Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3447 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 20
sư phụ bị thương rồi?

❊ ❊ ❊

Hôm sau, lễ bái sư vừa dài dòng vừa rườm rà.

May mà Trọng Hoa là Tiên tôn, có thể hưởng thụ được rất nhiều ưu đãi

Trước lễ tế trời đất bái sư, chính là Thiên Âm – kẻ được vạn người chú ý. Ở Luyện Vũ Tràng, dưới cái nhìn ao ước chăm chú của mọi người, Thiên Âm ôm tâm tình kích động,, dập đầu ba cái, được Trọng Hoa nhẹ nhàng nâng dậy thì nàng chỉ cảm thấy cuộc đời của mình, bỗng dưng trở nên tươi sáng, con đường tương lai tươi đẹp như trăm hoa nở rộ tràn ngập hi vọng!

Hạnh phúc, khiến nàng cảm thấy dường như mình đang nằm mơ.

“Thiên Âm?”

Đến tiếng gọi thứ ba của Trọng Hoa, rốt cuộc Thiên Âm cũng lấy lại tinh thần từ trong loại hạnh phúc này, vội gật đầu đáp: “Dạ, sư phụ.”

Không biết từ khi nào, hai người đã rời khỏi Luyện Vũ Tràng, trở lại nơi ở của Trọng Hoa – điện Cửu Trọng.

Thái A có tổng cộng năm ngọn tiên sơn, san sát cao vút tầng mây, mỗi một ngọn núi đều có những người khác nhau ở. Ví dụ như, trên ngọn núi chính* là điện Thái A, là nơi chưởng môn và thập đại trưởng lão (mười trưởng lão) ở, cũng là nơi xử lý công việc lớn nhỏ trong tiên môn. Ngay sau đó, ngọn núi thứ hai là chỗ ở của tiên tôn, núi thứ ba là điện Chấp Pháp, núi thứ tư là luyện đan các, ngọn còn lại là nơi cấm của tiên môn, tên gọi là đỉnh Thái A, là ngọn núi cao nhất.

[*Núi chính: ngọn núi trung tâm của dãy núi]

Trừ núi Thái A và đỉnh Thái A, thật ra mấy ngọn núi kia đều được đặt tên là núi thứ hai, núi thứ ba, núi thứ tư. Bốn ngọn núi mọc lên thành hình dạng kéo dài, bao quanh ngọn núi chính ở trung tâm, đối với người tiên giới mà nói, khoảng cách giữa bên này và bên kia, nháy mắt một cái liền tới rồi.

Điện Cửu Trọng nằm trên ngọn núi thứ hai của Thái A.

Nhìn từ xa, cả tòa điện Cửu Trọng, không xa hoa, không trang trọng. Che khuất bên trong làn mây mù, thật giống như ảo ảnh, mông lung mơ hồ.

Ở Nhân giới, Thiên Âm nghe tiên sinh kể chuyện nói rất nhiều, thượng cổ thần quân trong thần thoại ở trên chín tầng mây. Cửu Trọng, cũng không chỉ là một danh từ đơn giản, đó lại là một loại biểu trưng cho thân phận và địa vị.

Chẳng qua không biết, điện Cửu Trọng, vì sao lại là tên gọi này.

Cửu Trọng chín tầng* xa xôi mà thần thánh.

[*Cửu Trọng = chín tầng]

Cũng giống như sư phụ Trọng Hoa, là ánh sáng nàng ngưỡng mộ, cố gắng.

Lúc này, bầu trời trong vắt như được gột rửa, tiên hạc tự nhiên bay lượn giữa không trung. Thiên Âm bình tĩnh nhìn Trọng Hoa, chờ đợi hắn lên tiếng.

Ánh mắt lấy lòng kia tựa như chú chó nhỏ, vừa sáng ngời vừa đáng thương, đáy mắt Trọng Hoa xẹt qua ý cười nhẹ: “Từ nay về sau, đây là nơi con tu hành. Ở trước con, vi sư còn có hai đệ tử khác, là sư huynh của con, Thiên Nam và Đông Phương.”

“Thế tại sao không nhìn thấy bọn người sư huynh vậy?”

Băng tuyết trên khuôn mặt Trọng Hoa như lúc ẩn lúc hiện: “Tháng trước hai người họ xuất môn đi rèn luyện, đoán chừng vài tháng hoặc vài năm cũng sẽ không trở về.” Trầm ngâm một lát lại nói: “Khoảng thời gian này, Ma giới liên tục xâm phạm, con mới nhập môn, không có chỗ để dựa vào, cố gắng ở tại điện Cửu Trọng, đảm bảo phần nào, có bất cứ chuyện gì cần thì có thể nói với vi sư.”

Thiên Âm cắn ngón tay nghĩ nghĩ, hỏi: “Vậy sư phụ, con vẫn sẽ đi theo bên người người, sẽ không gặp phải người Ma tộc, vả lại, cho dù gặp người Ma tộc, sư phụ cũng có thể giải quyết mà?”

Nhìn xem, nàng tinh tưởng sư phụ mình cỡ nào!

Từ trong miệng người khác, nàng đã biết rõ, sư phụ Trọng Hoa của mình, nghe nói tu vi của ngài ấy rất sâu, Tiên giới hiện giờ, không ai có thể chi phối. Nguyên nhân như thế, thân thể của ngài ấy siêu nhiên, là Tiên tôn tối cao của Tiên giới, không thua kém chưởng môn chút nào, nói giỏi hơn chưởng môn nhiều cũng không quá đáng.

Đáy lòng Thiên Âm thán phục một trận, kiếp trước mình làm cái chuyện tốt kinh thiên địa, khiếp quỷ thần gì, đời này mới có thể bái nhập vào môn hạ của người, có thể nhận tiên pháp của hắn truyền thụ cho mình chứ?

Mi mắt Trọng Hoa hờ hững, giọng nói tựa như dòng nước chảy chậm: “Đây là nguyên nhân tại sao vi sư dặn con không thể chạy loạn. Hai ngày trước, vi sư cùng người Ma Tộc giao thủ, bị thương một chút, cần bế quan tu dưỡng. E là không có thời gian chăm sóc con.”

“Sư phụ bị thương ư? Nghiêm trọng hay không nghiêm trọng? Cần đại phu chữa trị không?” Nghe hắn nói bị thương, nhất thời trái tim treo lên, là ai? Dám đả thương sư phụ thiên nhân của nàng?!!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »