ra ngoài!

Sắc mặt Huyền Lam trầm xuống, trong chốc lát đã đến giữa bầu trời, trầm giọng gầm lên: “Kẻ xấu phương nào, dám đả thương đệ tử tiên môn ta! Lăn ra đây cho lão phu!”

“Hừ! Trưởng lão gia gia thật là hồ đồ, thời điểm các người làm tổn thương sư phụ của ta, đã từng có nữa phần lưu tình không? Chẳng qua ta chỉ tạo ra một trận gió mà thôi, các người trở nên tức giận như vậy sao! Lại nói, sư phụ ta chưa đụng đến cộng lông tơ nào của đồ đệ các người!”

Huyền Lam vừa nghe thấy giọng nói này, thầm kêu không ổn, Thiên Âm mới rời đi không lâu đã biết chuyện sư phụ mình bị chịu hình phạt rồi? Đến tột cùng là cái loa lớn nào đã thuyết tam đạo tứ *cho nàng biết chuyện này chứ?

Thuyết tam đạo tứ *: Nói chuyện linh tinh; góp ý bậy bạ.

Nếu biết hắn ta là ai, hắn nhất định sẽ lột da hắn ta!

Bên này Huyền Lam nhìn Thiên Âm chậm rãi xuất hiện từ trên không trung, trong lòng vui mừng cho tu vi của nàng đồng thời hắn cũng không ngừng kêu khổ.

Bây giờ tiểu tử này là báu vật, đánh lại không nỡ đánh, nên làm thế nào cho phải?

Thiên Âm mặc kệ những việc này, nói với Thiên Tuyết: “Tuyết Tuyết, xem ngươi rồi!”

Thiên Tuyết hùng dũng oai vệ khí thế bừng bừng kêu lên một tiếng, ánh sáng màu tím quanh thân chợt lóe lên liền biến mất tại chỗ, sau một khắc xuất hiện đối diện tại điện Chấp Pháp, nhìn Phương Diệc Nhiên đã sợ đến ngây người, nó khinh thường hừ hừ, móng vuốt xẹt ngang qua, cả tòa đại điện lắc lư, ngói lưu ly trên điện tựa như mưa rơi.

Rốt cuộc vẻ mặt của Huyền Lam cũng biến sắc, Thái A đứng vững đến nay chưa từng có người nào dám trắng trợn bị phá huỷ kiến trúc bên trong tiên môn, cho dù là ban đầu Ma tộc ồ ạt tấn công Thái A, cũng chưa từng có hành động to gan như thế.

Vậy mà hôm nay, lại bị một tiểu cô nương mang theo tiểu thú, quang minh chánh đại đi phá huỷ đỉnh điện, đây là sỉ nhục! Qủa thật là sỉ nhục trắng trợn!

Giận, không chỉ có hắn, mà còn có các trưởng lão khác trấn giữ sâu trong điện hằng năm.

Có vài người mặc kệ Thiên Âm có phải thần thế hay không, có phải tương lai trở thành Tiên Tôn thứ hai hay không, bọn họ chỉ biết là, nơi ở của mình đang bị một con tiểu thú toàn lông phá tan!

Ánh sáng tối xẹt qua từ trong điện, Thiên Âm sợ hãi kêu: “Tuyết Tuyết cẩn thận!”

Thiên Tuyết hừ hừ mũi khinh thường, cứ như vậy mà chờ người tới.

Một nam nhân trung niên có gương mặt cứng nhắc.

Hai chân Thiên Tuyết đứng thẳng, móng vuốt nhỏ vung lên, ngay lập tức thân thể của người nọ tựa như tia chớp lọt vào vũng bùn ở bên trong, ngay cả giơ tay nhấc chân cũng lộ vẻ khó khăn khác thường, chứ đừng nói là đi bắt nó.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »