Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3611 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 84
mục đích của mặc tử tụ

❊ ❊ ❊

Trọng Hoa ở điện Cửu Trọng bày kết giới, trực tiếp ôm Thiên Âm đến điện Tử Thần, ngay cả Thiên Tuyết cũng không thể đi theo.

Thời điểm Mặc Tử Tụ và Lưu Quang cùng nhau đến điện Cửu Trọng thì ngay lập tức bị một luồng kết giới mạnh mẽ bắn ra ngoài.

Thiên Tuyết cũng cảm ứng được có hơi thở của người lạ, trong nháy mắt đi đến ngoài điện, nhìn bóng lưng của hai người đứng ở trong không trung, thân thể chợt lóe, lại có thể hóa thành tiểu nam đồng khoảng chừng bốn năm tuổi, một thân y phục trắng như tuyết khiến cho vẻ mặt phấn điêu ngọc trác* của hắn trở nên cực kỳ động lòng người.

Phấn điêu ngọc trác*: Cụm từ thường dùng để mô tả người phụ nữ xinh đẹp thanh cao hoặc những đứa bé trắng nõn, mềm mịn.

Hắn cảnh giác nhìn hai người, lạnh lùng hỏi “Các ngươi là ai?”

Lưu Quang cả kinh nói: “Tiểu Thần thú, tu vi của ngươi tăng lên rất nhiều đấy!”

Thiên Tuyết không hề nể mặt hắn: “Có liên quan gì tới ngươi? Hai người các ngươi nhanh chóng rời đi, nếu không đừng trách ta không khách khí!”

“Phốc......”

Lưu Quang bật cười, ngay cả Mặc Tử Tụ cũng hơi cong khóe môi lên.

Hết cách rồi, dáng vẻ của Thiên Tuyết thật sự làm cho người khác quá yêu thích, lại giả bộ làm ra dáng vẻ kêu ngạo, sắc mặt biểu hiện hung ác rất xuất sắc, thật sự là lời nói không có khí thế nào, ngược lại linh động đáng yêu làm cho người thấy thương tiếc.

Mặt Thiên Tuyết đỏ lên, bỗng chốc lại biến thành hình dáng con thú, nhìn chằm chằm hai người bì bõm gào lớn.

Lần này Lưu Quang cười càng thêm vui vẻ.

Ánh mắt của Mặc Tử Tụ lướt qua nó, nhìn vào trong điện: “Thiên Âm bị thương thật sao?”

Thiên Tuyết ngẩn ra, sững sờ gật đầu.

Mặc Tử Tụ chưởng một phen, một buội thần chi thảo* khói tím lượn lờ xuất hiện tại trong tay, hắn nhẹ nhàng vung lên, thần chi thảo liền xuyên qua kết giới rơi vào trước mặt Thiên Tuyết, trôi lơ lửng ở giữa không trung.

Thần chi thảo*: một loại cây thảo dược.

Hắn nói: “Ngươi giao cái này cho Trọng Hoa, có thể cứu mạng Thiên Âm.”

Thiên Tuyết thân là Thần Thú, tự nhiên biết buội thần chi thảo này trân quý ra sao, ngay từ lúc hắn lấy ra thần chi thảo, nó không nói hai lời, hai móng vuốt liền xông lên ôm lấy, bỗng chốc hoan hô một cái rồi vọt vào trong điện.

Hai tay Mặc Tử Tụ chắp sau lưng, hơi nghiêng đầu, liền thấy ánh mắt kỳ lạ của Lưu Quang đang nhìn mình, không khỏi nhăn mày lại: “Nhìn ta làm gì? Cho dù tướng mạo của ngươi có xinh đẹp ra sao thì bổn tôn cũng không thể xem ngươi như là nữ tử được.”

“......” Khóe miệng Lưu Quang hung hăng co rút: “Lúc nãy thần chi thảo kia, ít nhất cũng mấy ngàn năm đi? Ngươi chém Thần chi thảo sắp tu thành hình người, ngươi cũng không sợ tổn hại tu vi của mình sao?”

“Những lời này của ngươi nên đi nói với người trong Tiên giới của ngươi đi. Bổn tôn là ma, việc ta không sợ nhất, chính là những thứ này.”

“Hiện nay Trọng Hoa vội vàng cứu chữa cho Thiên Âm, sao ngươi không xông vào, tìm kiếm đồ mà ngươi muốn cướp đi?” Lưu Quang không mặn không nhạt nói xong, trên nét mặt khoan thai là vẻ vui mừng xem kịch.

Mặc Tử Tụ khinh bỉ nói: “Lúc này ngươi hi vọng ta giao đấu sống chết với Trọng Hoa, ngươi mạnh khỏe ngồi đây làm ngư ông đắc lợi?”

Lưu Quang cười ha hả: “Người cũng hiểu ta đó Ma Tôn. Không tệ, ngươi và Trọng Hoa đấu tới hai người lưỡng bại câu thương, ta sẽ một lưới bắt hết hai người các ngươi! Ha ha...... Đây chính là kết quả mà ta vẫn tha thiết ước mơ!”

“Cung Nguyệt Thần.”

Lưu Quang sửng sốt: “Cái gì?”

“Ngươi không phải vẫn muốn biết là rốt cuộc ta đang tìm cái gì sao? Ta muốn ở nơi của Trọng Hoa tìm được cung Nguyệt Thần.” Mặc Tử Tụ cười như không cười nhìn hắn: “Chỉ cần tìm được cung Nguyệt Thần, là có thể thông ra cửa đến Thần Sơn......”

“Theo ta được biết, cung Nguyệt Thần chính là Thượng Cổ Nguyệt thần Hằng Nga nắm giữ thần khí, đã sớm biến mất khi Thần Sơn sụp đổ.” Mắt Lưu Quang sâu thẳm, miệng hơi cười dáng vẻ tràn đầy tà khí: “Trọng Hoa không thể nào có!”

Mặc Tử Tụ cười khẽ: “Ngươi sai lầm rồi. Nguyệt thần cũng không rơi xuống. Cung thần ra đời thì Nguyệt thần sẽ trở lại một lần nữa.”

Lưu Quang thầm giật mình, hắn không nghi ngờ lời nói của Mặc Tử Tụ, nếu hắn chắc chắn nói ra tin tức này, thì tất nhiên không phải để trêu chọc mình.

Nhưng là...... những lời hắn vừa nói, tất nhiên không phải là đề tài nhàm chán.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »