Không dừng lại ở thành bang người khổng lồ, hiền giả Austin phất tay áo.
Lawrence chỉ cảm thấy kết cấu không gian dưới chân đột ngột thay đổi.
Mặt đất vốn kiên cố bỗng hóa thành dòng chảy ánh sáng, thành bang người khổng lồ nguy nga xung quanh chốc lát biến dạng thành những đường cong mờ ảo.
Khi tầm mắt định hình trở lại, cảm giác áp bức ngột ngạt ban nãy đã nhường chỗ cho sự sống động.
Họ đang đứng trên một cành cây.
Chính xác hơn, là một cành cây tráng kiện đến mức mười chiếc xe ngựa có thể chạy song song.
Dưới chân là vực thẳm xanh lục thăm thẳm, trên đầu là tán cây che khuất bầu trời.
Đây là một khu rừng Cự Mộc rậm rạp.
"Ở thế giới này, kích thước của con người quả là một vấn đề nan giải."
Hiền giả Austin chỉ về phía trước.
Lawrence nhìn theo hướng đó, da đầu chợt tê rần.
Phía trước, cách mấy trăm thước, dưới một chiếc lá khổng lồ, treo ngược một con nhện sặc sỡ.
Riêng phần bụng đầy lông cứng của nó đã to bằng cả một gian phòng, tám chiếc chân dài như những ngọn giáo công thành, đầu mũi sắc bén lấp lánh ánh độc lam đáng sợ.
Thế mà lại trực tiếp đến sào huyệt của một ma vật cấp thiên tai!
Dường như phát hiện ra sự xáo trộn không gian, tám con mắt kép của nó đồng loạt chuyển động, gắt gao khóa chặt những "côn trùng nhỏ" đột ngột xuất hiện này.
Một tiếng rít the thé xé toạc màng nhĩ.
Con nhện sói ma quỷ vọt lên, tốc độ nhanh đến mức để lại cả vệt mờ trên không trung.
"Ồn ào."
Hai chữ thốt ra từ miệng Katarina.
Nàng thậm chí còn chăng buồn nhấc ngón tay.
Con nhện sói ma quỷ vẫn còn đang bay nhào giữa không trung đột ngột khựng lại.
Một lớp băng sương trắng bệch bắt đầu lan từ mắt kép của nó, trong nháy mắt bao trùm toàn thân.
Quán tính cực lớn kéo nó tiếp tục lao về phía trước thêm mười mấy mét, rồi nặng nề nện xuống cành cây ngay dưới chân đám người.
Soạt.
Không có tiếng va chạm trầm đục.
Thân thể khổng lồ kia, khi vừa chạm vào vỏ cây, đã vỡ vụn thành vô số mảnh băng vụn nhỏ li ti, theo gió phiêu tán.
Cả nọc độc, nội tạng, giáp xác bên trong, tất cả đều hóa thành bột phấn trong suốt lấp lánh.
Miểu sát.
Bàn tay đặt trên chuôi kiếm của Lawrence cứng đờ.
Đây chính là sức mạnh hủy diệt thế giới.
Ở cái vị diện cao ma tràn ngập nguy cơ này, họ vẫn đứng trên đỉnh cao của chuỗi sinh vật.
"Đi thôi, Phần Thiên đang nóng lòng gặp lại đồng bạn của nó."
Aragon II thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn đám bột băng, cứ như vừa đập chết một con muỗi.
Hiền giả Austin lại dậm chân.
Không gian chuyển đổi.
Lần này, khung cảnh trở nên cuồng bạo hơn.
Họ xuất hiện giữa tầng mây Lôi Bạo.
Lôi đình màu tím như những con rắn bạc điên cuồng, tùy ý giáng xuống xung quanh.
Mỗi tia lôi đình đều to bằng thùng nước, năng lượng ẩn chứa đủ để bốc hơi một kỵ sĩ lĩnh vực trong nháy mắt.
Thiểm Điện phấn khích lao từ trên đầu Lawrence xuống, hóa thành Lôi Long chân thân trên không trưng.
Nó lăn lộn trên biển lôi, tham lam nuốt chửng lôi đình chi lực xung quanh.
Lawrence nheo mắt, xuyên qua mạng lưới điện dày đặc, nhìn thấy một bóng đen khổng lồ đang lượn đi lượn lại ở sâu trong tầng mây.
Đó là một loài chim săn mồi mang dáng dấp đại bàng, sải cánh rộng hơn một ngàn mét, mỗi lần vỗ cánh đều mang theo một cơn lốc Lôi Bạo.
Hiền giả Austin vung tay tạo ra một kết giới trong suốt, ngăn tất cả lôi đình ở bên ngoài.
"Chúng ta đến rồi. "
Khi giọng nói của hiền giả vừa dứt, tầng mây dưới chân đám người đột ngột tan ra.
Phía dưới là một cao nguyên, ở phía bắc cao nguyên, một ngọn núi cực cao đâm thủng biển mây, vươn thẳng lên trời.
Nó quá cao, cao đến mức dường như kết nối với tinh không của thế giới này.
Cuồng phong tạo thành những bức tường gió sắc lẹm xung quanh ngọn núi, bất kỳ sinh vật bay nào có ý định đến gần đều sẽ bị xoắn thành thịt nát trong nháy mắt.
Đây chính là thánh địa của Cự Long Giới, Vạn Long Chỉ Đinh.
Tương truyền, nơi này chính là nơi long tổ đản sinh.
"Chúng ta tìm một chỗ nghỉ ngơi một đêm, sáng mai chúng ta sẽ lên núi."
......
Sáng sớm hôm sau.
Cao nguyên Cự Long Giới.
Tầng mây ở đây quá dày, dày đến mức như một lớp bông cũ kỹ đắp lên đỉnh đầu thế giới.
Chỉ khi ánh sáng mặt trời cố gắng xuyên qua những đám mây Lôi Bạo tím đen kia, giữa trời đất mới nổi lên một thứ ánh sáng ảm đạm bệnh hoạn.
Lawrence vén tấm rèm lều tạm bợ, một luồng gió lạnh mang theo mùi lưu huỳnh lập tức ùa vào, cào lên mặt như giấy ráp.
Anh siết chặt áo choàng trên người, ánh mắt nhìn về phương xa.
Cuối tầm mắt, cách hàng ngàn mét, là một dãy núi nhấp nhô liên miên.
Đây là một quần sơn lửa, vô số miệng núi lửa đang phun khói nghi ngút, nham thạch nóng chảy màu đỏ sẫm trườn trên đá đen, như mạch máu của đại địa.
Dù ở khoảng cách xa như vậy, Lawrence vẫn có thể thấy những chấm đen xoay quanh trong màn bụi.
Đó là Cự Long.
Những chấm đen nhìn như muỗi ở khoảng cách này, mỗi một con đều là một thiên tai đủ sức hủy diệt một thành phố loài người.
Tinh rồi Lo VAN
Một giọng nói ôn hòa vang lên từ phía xa.
Hiền giả Austin đang đứng trên một mỏm đá nhô ra, chiếc áo pháp sư màu xám bị gió thổi bay phấp phới.
Trong tay ông vẫn cầm cây mộc trượng không mấy nổi bật, ánh mắt nhìn về phía quần sơn lửa xa xăm, dường như đã đứng đó suốt cả đêm.
Lawrence bước tới, đứng cạnh lão hiền giả.
"Trong hoàn cảnh này, muốn ngủ ngon cũng không dễ."
Lawrence cười.
Austin quay đầu, ánh mắt dừng trên người Lawrence, tùy ý hỏi:
"Đối với hành trình hôm nay, ngươi có 'thấy' được gì không?"
Lawrence khựng lại một chút, lập tức hiểu ra.
Hiền giả Austin đang hỏi về năng lực "dự báo” của anh.
"Không có."
Lawrence lắc đầu, thẳng thắn nhìn Austin.
"Tôi không thấy trước được hình ảnh nào về con đường này."
Hiền giả Austin khẽ gật đầu, những nếp nhăn trên mặt dường như giãn ra đôi chút.
"Không có tin tức, đôi khi lại là tin tức tốt nhất. "
Đang nói chuyện, hai luồng khí tức hoàn toàn khác biệt từ phía sau truyền đến.
Bên trái là khí lạnh dày đặc, bên phải là sóng nhiệt cuồn cuộn.
Nữ hoàng Katarina và Aragon II cũng đồng thời bước ra khỏi lều.
Nữ hoàng Sương Giá vẫn lạnh lùng như băng, nàng chỉ cần đứng đó thôi, đá dưới chân đã kết một lớp sương trắng.
Còn Hồng Long hoàng đế Aragon II thì lôi ra một bầu rượu, chửi rủa thời tiết xấu ở cao nguyên, rồi tư ừng ực mấy ngựm rượu mạnh.
"Chào buổi sáng, hai vị tiền bối."
Lawrence chủ động chào hỏi.
"Sớm."
Nữ hoàng Katarina kiệm lời.
Aragon II gật đầu, bước tới mép đá, nhìn về phía ngọn núi vươn thắng lên mây kia, có chút thiếu kiên nhẫn bẻ bẻ cổ.
"Austin, còn phải đợi đến khi nào? Dịch chuyển tức thời qua đó chẳng phải xong sao."
Hiền giả Austin xoay người, nhìn lên tầng mây Lôi Bạo cuồn cuộn.
"Đây là vùng ngoại vi Vạn Long Đỉnh, kết cấu không gian cực kỳ bất ổn, hơn nữa còn giăng đầy cấm chế của Long tộc."
Lão hiền giả giải thích.
"Việc truyền tống không gian như hôm qua, nếu trực tiếp định vị xuống chân Thánh Sơn, rất có thể sẽ bị coi là xâm lăng, kích hoạt cơ chế phòng vệ tương ứng."
Hiền giả Austin nhìn về phía Lawrence.
"Bá tước Lawrence có sẵn phương tiện giao thông ở đây. Tốc độ của những đồng bạn của cậu hẳn là không chậm."
Lúc này, Thiểm Điện đang nằm ườn giả chết trên đầu Lawrence dường như hiểu được lời này, lập tức trốn sau lưng Lawrence.
Nguyệt Quang trên vai anh càng trực tiếp vùi mặt vào đuôi.
Đùa à
Chở con sen của chúng nó thì còn được, bảo chúng nó cõng ba cái diệt thế cấp này á?
Nhất là gã tráng hán tóc đỏ kia, Long Uy trên người hắn còn kinh khủng hơn bất kỳ con rồng nào chúng nó từng thấy.
Cõng hắn?
Thấy đám sủng vật của mình bộ dạng nhút nhát thế này, Lawrence có chút lúng túng sờ mũi.
"Khụ, bạn của tôi...... có lẽ hơi sợ người lạ.”
"Ha ha ha ha!"
Aragon II đột nhiên phá lên cười lớn, khiến đá vụn xung quanh cũng rung rinh.
Vị Hồng Long hoàng đế này bước lên trước, ánh mắt mang theo vài phần ngạo nghễ.
"Mấy tiểu gia hỏa cấp thiên tai thôi mà? Austin, ông cũng quá dè dặt rồi."
Aragon II bỗng dang rộng hai tay, chiến giáp màu đỏ sẫm trên người hắn lập tức bừng sáng rực rỡ.
"Đây là quê hương của Cự Long, vừa hay để lão hỏa kế ra hít thở không khí."
Vừa dứt lời.
Oanh!
Một luồng sóng nhiệt lấy Aragon làm trung tâm bùng nổ ra xung quanh.
Lawrence vô thức lùi lại nửa bước.
Chỉ thấy không gian trước mặt Aragon, như một tờ giấy bị đốt cháy, bắt đầu tan chảy và sụp đổ từ bên trong.
Ngọn lửa màu đỏ thẫm phun trào từ trong hư không.
"Ngang!"
Một tiếng long ngâm thê lương, bạo ngược, dường như đến từ thời Viễn Cổ, trong nháy mắt lấn át tiếng phong lôi trên cao nguyên.
Một chiếc long trảo khổng lồ nhô ra từ trong vòng xoáy lửa, bám vào mép vách đá.
Chiếc long trảo lớn đến bằng cả một gian phòng, bao phủ một lớp vảy màu đỏ sẫm vừa dày vừa nặng, trên mỗi chiếc vảy đều chi chít vết cắt do đao kiếm để lại cùng những dấu vết pha tạp của thời gian.
Ngay sau đó, một cái đầu khổng lồ vô cùng ép ra từ trong hư không.
Đó là một con Hồng Long.
Hình thể của nó quá lớn, trên người nó chảy không phải long tức thông thường, mà là thứ chất lỏng lửa sền sệt như nham thạch.
Đôi mắt của nó như hai hồ dung nham, chỗ mắt trái có một vết sẹo kéo dài từ trên xuống đưới, khiến nó trông càng thêm dữ tợn.
Thần thú hộ mệnh của Đế quốc Hồng Long, Cự Long khế ước của Aragon II, Hồng Long diệt thế cấp "Phần Thiên".
Nó vừa xuất hiện, nhiệt độ không khí xung quanh lập tức tăng vọt lên mấy trăm độ.
Mấy con "mèo" trên người Lawrence trong nháy mắt dựng lông.
Đây là sự áp chế tuyệt đối về huyết mạch.
"Lão hỏa kế, đừng có khoe khoang chút lửa mồi kia của ngươi."
Aragon II vỗ một cái vào mũi Phần Thiên, phát ra một tiếng "keng" như kim loại va chạm.
Con Cự Long trông có vẻ bạo ngược này, bị vỗ một cái cũng chỉ phì phì mũi, phun ra một luồng khói đen mang theo những đốm lửa nhỏ.
"Lên đây đi!"
Aragon II buông mình nhảy lên, vững vàng đáp xuống Long Bối, từ trên cao nhìn xuống đám người.
"Nếu là đi đàm phán, khí thế căng không thể yếu."
Hiền giả Austin bất đắc dĩ lắc đầu, cơ thể nhẹ nhàng phiêu khởi, đáp xuống Long Bối rộng lớn.
Nữ hoàng Katarina dưới chân dâng lên một đóa Băng Liên, nâng nàng duyên dáng bay lên.
Lawrence hít sâu một hơi.
Cấp bậc "đi nhờ xe" này không phải ai cũng có cơ hội ngồi.
Anh trấn an lũ tiểu gia hỏa trong ngực, nhẹ nhàng nhảy lên, đáp xuống sau lưng hiền giả Austin.
Cảm giác dưới chân cứng rắn ấm áp, như đang giẫm lên một khối que hàn khổng lồ.
"Ngồi vững!"
Aragon II cuồng tiếu một tiếng.
"Phần Thiên, cất cánh! Đi Vạn Long Chi Đỉnh!"
"Ngang!"
Phần Thiên phát ra một tiếng thét dài, long dực từ từ dang rộng.
Hai cánh vỗ mạnh.
Cuồng phong nổi lên.
Cảm giác bị đẩy mạnh cực lớn ập tới, Lawrence chỉ cảm thấy cảnh vật trước mắt trong nháy mắt nhòe đi.
Con quái vật khổng lồ này không hề vụng về leo lên, mà trực tiếp đâm nát không khí phía trước, mang theo khí thế không gì cản nổi, hóa thành một viên lưu tỉnh màu đỏ thẫm, lao về phía ngọn núi nối liền trời đất ở cuối tầm mắt.
Gió rít bên tai, bị kết giới mà hiền giả Austin tiện tay tạo ra ngăn ở bên ngoài.
Lawrence đứng trên Long Bối, nhìn mặt đất lùi lại phía sau với tốc độ chóng mặt.
Những quần sơn lửa vốn xa xôi, giờ đã bị bỏ lại phía sau với tốc độ kinh người.
Vô số Á Long loại và Phi Long sinh sống gần núi lửa, cảm nhận được Long Uy kinh khủng tỏa ra từ Phần Thiên, đều hoảng sợ chui trở về hang ổ, hoặc nằm rạp trên mặt đất run rẩy.
Đây chính là uy áp của diệt thế cấp.
Nơi nó đi qua, vạn vật thần phục.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi.
Lawrence ngẩng đầu, họ đã xuyên qua biển mây Lôi Bạo.
Phía trước, một ngọn núi hùng vĩ, chiếm trọn tầm mắt.
Phong Bạo bị bỏ lại phía sau, thế giới đang nhanh chóng hạ xuống.
Hai cánh khổng lồ của Phần Thiên mỗi lần vỗ đều làm nổ tung một vòng hào quang đỏ rực có thể thấy bằng mắt thường trong không khí.
Long lân màu đỏ sẫm, dưới sự gột rửa của luồng không khí lạnh lẽo, không những không nguội đi mà ngược lại trở nên đỏ thẫm hơn do dòng long huyết sôi trào bên trong, như một khối que hàn đang di chuyển với tốc độ cao.
Biển mây dưới chân đã biến thành tấm thảm xám xịt, bầu trời trên đầu dần chuyển sang một màu tím đen đáng sợ, nơi đây dường như là nguồn gốc của Lôi Bạo trong tầng mây.
Đây là cấm khu của sự sống.
Khi độ cao vượt quá hai vạn mét, không khí xung quanh trở nên loãng đến mức gần như không còn.
Nếu không phải những người ở đây đều là cường giả, chỉ riêng cái lạnh thấu xương và sự thiếu dưỡng khí cũng đủ khiến người thường mất mạng trong nháy mắt.
"Đến rồi."
Phần Thiên phát ra một tiếng thét chói tai, thân thể cao lớn đột nhiên lao về phía trước, dường như đâm nát tấm chắn vô hình cuối cùng.
Tầm mắt trở nên sáng tỏ.
Tất cả tiếng gió, tiếng Lôi Bạo, tiếng rít gào, trong khoảnh khắc này, tất cả đều biến mất.
Hiện ra trước mắt mọi người là một bình đài cực lớn.
Đây không phải do tự nhiên tạo thành, mà là một vĩ lực nào đó đã san bằng một ngọn núi vươn thẳng lên trời.
Trên bình đài tĩnh mịch này, năm bóng hình tựa như núi cao đã chờ đợi từ lâu.
Chúng không cố ý phóng thích uy áp, nhưng khi ánh mắt Lawrence chạm vào năm bóng hình kia, tim anh không khỏi đập loạn xạ.
Hướng chính đông, một con Cự Long toàn thân rực rỡ màu vàng chiếm cứ trên một trụ đá, vảy của nó như được đúc bằng vàng ròng, mỗi chiếc đều tỏa ra hào quang như mặt trời.
Nó chỉ lẳng lặng nằm sấp, không gian xung quanh cũng vì nhiệt độ cao mà hiện ra cảm giác vặn vẹo như thủy tinh.
Hướng chính tây, là một con Lam Long, quanh thân quấn một dòng sông chảy xiết không ngừng, khi hai cánh thu hẹp lại, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng nước cuồn cuộn trong cơ thể nó.
Phía nam là một con thanh đồng long, đôi mắt nó nhắm nghiền, trên thân thể phủ đầy màu xanh đồng, chỉ cần nhìn thoáng qua, liền khiến người ta sinh ra ảo giác về sự mất mát của thời gian.
Phía bắc là một con Cự Long đen như mực, nó gần như hòa làm một với bóng tối xung quanh, chỉ có những chiếc răng nanh thỉnh thoảng lộ ra ánh hàn quang khát máu.
Còn vị cuối cùng, ở vị trí trưng tâm nhưng lùi về phía sau, là một con Hồng Long có hình thể còn lớn hơn Phần Thiên, nham thạch nóng chảy trên người nó gần như đã cố hóa thành lớp giáp đen đỏ, đó là biểu hiện của sức mạnh Hỏa hệ Cự Long đạt đến cực hạn.
Kim, lam, thanh đồng, đen, hồng.
Ngũ đại chủng tộc Cự Long đương nhiệm Long Chủ.
Năm vị đứng trên đỉnh chuỗi sinh vật, những tồn tại đỉnh cao của diệt thế cấp.