Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3620 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 32
]đã lâu không gặp, ta rất nhớ ngươi

❊ ❊ ❊

“Thì ra kẻ ăn xin như ngươi khi được “dọn dẹp” lại cũng ra dạng người như thế kia, bản tiểu thư thật không nhìn ra, ngươi lại sinh ra bộ dáng mê hoặc như vậy.”

Bộ dáng mê hoặc? Thiên Âm cẩn thận nhớ lại một lần khi nàng soi bóng mình dưới nước, dường như không giống cáo* cũng không quyến rũ, ôi, tuy rằng Hồng Trang xinh đẹp, nhưng ánh mắt lại có chút vấn đề.

* Ý chỉ Thiên Âm tự nhận thấy mình không có sức quyến rũ như hồ ly.

Nàng im lặng lùi về phía sau, không ngờ chân phải lại đụng phải một tảng đá lớn chặn mất đường lui của nàng.

Hồng Trang cùng ba người kia cũng là hài đồng đi về phía nàng, trên mặt mang theo vẻ bất ngờ cùng châm chọc.

Thiên Âm lặng lẽ cắn răng. Không nghĩ tới thế giới lại nhỏ như vậy, đi dạo ở tiên viên cũng có thể gặp tiểu oan gia Hồng Trang, người mà nàng không bao giờ muốn gặp lại!

Nàng chắp hai tay sau lưng, khéo léo nói: “Chào các vị tiên hữu! Các người cứ từ từ vui vẻ, ta còn có việc nên không quấy rầy các người đâu, ta đi trước đây.”

Vừa quay đầu lại thì Hồng Trang đã chắn trước mặt nàng, “Sư muội, ngươi gấp gì chứ, đã lâu rồi không gặp nên ta rất nhớ muội đó!”

Thiên Âm ngượng ngùng cười một tiếng, “Ta cũng vậy. Ta cũng rất nhớ ngươi…”

“Nếu đã như vậy, không bằng sư muội ở lại đây chơi đùa cùng bọn ta đi?”

“Ta, không được, ta còn phải về…”

“Vừa mới gặp mặt, sao lại nóng lòng rơi đi như vậy?”

Lập tức mấy người khác vây quanh nàng, “Đúng vậy đó ‘sư thúc’, chúng ta cũng đến từ Nhân giới giống nhau, hôm nay người lại là đồ đệ của Tiên tôn, cao quý hơn nhiều so với tiểu sư điệt chúng ta đó, sau này chúng ta phải dựa vào sự chiếu cố của người mới phải!”

Bọn họ thốt ra hai chữ “sư thúc” rất mạnh, Thiên Âm cũng nhìn ra được sự ghen tỵ trong những câu nói ấy.

Nghĩ đến cũng đúng, nàng chỉ là một kẻ ăn xin, đột nhiên nhảy lên trở thành Phượng Hoàng, nhất định làm cho lòng người cảm thấy không thỏa mãn.

Những hài tử ở nhân giới này không phải ai cũng may mắn giống nàng hay Hồng Trang, có thể nhận Tiên tôn hoặc Chưởng môn làm sư phụ, mà bọn họ chỉ là đệ tử của những người ở nội môn, bối phận thấp hơn Thiên Âm mấy cấp, khi thấy nàng còn phải cung kính gọi một tiếng “sư thúc”.

Đối với sự cao ngạo của bọn họ mà nói, gọi một người từng là ăn xin là “sư thúc”, đó là một chuyện vô cùng mất mặt.

Đôi mắt của Thiên Âm không ngừng chuyển động, suy nghĩ làm sao có thể chạy nhanh lên một chút. Vậy mà nhìn xung quanh thế nào cũng bị người ta bao vây kín mít.

Nàng bày ra vẻ mặt tươi cười, “Ta rất muốn bồi dưỡng tình cảm cùng các vị tiên hữu, nhưng nếu ta về trễ thì sư phụ sẽ mắng ta.”

Nàng lui từng bước, Hồng Trang lại tiến lên từng bước, không cho nàng cơ hội chạy thoát.

Dù sao Hồng Trang cũng chỉ là một hài tử mười tuổi, nào có thể cất giấy ý định của mình lâu dài được, cuối cùng cũng không nhịn nổi. Nghe nàng nhắc tới Tiên tôn liền nghĩ đến người nam tử kia, vừa ghen ghét vừa tức giận, lập tức quát lên: “Ngươi lui làm gì? Không phải ngươi rất giỏi sao? Nhớ ngày đó còn chạy thoát khỏi thuộc hạ của ta cơ mà! Vì sao bây giờ lại giống như chuột vậy?”

Nàng ta đưa tay nắm chặt váy của Thiên Âm, hung ác nói: “Thứ ăn xin hôi thối này, chớ cho rằng có thể bái Tiên tôn làm vi sư thì giỏi! Bản tiểu thư còn là đệ tử của Chưởng môn đây!”

Đệ tử Chưởng môn sao? Quả thật Thiên Âm không biết, nhưng trước mắt bây giờ không phải là lúc kinh ngạc, nhìn thấy bọn họ vây chặt nàng không có một khe hở, trong lòng chỉ kêu khổ thấu trời.

Làm sao bây giờ? Không đấu lại quả ớt nhỏ này sao?

Trên mặt nàng bày ra bộ dáng bình tĩnh, thế nhưng trong lòng lại nghĩ ngợi trăm lần, “Vậy ngươi muốn thế nào?”

Hồng Trang châm biếm: “Không muốn thế nào cả, ngươi đụng ta ở Nhân giới còn chưa xin lỗi đâu!”

“Ta xin lỗi rồi, đã nhận lỗi mà chính ngươi không chấp nhận.”

“Câm miệng!” Hồng Trang tát Thiên Âm một cái, những người còn lại cũng lập tức tiến đến đè Thiên Âm xuống đất.

Hồng Trang bước lại trước mặt nàng, hung hăng đá nàng một cái, “Ta muốn ngươi quỳ xuống xin lỗi ta!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »