Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3442 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 3
không phải tiên cũng không phải ma, không phải người cũng không phải quỷ

❊ ❊ ❊

Thiên Âm bất ngờ thoát ra, tất nhiên liều chết chạy một mạch.

Mà Hồng Trang thấy ngay trước mắt tất cả mọi người lại có người thoát khỏi tay thuộc hạ của mình càng cảm thấy mất hết thể diện, một tên ăn mày nhỏ bé, lại có thể thoát khỏi roi trói của mình, làm cho nàng ta có chút không cam lòng, liền hạ lệnh loạn côn đánh chết Thiên Âm. Dù sao tánh mạng của một tên ăn mày ti tiện, đối với nàng ta mà nói, vốn không được coi là gì.

Vì thế, tiếp theo liền có tiết mục ngươi đuổi ta trốn.

Nếm qua sự lợi hại của Hồng Trang, lúc này Thiên Âm chỉ có liều mình trốn, chỉ hy vọng không bị nàng ta bắt được.

Bởi vì nàng không muốn chết!

Nhưng mà, dù nàng chạy nhanh hơn nữa, làm sao có thể nhanh hơn Hồng Trang đây?

Hồng Trang bay từ trên trời rơi xuống trước mặt nàng, chắn đường đi của nàng, trên khuôn mặt tinh xảo mỹ lệ tràn đầy sự giễu cợt: “Ngươi cho rằng ngươi chạy trốn được sao? Buồn cười!”

Một tên ăn mày thôi mà, lại dám cả gan không nghe lời mình, quả thật là đáng giận!

Khuôn mặt nhỏ nhắn giận dữ, liền hất bàn tay cầm chiếc quạt đến đây, Thiên Âm không kịp đề phòng, nhất thời bị một quạt đánh bay ra ngoài.

“Đau quá...” Trong lòng Thiên Âm thầm kêu, chỉ cảm thấy trong đầu vang ong ong, nửa bên mặt cũng tê dại. Tuy nhiên trong tâm nàng lại càng thêm hoảng sợ, một đứa trẻ mới mười mấy tuổi, một bàn tay có thể quạt bay người bạn cùng lứa, đủ để chứng minh Hồng Trang không tầm thường.

Nhưng mà....

Ta không muốn chết! Ta vẫn chưa tìm được hắn! Ta không thể chết được!!

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, khiến Thiên Âm thất thần trong chốc lát.

Tìm được hắn sao? Tìm ai? Ta đang tìm ai?

Nàng lơ đãng muốn bắt lấy bóng dáng chợt lóe qua kia, nhưng cái gì cũng không bắt được, để lại trái tim trống rỗng tràn đầy hiu quạnh.

Hồng Trang thấy ánh mắt nàng trở nên đờ đẫn, thầm bảo một tiếng vô dụng, vung tay lên, gia đinh vừa chạy tới liền bao vây quanh Thiên Âm.

Hồng Trang đang ở bên ngoài cách đó vài bước, tên gia đinh nọ cũng vừa tới trước mặt, Thiên Âm ngơ ngẩn chuyển động con ngươi, lấy lại tinh thần từ trong mê man, lúc gã gia đinh vung cây gây gậy thô to đến trước mắt, ham muốn sống mãnh liệt làm cho nàng bộc phát ra sức lực tiềm tàng trước giờ chưa từng có, hét lớn một tiếng, bỗng chốc nhảy lên từ trên mặt đất như cơn gió, giống như bị điện giật chạy ra xa trăm mét!

Đón lấy làn gió, nghe âm thanh hổn hển của Hồng Trang phía sau, Thiên Âm cũng không biết mình chạy liên tục bao lâu, đến khi tiếng mắng chửi phẫn nộ đằng sau càng ngày càng xa, nàng mới phát hiện mình đã chạy đến một chỗ trên đỉnh núi, phía sau là con đường nhỏ uốn khúc, phía trước là sườn núi dốc đứng, vài cọng cây cô độc trơ trọi mọc im trên đỉnh núi.

Ánh nắng chiều nơi xa xôi chiếu tới, nàng chỉ thấy trước mắt đột nhiên tối sầm, cả người ngã xuống dưới, sườn núi phía sau vẫn dốc dựng, trước khi hôn mê nàng cảm thấy hình như mình đâm phải thứ gì đó, mềm mại như nước, sau đó thì mất đi tri giác.

Ở phía sau nàng, đột nhiên một nam tử mặc y phục hồng bào (hồng = đỏ, bào = áo có vạt áo dài) xuất hiện bên cạnh kết giới, cây bút lông trên tay như dải lụa tung bay, tiến vào dò xét kết giới, sóng nước kết giới rung động, y thong thả đi vào trong, một tiếng cười nhẹ khinh thường mơ hồ truyền tới: “Truyền tống trận Tiên Giới, chẳng qua cũng chỉ như thế.”

❊ ❊ ❊

Sương mù lượn lờ trên đỉnh núi, có một ngôi đình yên tĩnh được xây tựa vào, dưới ngôi đình chính là vách đá chênh vênh. Trưởng môn hiện tại của Thái A tiên sơn – Lưu Cẩn mặc một thân trường bào trắng, trên khuôn mặt anh tuấn phi phàm, đôi mắt đen như mực nhìn về hướng truyền tống trận dưới chân núi xẹt qua tia do dự trong phút chốc: “Không ngờ lại có người có thể xông qua truyền tống trận giữa Nhân giới và Tiên giới!”

Ngay sau đó, hắn nghiêng người nói với đệ tử phía sau: “Đi xem đó là ai!”

“Vâng.”

Sau khi đệ tử rời đi, hắn bấm ngón tay tính toán, khóe mắt không nhịn được run rẩy một cái, lẩm bẩm lên tiếng: “Không phải tiên cũng không phải ma, không phải người cũng không phải quỷ....” Nhìn tầng tầng sương trắng xóa dưới chân núi, dưới ánh nắng mặt trời, sương mù tựa như lần lượt thay đổi nhiều sắc màu, biển mây mênh mang, trong nháy mắt biến thành sắc màu rực rỡ huyền ảo, bao la vô tận.

Một tay hắn buông lỏng sau lưng, đôi mày bắt đầu nhăn chặt lại: “Chỉ bằng sức lực riêng mình trong tình huống mảy may phá hư truyền tống trận đi từ Nhân giới đến Tiên giới, rốt cuộc người có bản lĩnh to lớn này là ai?”

Cánh rừng hoang vắng, vách núi dốc sâu thẳm, đều không cho hắn đáp án, chỉ riêng tiếng gió vẫn như trước, biển mây phập phồng.

Phút chốc, vẻ mặt hắn lại biến đổi: “Lại có người đi qua truyền tống trận!”

“Là.... Ma tộc.”

Tiếng nói vừa dứt, bóng dáng của hắn đã biến mất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »