Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3555 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 31
gặp lại người cũ cực kỳ đỏ mắt

❊ ❊ ❊

Giữa không trung, một tên đệ tử cung kính cúi người thi lễ với Trọng Hoa, nói: “Tôn thượng, chưởng môn có lời mời.”

Trọng Hoa cũng không kéo dài, khẽ gật đầu, lập tức đi về phướng điện Thái A.

Bước vào điện Thái A, gặp Lưu Cẩn, Thiên Âm quy quy cách cách gọi: “Chưởng môn sư bá.”

Vẻ mặt Lưu Cẩn vui mừng gật đầu: “Mấy ngày không gặp, Thiên Âm hiểu chuyện hơn rồi. Ta và sư phụ con có việc thương lượng, trước tiên con tìm các sư huynh sư điệt* chơi một lát đi.”

[*Sư điệt: điệt = chất = cháu. Nghĩa là đồ đệ của sư huynh hay sư tỷ của Thiên Âm.]

“Vâng.” Thiên Âm lanh trí lui ra ngoài, sau đó chỉ nghe Lưu Cẩn nói: “Sư đệ, người độ đệ này của đệ thật là khôn lanh đáng yêu đó.”

Bước chân Thiên Âm ngừng một chút, nghe Trong Hoa nói câu “quả thật lanh lẹ”, vì thế hài lòng hả dại rời đi. Bạch Ân Hy ddLQD

♣ ♣ ♣

Trong tiên viên phía sau núi Thái A, muôn hoa sáng rực, hương thơm như tuyết, mùi thơm tràn ngập.

Ba bốn tiên tử mười lăm mười sáu tuổi tụ thành một cụm cắn tai nhau, nhỏ giọng nói gì đó.

Thiên Âm dừng bước, đôi mắt to đảo tròn, cười gian xảo, tay chân nhẹ nhàng lần mò bước qua.

Một người nói: “Nghe nói đệ tử thứ ba của tiên tôn là thần thể hả?”

Một người khác tiếp lời: “Hình như là vậy, có điều ta nghe các sư huynh nói, tiểu nha đầu đó rất ngỗ nghịch, ngay cả tiên hạc cũng dám đánh rơi để ăn.”

Người thứ ba sáp lại gần chút nữa, thần bí nói: “Đây coi là cái gì đâu. Ta cho các ngươi biết nha, nghe nói lúc nàng ta ở nhân giới lại là một tên ăn mày đó.”

Hai người khác đồng thanh hỏi: “Tên ăn mày là thứ gì?”

Người nọ mang vẻ mặt nhìn đồ đần mà nhìn hai người còn lại: “Dốt nát quá, chính là kẻ quỳ rạp trên mặt đất xin ăn á!” ddLeQuyDon ~ Bạch Ân Hy

“Ồ!” Bừng tỉnh hiểu ra: “Vậy quả thật rất ti tiện rồi? Lại có thể làm đồ đệ của tôn thượng,........ Rõ là... Tôn thương đáng thương quá đi!”

“Ta nói mà, thần thể thì sao hả, còn không phải từ nơi Nhân giới dơ bẩn kia tới ư? Tiên giới chúng ta nhân tài đông đúc, thật không hiểu tại sao các tiên tổ sư lại đặt ra quy định ngàn năm đi xuống nhân gian thu đồ đệ vậy chứ!”

Người này vừa nói xong, hai người khác lập tức che miệng nàng ta: “Ngươi muốn hại chúng ta bị trục xuất khỏi sư môn sao? Thái thượng tổ sư há chăng loại đồ tôn* hậu bối như chúng ta lại có thể bàn bừa được.”

[*Đồ tôn: đồ đệ của đồ đệ.]

Thiên Âm nghe trong trong một lát, cuối cùng cũng hiểu các nàng nói nửa ngày, nhân vật chính trong câu chuyện vốn là mình.

Nếu người khác nhắc tới mình, dù sao vẫn không nên giả bộ không nghe thấy, hay là cho tí phản ứng đi.

Bước qua, ho khan vài tiếng: “Ba vị tiên nữ tỷ tỷ là đang nói ta hả?”

Một người nghiêng đầu sang, liếc nhìn nàng một cái: “Ngươi là ai thế?”

Liếc nhìn thêm lần nữa, hoảng sợ kêu lên: “Hả? Cái tên ăn mày đó!”

Tiên tử này nhận ra Thiên Âm đang nhìn nàng, mang tiếng kẻ nói xấu lại bị đương sự bắt gặp, lúng túng chào hỏi, cũng không chào lại một tiếng, nhanh chóng bỏ chạy.

Còn hai người kịp phản ứng, khuôn mặt biến sắc, cũng biến mất.

“Thì ra kẻ ăn mày đến tiên giới, vẫn là một kẻ ăn mày thôi.” Khuôn mặt nàng thỏa mái vui vẻ cúi đầu xuống, nhìn núi non xa muôn trùng, trong lòng có chút nhớ A Hoa ở nhân giới.

Ít nhất, A Hoa đối xử tốt với nàng là từ trong tim. Cái gì cũng nghĩ tới mình, cho dù bị đánh, nàng ấy cũng che chắn cho mình......

Nàng đưa tay kéo một cành hoa đào trên đỉnh đầu xuống, nhìn nửa ngày, chép chép miệng: “Tiên giới thật sự tốt ư? Nhìn đóa hoa đào này xem, có cái khác gì với nhân giới đâu.”

Hồng Trang bị vây quanh đi dạo trong tiên viên, đang nói chuyện, nhấc đầu một cái đã thấy Thiên Âm tâm trạng buồn chán đẩy cành đào xuống, tâm tư đã muốn bay ra ngoài nghìn dậm rồi. Truyện được edit tại, mọi trang wed khác chỉ là copy.

Hồng Trang hoàn hồn từ trong kinh ngạc, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đong đầy ý cười, ngạc nhiên mừng rỡ kêu lên: “Ha! Đây không phải tiêu sư muội của ta, tiểu sư thúc của các ngươi sao?”

Thiên Âm đang trống rỗng lạc vào cõi tiên thì hù sợ, cuống quít buông nhánh đào ra, cành đào bật ra, hoa đào rung động rơi đầy, đáp xuống một thân nàng màu hồng phấn.

Thế là nàng ở trong hoa đào rơi lả tả, ngạc nhiên luống cuống nhìn mọi người.

Không thế không nói, một màn này, rất đẹp.

Đẹp đến nỗi khiến Hồng Trang sinh lòng đố kị.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »