"Bọn chúng vẫn chưa diệt vong sao?”
Austin hỏi.
"Chưa."
Cassandra lắc đầu.
"Chúng vẫn đang chống cự. Hơn nữa, ta phát hiện hai thế giới này đều có hai đến ba vị thủ hộ giả cấp diệt thế. Tuy yếu thế, nhưng do nội bộ chưa bị công phá, nên chúng kiên trì đến giờ."
"Hai ba vị cấp diệt thế?”
Hiền giả Ignis nhíu mày.
"Dựa theo sức mạnh Quang Minh Thần thể hiện, thông thường, hai ba vị cấp diệt thế khó lòng trụ lâu đến vậy."
"Đúng vậy."
Cassandra đáp.
"Việc chúng cầm cự được đến nay là do sức mạnh của Quang Minh Thần bị phân tán đáng kể, hắn cùng lúc khai chiến với nhiều thế giới. Quan trọng hơn, chủ lực của Quang Minh Thần không hề ở đó.”
"Hắn dồn phần lớn sức mạnh vào một thế giới hùng mạnh và giàu có hơn."
Lawrence hít sâu.
Ông hiểu Cassandra đang nói đến đâu.
Cự Long Giới.
Nơi sở hữu vô số Cự Long, Tổ Long và tài nguyên khổng lồ vô tận.
"Kẻ thù của kẻ thù là bạn."
Hiền giả Austin chậm rãi nói, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.
"Nếu liên hệ được với hai thế giới kia..."
"Ta đã lưu lại tọa độ và tín vật."
Ánh mắt Cassandra lóe lên tia lạnh lùng.
"Hận thù của chúng với Quang Minh Thần còn sâu đậm hơn chúng ta. Liên minh có lợi cho cả hai, ta tin chúng sẽ không từ chối."
Hiền giả Austin gật đầu.
"Còn một tin khác, ta tình cờ có được từ 'Sâm Chi Giới'..."
"Tại 'Sâm Chi Giới', Tinh Linh có thần linh của họ, 'Lục Dã Chi Mẫu'. Nghe nói vị 'Lục Dã Chi Mẫu' này từng truyền thần dụ, rằng Ma Thần đang thôn phệ 'Sâm Chi Giới' cũng đang tấn công Cự Long Giới. Khi Ma Thần giành chiến thắng quyết định này, thôn phệ Cự Long Giới, hắn sẽ tiến một bước cuối cùng, hoàn thành con đường diệt thế, trở thành tồn tại chí cao vô thượng duy nhất trong vũ trụ."
Hiền giả Cassandra chậm rãi nói.
Lời bà khiến mọi người im lặng trong giây lát.
Phía nam Thánh Provence, 800km.
Hẻm núi Hồi Âm.
Đây là đứt gãy giữa hai dãy núi, hai bên là vách đá cao ngàn mét, ở giữa là một lối đi hẹp dài rộng hơn trăm mét.
Dưới ánh tà dương, đá nâu đỏ như những khối huyết nhục đông lại, toát ra điềm gở.
Đây là con đường duy nhất dẫn đến phương bắc.
Lúc này, trên hẻm núi, sau một tảng đá lớn.
Aragon II ngồi xếp bằng, ngậm cọng cỏ khô, tay cầm đá mài, tỉ mỉ mài thanh cự kiếm hai tay.
Tương truyền, vị Hồng Long Hoàng Đế này xuất thân từ gia đình thợ rèn, một lần tình cờ gặp kỳ ngộ, hai cha con bước lên con đường ky sĩ, từng bước trưởng thành, cùng nhau lập nên Hồng Long Đế quốc.
Vụt... Vụt...
Tiếng mài kiếm chói tai tan trong gió.
Sau lưng ông, từng đôi mắt rực lửa trong bóng tối.
Hơn trăm Hồng Long thu liễm khí tức, cùng kỵ sĩ lặng lẽ nằm trên vách đá.
Đây là ky sĩ đoàn mạnh nhất, nền tảng của Hồng Long Đế quốc, chỉ hơn trăm người, nhưng đều là Long Ky Sĩ thực thụ.
"Bệ hạ."
Một Long Kỵ Sĩ lặng lẽ đến bên Aragon, hạ giọng.
"Trinh sát kỵ sĩ báo tin, quân tiên phong Giáo Đình còn cách đây năm mươi km."
"Cuối cùng cũng đến."
Aragon nhổ cỏ khô, chậm rãi đứng lên.
Ông vác cự kiếm lên vai, mắt nhìn qua khe núi về phía vùng đất phía nam chìm dần trong bóng đêm.
"Truyền lệnh."
Aragon nhếch môi, lộ hàm răng trắng hếu, sát khí lạnh thấu xương.
"Trận này, không để lại gì, phải ăn sạch chúng."
Hoàng hôn buông xuống, ánh tà dương đỏ quạch như máu.
Gió trong hẻm núi Hồi Âm dường như ngừng lại.
Hai bên vách đá cao ngàn mét dựng đứng, đá đỏ thẫm dưới ánh mặt trời rực rỡ như rỉ sắt.
Nơi này vốn lộng gió, giờ lại tĩnh lặng đến quỷ dị, chim chóc cũng không thấy bóng dáng.
Bên cạnh Aragon II, hiền giả Ignis ngồi xếp bằng, ngón tay gõ nhẹ vào không trung.
Không có ánh sáng chói lọi hay chú ngữ ti ám.
Chỉ một lớp màng mỏng trong suốt, gần như vô hình, như một bong bóng khổng lồ, bao phủ toàn bộ khu vực phục kích rộng mười km.
"Ẩn thân quần thể, che chắn sóng âm, cách ly khí tức."
Ignis nói, giọng hờ hững.
"Trừ khi Quang Minh Thần đích thân giáng thế, bằng không không ai phát hiện ra phục binh."
Thời gian trôi qua từng phút.
Khoảng hai tiếng sau, mặt đất bắt đầu rung nhẹ.
Không phải động đất, mà là tiếng vó ngựa của hàng ngàn con vật giẫm lên mặt đất.
Một đội kỵ binh mặc giáp bạc xông vào hẻm núi.
Tốc độ của chúng rất nhanh, cờ xí thêu hình thập tự kiếm vàng, đây là đội trinh sát tiên phong của Giáo Đình, khoảng năm ngàn người.
Chúng cảnh giác quan sát xưng quanh, thậm chí có thần thuật sư liên tục phóng thần thuật trinh sát lên vách đá.
Ánh sáng trắng quét qua đá, quét qua vách đá.
Nhưng chỉ phản hồi lại những tảng đá lạnh lẽo.
"Để chúng qua."
Aragon II trầm giọng, đầy sát ý.
"Không đủ nhét kẽ răng.”
Năm ngàn quân tiên phong không chút nghi ngờ xuyên qua hẻm núi, biến mất ở khúc quanh phía bắc.
Một giờ sau.
Trời tối hơn, mặt trời lặn về phía tây, chỉ còn nửa mình, đang chìm dần.
Ba chiến hạm lơ lửng khổng lồ dài 500 mét, phá tan mây, như ba pháo đài di động trên không, phủ bóng tối xuống.
Chiến hạm toàn thân trắng muốt, khắc thần văn vàng, mũi tàu là tượng Thiên Thần Mười Hai Cánh Tử Thần khổng lồ, tỏa ra sóng thần thánh đáng sợ.
Trên giáp hạm, dày đặc thần thuật sư mặc áo trắng, tay cầm pháp trượng, hội tụ thành biển ma lực.
Dưới chiến hạm là một dòng "Kim Hà".
Hai mươi vạn chủ lực Giáo Đình.
Dẫn đầu là Thánh Điện Kỵ Sĩ Đoàn danh chấn đại lục.
Ky sĩ toàn thân bao phủ trong trọng giáp khắc thần thuật phòng ngự, ngay cả mặt cũng bị che kín, chỉ lộ đôi mắt cuồng nhiệt.
Theo sát phía sau là Tài Quyết Quân Đoàn, khổ tu sĩ...
Hành quân chỉnh tề như một, chỉ có tiếng áo giáp va chạm và tiếng bước chân đều đặn, hội tụ thành dòng lũ không thể ngăn cản, chen vào hẻm núi Hồi Âm chật hẹp.
Đây chính là nội tình.
Dù hao tổn nhân lực ở Hoàng Nê Hà, Giáo Đình vẫn có thể tung ra đội quân đáng sợ này.
Khi đại quân tiến vào đoạn hẻm núi.
Hiền giả Ignis mở mắt.
"Lên."
Ông khẽ thốt ra một chữ.
Ông!
"Bong bóng" bao phủ hai bên hẻm núi vỡ tan trong nháy mắt.
Trên vách đá đỏ thẫm vốn không có gì, đột nhiên sáng lên vô số ánh sáng trắng chói mắt.
Không gian truyền tống trận!
Mạng lưới ma pháp trận dày đặc thắp sáng đồng thời trên núi và điểm cao hai bên hẻm núi.
Dao động không gian dữ dội khiến không khí vặn vẹo.
Đây là chiến tranh của thế giới siêu phàm.
Không cần nằm trong bụi cỏ cho muỗi đốt như phàm nhân.
Trong một tháng này, Pháp Sư Chi Thành đã định vị tọa độ, mắc nối ma pháp trận không gian khổng lồ, cho phép vạn đại quân tức thời "từ trên xuống" chiến trường!
Trong ánh sáng lóe lên.
Từng đội quân trào ra như thủy triều từ hư không, chiếm giữ điểm cao hai bên hẻm núi.
Cùng lúc, vô số ánh sáng ma pháp bừng sáng trên hẻm núi, nhuộm bầu trời ngũ sắc.
"Địch tập!"
Tiếng báo động vang vọng hẻm núi.
Giáo Đình phản ứng cực nhanh.
Gần như ngay khi phục binh xuất hiện, thần thuật sư đoàn trên ba chiến hạm đồng thời giơ pháp trượng.
Một màn ánh sáng vàng khổng lồ dựng lên, như một chiếc bát úp ngược, bảo vệ hai mươi vạn quân bên dưới.
Ầm ầm ầm ầm!
Đợt oanh tạc ma pháp đầu tiên giáng xuống màn sáng, tạo nên những gợn sóng vàng trên bầu trời.
"Ha ha, lũ dị giáo."
Tiếng cười lạnh vang vọng trong hẻm núi.
Trên chiến hạm giữa, một lão giả đội mũ ba tầng chậm rãi đứng lên.
Giáo tông đương nhiệm, Albert IV.
Tay ông cầm quyền trượng, ngước nhìn phục binh trên vách đá, khuôn mặt già nua không kinh hoàng, ngược lại mang vẻ trào phúng.
"Aragon, ngươi chỉ có chút thủ đoạn này thôi sao?"
Giọng giáo tông vang vọng như sấm nổ.
“Muốn ăn hai mươi vạn tỉnh nhuệ của ta? Dù điên cuồng đến đâu cũng đừng hòng nghĩ đến!"
Đáp lại ông là một tiếng long ngâm bạo ngược.
Ngang!
Một vệt sáng đỏ thẫm từ đỉnh núi cao nhất lao xuống.
Đó là Aragon II.
Hồng Long Phần Thiên dưới ông khổng lồ như dãy núi, toàn thân bốc cháy ngọn lửa như thật.
Sau ông, hơn trăm Hồng Long theo sát, như mưa thiên thạch.
"Lão thần côn, ngươi vẫn nói nhiều như vậy!"
Aragon cười lớn, vung cự kiếm.
Oanh!
Hơn một trăm Long Ky Sĩ đồng thời triển khai lĩnh vực.
Hơn trăm lĩnh vực dung hợp, tạo thành một cơn bão lĩnh vực hủy diệt, đâm vào màn ánh sáng vàng của Giáo Đình.
Răng rắc!
Màn sáng kiên cố xuất hiện vết nứt lớn.
"Tất cả Hồng Long Kỵ Sĩ, theo ta xông lên! Đánh sập ba chiếc thuyền hỏng kia!"
Aragon II dẫn đầu, đâm nát một góc màn sáng, xâm nhập vòng phòng vệ của ba chiến hạm.
"Cuồng vọng!"
Giáo tông sầm mặt.
Ông giơ quyền trượng, một thập tự giá khổng lồ từ thánh quang ngưng kết hình thành trên không trung, đập mạnh vào Aragon.
"Thần soi sáng thế gian, và trừng phạt tội nhân!"
Sức mạnh cấp diệt thế va chạm.
Dư ba năng lượng quét ngang, xóa một lớp đá trên hẻm núi.
Dưới hẻm núi, tiếng chém giết vang trời.
Dù bị phục kích, quân Giáo Đình vẫn cho thấy sự huấn luyện đáng sợ.
Thánh Điện Kỵ Sĩ Đoàn nhanh chóng lập vòng tròn, chặn liên quân lao xuống, thần thuật sư hậu phương điên cuồng phóng thần thuật, chi viện Thánh Điện Kỵ Sĩ Đoàn, chặn đợt tấn công đầu tiên.
"Xem ra là một trận ác chiến."
Hiền giả Ignis đứng trên cao, nhìn chiến trường.
Trong khi giáo tông dùng sức mạnh bảo vệ chiến hạm, chống lại Aragon II, chuẩn bị phản kích.
Ở ngay sau đội quân Giáo Đình.
Bầu trời vốn tĩnh lặng đột nhiên như bị xé toạc bởi một bàn tay vô hình.
Một vết nứt đen như mực rộng một ngàn mét như miệng thú cổ, vắt ngang giữa trời đất, như dẫn đến vực sâu.
Một luồng Long Uy không kiềm chế phun ra từ vết nứt không gian.
Giáo tông đột ngột quay đầu, vẻ mặt bình tĩnh thay đổi.
"Đây là..."
Một móng vuốt khổng lồ nhô ra từ vết nứt.
Móng vuốt màu bạc tối, như làm từ tỉnh kim cứng nhất, mỗi móng vuốt như một ngọn núi sắc bén.
Sau đó, một cái đầu khổng lồ ló ra.
Khi nó gạt hết thân ra khỏi vết nứt, ánh sáng trong thung lũng dường như bị che khuất.
Đó là một Cự Long cao hơn một ngàn mét!
Toàn thân nó bao phủ lớp vảy kim loại dày, trên lưng mọc đầy gai xương như kiếm, mỗi lần thở, lỗ mũi phun ra bụi kim loại.
Cấp diệt thế, Tinh Cương Cự Longl
Sau lưng nó, trong vết nứt không gian, nhiều Cự Long trồi lên.
Hắc Thiết Long, Hồng Long, Hắc Long, Lục Long, Lam Long...
Hàng trăm Cự Long che trời, long ngâm hội tụ thành tiếng gầm, khiến đá trên núi lở xuống.
"Đó là..."
Giáo tông nắm quyền trượng, khớp ngón tay trắng bệch, mắt đầy kinh ngạc.
"Các ngươi tìm đâu ra nhiều Cự Long như vậy!"
Trên bầu trời, Aragon II lau Long Huyết trên mặt, nhìn Tinh Cương Cự Long chặn quân Giáo Đình, nhếch mép cười, lộ hàm răng trắng hếu.
"Ta đã nói."
"Trận này, không để lại gì."
Xa xa, Tỉnh Cương Cự Long há miệng, sâu trong họng sáng lên ánh sáng trắng.
Long Tức phun ra.
Phía sau, một đội hai ngàn kỵ sĩ thần điện bị Long Tức bao trùm, hóa thành tro tàn.
Trong vết nứt không gian.
Một vệt chớp lam tím xuất hiện.
Đó là Sét.
Lôi Long trên không trung duỗi mình, mỗi vảy đều tỏa ra Lôi Tương cuồng bạo.
Lawrence đứng trên lưng Lôi Long.
Quan sát chiến trường.
Từng quân đoàn vũ trang đầy đủ đang truyền tống qua hẻm núi.
Hẻm núi trống trải giờ đã bị quân đội lấp đầy.
Như một cái túi lớn, siết chặt dây thừng.
Trên chiến hạm, giáo tông Albert IV run rẩy.
"Tốt, rất tốt."
Giáo tông giận quá hóa cười.
"Dị giáo, ác long..."
Ông đột nhiên dừng quyền trượng trên giáp hạm.
Sau lưng ông, khí tức thần thánh, hùng vĩ xuất hiện.
Sáu bóng hình chậm rãi hiện lên.
Sáu Thiên Thần Mười Hai Cánh Tử Thần xuất hiện, mười hai cánh sau lưng vỗ chậm rãi.
Sau lưng chúng, hơn ba mươi bóng hình nhỏ hơn hiện lên, Thiên Thần Sáu Cánh.
Đây là nội tình ngàn năm của Giáo Đình, vũ khí chiến tranh thay thế thần phạt.
"Tịnh hóa chúng."
Giáo tông chỉ tay lên trời, giọng lạnh đến không có nhiệt độ.
Ba mươi sáu Thiên Thần đồng thời rút cự kiếm thánh diễm.
Trong nháy mắt đó, nguyên tố ánh sáng trên hẻm núi đậm đặc đến nghẹt thở, ngay cả không khí cũng biến mất.