Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3644 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 11
kẻ quái dị là ta, được rồi chứ?

❊ ❊ ❊

Thiên Âm và tiểu thú lông tròn đồng thời nổi giận!

Bởi vì trước khi tiểu đồng tử ngất xỉu đã hét lên một tiếng, rõ ràng là: “Cứu mạng với! Kẻ quái dị đó!”

Tiểu thú lông tròn thu hồi ánh mắt, hai móng kéo kéo tóc Thiên Âm, trong mắt tràn ngập kinh thường, chỉ tiểu đồng, lại chỉ Thiên Âm, miệng y y a a không ngừng.

Dường như ý là đang nói, xem đi, ngươi tên quái dị này dọa người ta hôn mê!

Nàng đầu tiên là sửng sờ, lập tức nghiến răng nghiến lợi nói to: “Tên quái dị rõ ràng là nói ngươi!”

Tiểu thú tròn đầy lông hít vào một hơi, ngay tức khắc đôi mắt đen ngập nước chứa đầy sương mù, nhất thời làm cho lương tâm của Thiên Âm bị lên án.

“Được rồi, kẻ quái dị mà hắn ta nói là ta, là ta được rồi chứ!!”

“Khách khách.......” Cục lông nở nụ cười, lại là âm thanh như tiếng lục lạc kia.

Quan sát xung quanh trong chốc lát, Thiên Âm ngoảnh đầu hỏi thú nhỏ đầy lông: “Vậy bây giờ nên làm gì đây? Ngươi dùng tiên thuật một lần nữa, để chúng ta rời khỏi chỗ này chứ? Lén xông vào địa bàn riêng của người ta sẽ bị đánh đó!”

Tiểu thú lông tròn vội vàng gật đầu, vừa vươn móng vuốt nhỏ, bỗng có một người đi ra từ bên hông điện.

Một thiếu niên khoảng chừng mười sáu mười bảy tuổi, một thân bạch sam chất lượng hảo hạng. Khuôn mặt trẻ con, môi hồng răng trắng. Một đôi mắt trong trẻo thông tuệ, trong lúc chuyển động, mỗi ánh mắt đều linh động hoạt bát, làm cho người ta nhìn qua là lòng vui vẻ, chỉ bộ dáng khẽ cười liền làm cho người ta cảm giác như được tắm gió xuân.

Nhìn tới Thiên Âm và tiểu thú lông tròn, hắn hơi sửng sốt, lại nhìn tiểu đồng tử đã ngất xỉu trên mặt đất kia, suy nghĩ một lát, hỏi: “Ngươi là ai? Tại sao lại ở đây?”

“Ơ?” Thiên Âm xông vào địa bàn người khác, vốn là chột dạ, đột nhiên bị hắn hỏi, nhất thời lúng ta lúng túng. May mà tiểu thú lông tròn nhẹ nhàng kéo sợi tóc nàng một cái khiến nàng hoàn hồn, chuyển ánh mắt, thuận miệng nói bừa*: “Ta là đệ tử mới thu nhận của vị tiên nhân áo trắng, không biết thế nào lạc đường, tách ra với tiên nhân.”

[*Nguyên văn: 随口胡绉道 – tùy khẩu hồ trứ đạo, từ “hồ trứ” ta không hiểu, tra cũng không ra, nên đoán bừa, nếu bạn nào biết xin thỉnh chỉ giáo.]

Nghĩ như vậy, lập tức hắn lộ ra nụ cười ôn hòa: “Dù sao cũng đang rãnh rỗi, không bằng ta dẫn ngươi đến Tĩnh Tu các nhé!”

“Tĩnh Tu các ư?” Thiên Âm không nghĩ tới tùy tiện lấy một cái cớ vậy mà đối phương lại tin, nghĩ đến một lát nữa nếu lộ nhân bánh*, nàng liền đau đầu một hồi, làm sao thật sự dám đi theo hắn chứ? Vì vậy cuống quít xoa tay: “Không cần, không cần, tự ta tìm đường quay về là được rồi, không làm phiền ca ca.”

[*Lộ nhân bánh: ở đây có thể hiểu là lộ chân tướng thật bên trong ra.]

Một tiếng ca ca này làm nam tử rất thoải mái, nghĩ trong tiên môn gặp ai hắn cũng phải cung kính gọi một tiếng sư huynh sư tỷ, bây giờ rốt cuộc được người khác kêu một tiếng ca ca, ngay lập tức cảm thấy thân hình mình cao lớn thêm.

“Ha ha, đừng ngại, trọng địa (nơi quan trọng) của tiên môn, rất nhiều nơi ngươi không thể đi được. Ngộ nhỡ đi tới chỗ không nên đi, sẽ bị người bắt đi luyện đan đó.” Hài lòng nhìn vẻ mặt Thiên Âm thay đổi vì lời nói của mình, hắn cười càng vui vẻ: “Tên ta là Huyền Tề, tiểu bất điểm* muội tên là gì hả?”

[*Tiểu bất điểm: từ này thường thấy trong ngôn tình, có nghĩa đại loại như: cậu nhóc, cô nhóc, nhóc con,....]

“Huyền Tề ca ca, ta không phải gọi là tiểu bất điểm!” Thiên Âm kháng nghị nói: “Tên ta Thiên Âm, huynh cũng có thể kêu ta là Thiên Thiên.”

“Thiên Thiên?” Huyền Tề bật cười: “Tại sao không gọi là Vạn Vạn? Chẳng phải Vạn Vạn* càng thú vị dễ nghe hơn sao?”

[*Thiên trong Thiên Âm là ngàn (nghìn), Thiên Thiên có ý là ngàn ngàn. Ở Huyền Tề cố ý dùng chữ Vạn Vạn (trăm triệu) thay cho chữ ngàn ngàn để trêu Thiên Âm.]

Dường như tiểu lông tròn rất có thái độ thù địch với hắn, từ lúc đầu hắn xuất hiện thân thể liền căng thẳng, trừng mắt nhìn hắn không ngừng. Nghe hắn trêu chọc tên của Thiên Âm, mất hứng ‘chíp’ một tiếng, vung móng vuốt tựa như uy hiếp hắn.

Bộ dáng kia, đáng yêu cực kỳ!

Lập tức ánh mắt của Huyền Tề bị nó hấp dẫn, nhất thời đôi mắt phát ra ánh sáng: “Ô? Tiểu thú thật xinh đẹp!”

Tiểu thú đầy lông đắc ý ngẩng đầu, Thiên Âm cảnh giác túm nó xuống ôm vào ngực, sợ người trước mặt này cướp đi.

“Muội yên tâm, nếu nó là của muội, ta sẽ không đoạt vật yêu thích của người khác.” Huyền Tề nhún vai, dáng vẻ thư thả: “Muội có thể nói cho ta biết không, nó là loài gì thế? Nhìn khắp Tiên thú của Tiên giới, nhưng ta lại chưa bao giờ gặp qua thú nhỏ đáng yêu cỡ này.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »