Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3610 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 33
tiểu thiên âm không dễ khuất phục

❊ ❊ ❊

Hồng Trang bước hai ba bước đã tới trước mặt nàng, đá mạnh vào nàng một cước: "Ta muốn ngươi phải quỳ xuống xin lỗi ta!"

Thiên Âm chịu một cước, nhìn mấy người này, trên mặt đầy vẻ bất khuất: "Mơ tưởng!"

"Để ta xem xương cốt của ngươi cứng đến đâu!" Hồng Trang ra lệnh cho một người trong số đó, cười đắc ý, nói: "Đè ả xuống đất, phải để cho ả biết thứ gì là tôn thứ gì là ti! Một kẻ ăn xin hèn mọn, cho dù có bay lên đầu cành cây thì cũng chỉ là một con gà rừng nhuộm lông mà thôi!"

"Đừng..." Thiên Âm hoảng sợ nhìn kẻ kia nghe lệnh nắm một vũng bùn, không nói hai lời đã nhét vào miệng nàng, vì vậy liền liều mạng mím môi, trợn mắt nhìn Hồng Trang đầy giận dữ.

Hồng Trang bắt gặp ánh mắt này của nàng thì lòng run lên, nghiêm mặt lạnh lùng quát: "Trừng cái gì mà trừng, có bản lĩnh thì mạnh hơn ta đi!"

Nói xong, nàng ta lại tát một cái.

Thiên Âm nhịn đau không được kêu một tiếng, miệng vừa mở, lại bị nghẹn chút bùn, hốc mắt nhanh chóng phủ đầy nước.

Tuy A Hoa hay bị người khác đánh, nhưng A Hoa thường nói, có đau cũng không được khóc, khóc sẽ đau hơn. Khóc rồi, kẻ bắt nạt ngươi sẽ càng đắc ý hơn.

Nhìn gương mặt tức giận của Hồng Trang, Thiên Âm nghĩ, lời A Hoa nói rất đúng.

Hồng Trang tức giận bĩu môi, tuy vóc dáng rất đáng yêu, nhưng trong ánh mắt ấy lại mang theo vẻ ác độc mà độ tuổi này không nên có.

Ban đầu còn nghĩ tiểu khất cái này sẽ sợ đến khóc rống, không ngờ nước mắt vừa đảo quanh một vòng đã nuốt trở lại, ngay cả ánh mắt nhìn mình cũng mang theo chút thương hại.

Hồng Trang tức giận, nhịn không được, quát: "Xem dáng vẻ đạo đức giả này của ngươi, không biết vì sao tôn thượng lại nhận ngươi làm đệ tử." Nàng ta nhìn xuống từ trên cao, kiêu ngạo như một con khổng tước: "Ta cho ngươi biết, đừng tưởng đến tiên sơn nhận tiên tôn làm sư thì ngươi giỏi. Ngày sau nếu thấy ta thì tốt nhất ngươi nên đi đường vòng, nếu không để bản tiểu thư bắt gặp thì chắc chắn sẽ chặt đứt chân của ngươi!"

Dứt lời, lại hung hăng đá mấy cái như để giải trừ tà khí rồi mang theo đám người lần lượt đi khỏi.

Thiên Âm chậm rãi bò dậy, phun bùn trong miệng ra ngoài, cuối cùng một giọt nước mắt cũng rơi xuống, sau đó cứ như đê vỡ, muốn ngăn cũng không ngăn được.

"Thiên Âm, tuy rất mất mặt, nhưng đừng khóc, phải cười cho bọn họ nhìn, để bọn họ biết, Tiểu Thiên Âm không dễ khuất phục!" Nàng ngẩng đầu, nhìn về phía bầu trời xanh nơi xa, nở một nụ cười đầy kiêu ngạo, máu tươi chảy dọc bên mép, nàng không để tâm mà lau đi.

Đang vùi đầu sửa lại y phục đã nhiễm bẩn, nơi sâu trong tiên viên lại truyền tới tiếng nói chuyện.

"Vân Lam, ta thật sự không nghĩ ra. Thời gian trước, tiểu nha đầu kia làm loạn cả tiên môn, chưởng môn cũng chẳng nói nặng nửa lời. Lại còn ra lệnh cho trên dưới, không ai được trách mắng nàng. Hừ, chẳng phải chỉ có một thân thần thể, chỉ có thiên phú hơn chúng ta thôi sao? Chưởng môn và trưởng lão đều xem nàng ta như bảo bối vậy."

Một giọng nói khác giòn giã dễ nghe như tiếng chim đề, nhưng lời nói ra lại vô cùng khó nghe: "Hừ! Đông Phương sư tỷ, nếu ta gặp phải ả, nhất định phải đọ sức với một lần, xem thử ả ta có gì đặc biệt hơn người."

Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, Thiên Âm hít sâu một hơi, đang định bỏ chạy, thế nhưng đã muộn.

"Ơ? Không phải tiểu sư muội Thiên Âm của chúng ta đây sao? Đông Phương sư tỷ, chúng ta có duyên với muội ấy thật nhé!" Một nữ tử mặc phấn y giáng xuống cản lối đi của Thiên Âm.

Duyên phận? Duyên phận con bà ngươi!

Thiên Âm hận không thể văng tục như A Hoa, lòng biết đánh không lại, vội xoay người chạy trốn, bỗng ánh bạc chợt lóe, trước mặt đã bị một bạch y nữ tử ngăn trở. Chắc hẳn là Đông Phương sư tỷ trong miệng phấn y nữ tử rồi.

Hai người một trước một sau tới gần Thiên Âm, cười đến mặt mày hớn hở.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »