Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3589 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 74
canh rùa sa hoa

❊ ❊ ❊

Trở lại điện Cửu Trọng, đi vào phòng sách, ngồi vào vị trí mà Trọng Hoa thường ngồi kia, Thiên Âm không biết vuốt bao nhiêu lần bộ lông trắng như tuyết của Thiên Tuyết, lặng lẽ rơi lệ, dần dần ngủ thiếp đi, không lâu tỉnh lại, lại rơi lệ, tiếp tục vuốt, sau đó lại dần dần ngủ, tỉnh lại......

Như thế lặp lại mấy lần, một ngày cứ trôi qua như vậy.

Ngày thứ hai, đến khi Thiên Tuyết không chịu nổi, oán giận kêu mấy tiếng, sau đó giận dữ cào nàng một cái, uất ức nói: “Tỷ tỷ, tỷ khổ sở muốn khóc thì khóc đi, hoặc là chúng ta đi tìm người phát tiết một chút cũng tốt. Làm sao cả ngày tỷ sờ qua sờ lại, tỷ muốn sờ lông trên người ta rụng hết sao.”

“Tại sao ta phải khóc? Sư phụ không nói cho ta chuyện người bị thương chính là không muốn làm cho ta đau lòng, ta không thể khóc!” Một tay Thiên Âm ôm nó, tiếp tục sờ, Thiên Tuyết giãy giụa, thế chết bảo vệ tôn nghiêm của thần Thú!

Đột nhiên Thiên Âm nói: “Tuyết Tuyết, lần trước có phải sư huynh Phương Diệc Nhiên nói hắn cởi Tiên Rùa hay không?”

Thiên Tuyết gật đầu.

“Vậy chúng ta sẽ bắt nó hầm canh? Đúng lúc cho sư phụ bồi bổ.”

Thiên Tuyết giơ móng vuốt tán thành!

“Nhưng mà......” Thiên Âm cúi đầu xem nó: “Nếu là sư phụ hỏi tới, ngươi phải nói là ngươi đánh nhau với con rùa này, không cẩn thận đánh chết nó, lại không thể lãng phí nguồn nguyên liệu tự nhiên này nên lấy lại thi thể của nó. Hiểu chưa?”

Thiên Tuyết muốn phản kháng, cuối cùng cũng không có dũng khí, chỉ đành phải mệt mỏi gật đầu một cái.

“Tuyết Tuyết ngoan ~”

Vì vậy, thời điểm mà mọi người cho là một người một thú sẽ ở đây bình tĩnh mấy ngày, đã lặng lẽ ra cửa.

Lần này, Thiên Âm nhớ lại lời Lưu Quang nói.

Đôi khi có một số việc, quả thực nên vụng trộm tiến hành.

Vào buổi tối của mấy ngày sau, Phục Nguyên tiến về phía sau núi Tiên Trì thăm rùa thần mà chính mình tỉ mỉ dưỡng dục mấy năm, kêu hồi lâu, trong ao vẫn im lăng như cũ, không có động tĩnh.

Rùa thần này có quan hệ huyết thống với Thượng Cổ Huyền Quy, tuy không phải là thuần túy, nhưng vẫn phải mất vài trăm năm nuôi dưỡng thật tốt, đợi đến khi sắp thành hình người, thì cũng là một người có đại chiến lực. Nhưng hôm nay, vật cưng mà mình để trong đáy lòng, lại có thể không cánh mà bay rồi?

Hắn ngửa mặt lên trời gào thét: “Là ai trộm đi thần rùa của ta? Để ta bắt được, ta sẽ cạo hết tiên cốt của hắn!”

Đang ở dưới gốc cây hoa anh đào trong sân, dùng Tam Muội chân hỏa nấu canh rùa, Thiên Âm hắt hơi một cái, không để ý vuốt vuốt mũi, mở nắp ngửi một cái.

Ừ, thật là thơm.

“Tuyết Tuyết, ngươi khoan hãy nói, con rùa này của sư huynh Diệc Nhiên nuôi thật tốt, chẳng qua ta thấy rất kỳ quái, con rùa nhỏ như vậy, làm thế nào cỡi đây.”

Một người một thú lén lén lút lút tìm khắp nơi ở ngọn núi thứ ba, cũng chỉ tìm được con rùa nhỏ như vậy, chỉ là trời sanh Thiên Tuyết đối với Thần Thú có huyết mạch dẫn dắt, nên mới có thể tìm được con rùa này.

Ở một bên, Thiên Tuyết thèm nhỏ dãi, làm bộ đáng thương nhìn Thiên Âm.

“Tuyết Tuyết, ngươi nhìn ta cũng vô dụng, con rùa này nhìn rất quý, chúng ta không có bị thương cũng không có bị bệnh, cho nên không cần uống, tất cả đều cho sư phụ!”

Nghĩ tới đây, Thiên Âm nhìn vào phòng của Trọng Hoa một chút, quay đầu hỏi Thiên Tuyết: “Thật sự sư phụ nói ba ngày là có thể ra ngoài? Ba ngày cũng đã trôi qua, sao lại không có một chút động tĩnh vậy?”

Thiên Tuyết hít hà thật sâu, hưởng thụ nheo mắt lại, lần nữa mở ra, đột nhiên vui mừng kêu một tiếng, móng vuốt nhỏ chỉ vào sau lưng Thiên Âm.

Thiên Âm vừa quay đầu lại, lập tức rơi lệ.

“Sư phụ!!”

Trọng Hoa ngửi thấy được mùi thơm khiến hắn cảm thấy bất đắc dĩ, nghĩ tới cũng chỉ có Thiên Âm dám ở dưới mí mắt của hắn làm loại chuyện này, vì vậy mở cửa xem một chút, không ngờ vừa mới mở cửa ra, Thiên Âm liền một đầu đâm vào trong lòng ngực mình, khóc ruột gan đứt từng khúc, tê tâm liệt phế.

Hắn nhíu mày lại, giọng nói sắc lạnh: “Thế nào? Vi sư bế quan hai ngày, có người khi dễ ngươi?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »