Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3616 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 65
là vì tìm một phần ký thác sao

❊ ❊ ❊

“Là ai làm ngươi bị thương?”

“Phải..... Là đồ nhi và Hồng Trang sư tỷ chạm mặt nhau, không cẩn thận bị thương.” Đối diện với vẻ mặt lạnh lùng của Trọng Hoa, nàng vội nói: “Hồng Trang đã bị Chưởng Môn sư bá dạy dỗ rồi, chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, sư phụ không cần phải lo lắng!”

“Như vậy, vi sư an tâm.” Đang nói, đột nhiên thân hình của Trọng Hoa khẽ run, khóe miệng chảy máu, hắn xoay người che môi, lau đi không để lại dấu vết, trầm giọng nói: “Mới vừa rồi vi sư ở điện Chấp Pháp, gặp Huyền Tề, hắn hỏi ngươi, nói là muốn đưa cho ngươi một đại lễ, ngươi đi một chuyến đi.”

Giọng điệu của hắn quá nặng, giống như kiềm chế điều gì đó, chỉ là Thiên Âm nghe thấy Huyền Tề tặng quà cho mình, vui mừng nên không quá để ý, hoan hô một tiếng liền chạy ra ngoài.

“Vậy con đi trước, sư phụ đánh ma thú cũng mệt mỏi rồi, người nghỉ ngơi thật tốt!”

Thiên Âm vừa đi, lập tức Trọng Hoa phun dài ra một ngụm máu tươi, thân hình lung lây, một tay hắn bám lấy một bên mặt tường, áo bào màu bạc trên người lập tức bị máu nhuộm đỏ.

Đột nhiên ngoài cửa một bóng trắng vọt qua, lập tức thân thể hắn đứng thẳng lên, nhanh chóng sử dụng một ít pháp thuật, trên đất đã không thấy vết máu, ngay cả quần áo trên người cũng đổi một bộ mới.

Thiên Tuyết giống như ánh sáng lung linh đi tới bên cạnh hắn, lẳng lặng nhìn thẳng hắn.

Vừa thấy là Thiên Tuyết, Trọng Hoa thở phào nhẹ nhõm, thở dài nói: “Ngươi đã thấy được rồi sao? Đừng nói cho Thiên Âm biết.”

Thiên Tuyết nhảy lên đầu vai hắn, vừa lên tiếng, đã không còn âm thanh bi bô nữa, mà là giọng nói tươi mát của trẻ con: “Máu của tỷ tỷ có thể trị vết thương trên người của ngươi.”

Nghe được nó có thể nói chuyện, đáy mắt Trọng Hoa lộ ra một tia kinh ngạc, nhưng hắn càng kinh ngạc hơn với lời nói của nó.

Máu của Thiên Âm có thể trị lành nội thương bên trong sao? Nếu quả là như vậy thì thật sự nàng chỉ là một vị thần thể thôi sao?

Từ trước đến giờ hắn không lộ ra hỉ nộ ái ố, mặc dù trong lòng có thể tự suy xét, kinh ngạc qua đi, hắn liền bỏ qua lời của nó, lạnh nhạt nói: “Hôm nay Thần Ma đã biến mất ở thế gian này, ngươi thân là Thủ Hộ Thần Thú, bảo vệ thần thể của Thiên Âm, là vì tìm một phần ký thác sao?”

Thiên Tuyết lắc đầu, vẻ mặt có chút mê mang, móng vuốt nhỏ gãi gãi cái ót, hình như suy tư một hồi muốn nói gì lại thôi.

Trọng Hoa bị hành động của nó chọc cười, sờ sờ đầu của nó: “Hi vọng ngày sau ngươi giúp nàng nhiều một chút.”

Lập tức tiểu thú gật đầu, ý chí chiến đấu sục sôi, vẫy vẫy móng vuốt nhỏ!

♣ ♣ ♣

Một đường Thiên Âm chạy vội, rốt cuộc cũng đến điện Chấp Pháp Điện.

Người của điện Chấp Pháp nhìn nàng giống như nhìn thấy quỷ, ngay lập tức giải tán. Ngay cả Huyền Lam đang bước ra khỏi cửa điện, thấy nàng bước chân thu về, không xuất hiện nữa.

Ý định của Thiên Âm hoàn toàn không có ở trên những người này, chỉ cảm thấy hành động của người ở điện Chấp Pháp Điện kỳ quái.

Nàng tập trung tinh thần muốn đi tìm Huyền Tề đòi lễ vật, tìm mấy vòng cũng không thấy bóng dáng của hắn, ở trong không trung hô to: “Huyền Tề ca ca, huynh đang ở đâu!! Đi ra cho muội!!”

Tất cả mọi người ở ngọn núi thứ ba ngẩng đầu nhìn trời, thấy là nàng, lại cúi đầu giả vờ như câm điếc.

Trong chánh điện Huyền Lam nghe Thiên Âm tới tìm Huyền Tề, lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Chưởng môn cùng Tiên Tôn nghiêm lệnh không được nói chuyện kia cho Thiên Âm biết, vào lúc này nếu như nàng hỏi, lão già như hắn đây thật đúng là không chịu nỗi giày vò của nàng. Mở rộng lòng, Huyền Lam đi ra ngoài, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Thiên Âm ở trên không trung, hắn hòa nhã nói: “Tiểu Thiên Âm, ngươi có la rách cổ họng cũng không có ai để ý tới ngươi, nói không chừng sẽ chọc tới các trưởng lão khác tức giận, trị tội ngươi nhiễu loạn tiên môn quấy rầy mọi người đang tu hành, xem ngươi còn dám hô to gọi nhỏ hay không.”

Trong nháy mắt sắc mặt Thiên Âm thay đổi, cười hì hì trên không trung hỏi “Trưởng lão gia gia người nói cho con biết Huyền Tề ca ca đang ở đâu? Huynh ấy nói muốn tặng lễ vật cho con!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »