Thời gian đường như ngừng trôi ở nơi sâu nhất của dãy Hắc Thạch.
Lawrence khoanh chân ngồi trên một tảng đá khổng lồ.
Mười ngày qua, hắn bất động như tượng đá, chỉ thỉnh thoảng gãi ngứa cho Nguyệt Quang bên cạnh.
Nguyệt Quang cũng im lặng tận dụng những tinh thể Thế giới chi lực Lawrence ban cho để cảm nhận sức mạnh bản nguyên của thế giới.
Nồng độ nguyên tố trong không khí đặc quánh đến nghẹt thở.
Một pháp sư cấp một bình thường đứng ở đây có lẽ sẽ ngất xiu ngay lập tức vì ma lực bạo động.
"Ngày thứ mười."
Lawrence chậm rãi mở mắt, con ngươi đen láy phản chiếu ngọn núi bị mây đen nuốt chửng ở phía xa.
Lôi Vân vốn dĩ bị đè nén ở đó dường như đã tích tụ đến giới hạn, không còn đơn thuần màu đen mà ánh lên sắc tím sẫm quỷ dị.
Tầng mây sà xuống thấp như muốn đè sập đỉnh núi, tiếng oanh minh trầm đục không còn rời rạc mà kéo dài thành một tràng rít gào nặng nề, khiến trái tim người ta cộng hưởng theo.
"Xem ra, kẻ nóng nảy sẽ ra tay trước."
Lawrence nhếch mép cười nhạt, cuối cùng cũng bắt đầu.
Lời còn chưa dứt.
Oanh!
Một cột lôi trụ thô to đường kính hơn mười mét không báo trước xuyên thủng trời đất.
Khoảnh khắc đó, toàn bộ dãy Hắc Thạch bừng sáng trắng xóa, rồi sau đó mới đến tiếng nổ vang dội đủ để xé rách màng nhĩ.
"Rống!"
Một tiếng long ngâm phấn khích vang vọng từ tâm điểm nơi lôi trụ giáng xuống.
Đó là tiếng của Thiểm Điện.
Nó không hề né tránh mà nghênh đón đạo lôi đình dường như có thể hủy diệt vạn vật, phóng lên trời.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, thân thể Thiểm Điện đã tăng vọt lên hơn ba trăm mét, nhưng long khu dù đã lớn vẫn có vẻ nhỏ bé nhưng kiên cường trong lôi quang. Từng mảnh vảy màu xanh lam vỡ vụn dưới thử thách của lôi đình, rồi lại nhanh chóng tái sinh nhờ Thế giới chỉ lực.
Vảy mới không còn đơn thuần màu lam mà mang sắc tử lam thâm thúy, lấp lánh ánh chớp lôi đình, đó là sự cụ thể hóa của lôi đình pháp tắc.
Lawrence nheo mắt, cảm nhận điện tích cuồng bạo trong không khí.
Nếu không kiểm soát, trận lôi bạo này đủ sức phá hủy một thành phố cỡ trung.
"Thiên tai" là tai họa di động, nhất cử nhất động đều có thể dẫn động dị tượng thiên địa.
Lôi bạo kéo dài ròng rã hai giờ.
Mặt đất trong vòng mười dặm bị cày xới tan hoang, những tảng đá lớn rắn chắc biến thành tro bụi đen xám.
Cho đến khi cột lôi đình cuối cùng giáng xuống.
Đỉnh ngọn núi cô độc bị san phẳng mất mười mét.
Và trên bệ đá đen xám đó, một cự long với hình thể tăng vọt lên gần tám trăm mét đang ngửa mặt lên trời gầm dài.
Hai cánh nó dang rộng, những tia lôi đình còn sót lại xung quanh dường như nhận được lời triệu hoán của quân vương, hóa thành vô số điện xà nhỏ bé, tranh nhau chưi vào cơ thể nó.
Xì xì xì.
Thiểm Điện phì phò phun ra hai luồng plasma bằng mắt thường có thể thấy được.
Nó thoải mái thực hiện một vòng lượn lớn trên không trung, những phiến vảy tử lam lấp lánh của nó dường như muốn làm mù mắt người.
"Cấp thiên tai, thành công."
Cách nơi tiến hóa năm mươi dặm, trong một khe núi.
Hắc Long "Hắc Vương" vốn là chúa tể của dãy Hắc Thạch giờ đang chiếm cứ một đỉnh núi.
Dù ở xa như vậy, nó vẫn cảm nhận được áp lực lớn từ sức mạnh áp chế của kẻ thượng vị trong huyết mạch.
Nó kinh hãi xen lẫn tham lam nhìn về phía đám mây lôi đình đang dần tan ở phía xa.
"Con Lôi Long nhỏ kia... thật sự thành công rồi sao?”
Hắc Vương nuốt nước bọt.
Nó nhớ rất rõ, không lâu trước đây, con Lôi Long này còn không bằng nó.
Nhưng bây giờ thì sao?
E rằng một hơi long tức của đối phương cũng có thể thiêu rụi nó.
"Quá nhanh... nhanh quá...”
Hắc Vương ghen tị đến đỏ mắt, móng vuốt vô thức cào lên đá tạo thành những vết sâu hoắm.
"Đây là lợi ích của việc đi theo ác ma kia... không, đi theo chủ nhân sao?"
Trong đầu nó hiện lên khuôn mặt luôn tươi cười ôn hòa của Lawrence.
Trước đây nó cảm thấy việc ký khế ước ký chủ là nỗi sỉ nhục của loài rồng, là dấu chấm hết cho danh tiếng Hắc Vương của nó.
Nó nằm mơ cũng muốn tìm cơ hội phản phệ, hoặc chí ít là lười biếng sống qua ngày.
Nhưng bây giờ, khi nhìn con Lôi Long vô song trên bầu trời, cán cân trong lòng Hắc Vương hoàn toàn nghiêng ngả.
Tôn nghiêm?
Tôn nghiêm có ăn được không?
Tôn nghiêm có giúp ngươi trở thành cấp thiên tai không?
"Chỉ cần nghe lời là có những viên đá lấp lánh kia để ăn..."
Trong đôi mắt rồng khổng lồ của Hắc Vương lóe lên những tia sáng.
Nó quyết định, đợi chuyện này kết thúc, nó nhất định phải ngoan ngoãn hơn.
Có lẽ, một ngày nào đó, nó cũng có hy vọng được chủ nhân giúp đỡ để thành công tấn thăng cấp thiên tai.
......
Sự tấn thăng của Thiểm Điện chỉ là khởi đầu.
Hai ngày sau, dãy Hắc Thạch chìm vào một sự tĩnh lặng quỷ dị.
Cảm giác này giống như sự yên tĩnh trước cơn bão, đè nén đến nghẹt thở.
Giữa trưa ngày thứ mười ba.
Khi ánh dương quang nóng bỏng nhất chiếu xuống đại địa, đỉnh ngọn núi tuyết phía đông, nơi quanh năm bao phủ tuyết trắng, bỗng chốc hóa khí.
Không có dòng nước nào chảy xuống, chỉ có màn sương trắng bao phủ bầu trời.
Ngay sau đó, màn sương trắng nhuộm thành màu vàng kim.
Một luồng nhiệt độ cao ngột ngạt từ ngọn núi lan tỏa ra xung quanh.
Thiểm Điện đang làm quen với sức mạnh cấp thiên tai liền giơ long trảo, một luồng lôi đình nổ tung tạo thành vòng bảo hộ bao phủ hai người trong nháy mắt.
Dù có vòng bảo hộ, Lawrence vẫn thấy không khí bên ngoài vặn vẹo dữ dội vì nhiệt độ cao, cảnh vật trước mắt trở nên kỳ quái, dường như cả thế giới đang tan chảy.
"Rống!"
Một tiếng long ngâm uy nghiêm, vừa dày vừa nặng vang lên.
Trên đỉnh núi, nham thạch đã biến thành nham tương nóng chảy, chất lỏng đỏ rực chảy xuống sườn núi, nơi nó đi qua, cây cỏ hóa tro, đá lớn thành bột mịn.
Và trong nham tương sôi sục đó, một cự long toàn thân bốc hỏa diễm màu vàng kim lỏng chậm rãi đứng lên.
Hình thể của Thái Dương tăng vọt lên gần bốn trăm mét, hai cánh dang rộng che khuất bầu trời.
Mỗi phiến vảy vàng óng như một lăng kính mặt trời nhỏ, khúc xạ ánh sáng chói lóa.
Nó không nhảy nhót như Thiểm Điện.
Thái Dương chỉ đứng yên ở đó, há to miệng, đột ngột hút một hơi về phía bầu trời.
Hô!
Ánh sáng trong vòng ngàn mét dường như bị nó hút đi trong một ngụm, giữa trời đất xuất hiện một khoảnh khắc tối tăm ngắn ngủi.
Ngay sau đó, dưới chân ngọn núi, một hồ nước lạnh sâu mười mấy mét sủi bọt lên.
Ùng ục ùng ục.
Đó là tiếng nước sôi.
Rồi đến tiếng "xuy xuy" bốc hơi.
Trong ánh mắt kinh ngạc của Lawrence, mực nước trong cái đầm lớn cỡ hai sân bóng đá giảm xuống với tốc độ kinh hoàng.
Tôm cá còn chưa kịp nhảy lên đã bị luộc chín, rồi biến thành than cốc.
Chỉ trong ba giờ.
Đầm nước cạn đáy, chỉ còn lại lòng sông khô nứt, vẫn còn bốc hơi khói xanh lượn lờ.
"Sức mạnh thật bá đạo, đây mới là dáng vẻ Kim Long nên có."
Lawrence cảm khái nói.
Thái Dương chậm rãi thu lại kim quang trên người, nhiệt độ cao dường như có thể đốt cháy linh hồn cũng theo đó dịu xuống.
Nó vỗ cánh, mang theo một luồng nhiệt bay đến trước mặt Lawrence, cái đầu cao quý hơi cúi xuống, đôi mắt vàng óng tràn đầy quấn quýt và trung thành.
"Làm tốt lắm."
Lawrence đưa tay vỗ vào chóp mũi nóng hổi của nó.
Thái Dương nheo mắt, trong cổ họng phát ra tiếng lầm bầm nghe như tiếng sấm rền.
Đến nước này, hai trong số ba cự long đã thành công tấn thăng thiên tai.
Lawrence cảm thấy rất vui.
Hắn quay đầu, nhìn về phía ngọn núi phía nam vẫn luôn im lặng.
Đó là vị trí của Than Cầu.
So với sự cuồng bạo của Thiểm Điện và sự bá đạo của Thái Dương, động tĩnh của Than Cầu thực sự quá nhỏ.
Nhỏ đến... khiến người ta hoang mang.
Nơi đó không có lôi đình, không có hỏa diễm, thậm chí ngay cả gió cũng không có.
Chỉ có một quả cầu đen không ngừng mở rộng, như một giọt mực rơi vào nước trong veo, đang âm thầm lan rộng.
Một nửa ngọn núi đã biến mất.
Không phải bị nổ tung, mà là biến mất trong hư vô.
Như thể bị một cục tẩy vô hình xóa đi khỏi thế giới này.
Cho đến khi mặt trời lặn về phía tây, quả cầu đen không những không thu nhỏ mà còn bắt đầu run rẩy dữ dội.
Ông!
Một làn sóng rợn người lan khắp bầu trời.
Nguyệt Quang vẫn luôn bình tĩnh quan sát đồng bạn tấn thăng đột nhiên đứng lên, con ngươi bạc gắt gao nhìn chằm chằm về hướng đó, vảy trên lưng hơi dựng lên, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ cảnh cáo.
"Đó là..."
Nụ cười trên mặt Lawrence biến mất.
Hắn cảm thấy một luồng khí tức xa lạ.
Đây không phải là khí tức của Than Cầu.
Xung quanh quả cầu không gian đen kịt, những vết nứt không gian liên tục xuất hiện rồi biến mất.
Trong đó, vết nứt lớn nhất dài đến hàng ngàn mét, nơi đó là hư không loạn lưu vô tận.
Trong hư không loạn lưu dường như có một con mắt to lớn, đang xuyên qua không gian xa xôi, nhìn trộm tham lam qua vết nứt do Than Cầu xé ra.
Đó là sinh vật ngoại vực bị Thế giới chi lực thu hút đến... Kẻ trộm cấp diệt thế?
"Cái tên tham ăn này, sóng tấn thăng lại thu hút cả kẻ trộm đến."
Lawrence thở dài, lật bàn tay.
Thần binh Đoạn Lưu xuất hiện trong tay.
"Nguyệt Quang, Thái Dương, Thiểm Điện, chuẩn bị làm việc."
Con mắt kia quá lớn.
Nó không phải là thực thể, mà được tạo thành từ vô số mảnh vỡ quang ảnh và đường cong quy tắc méo mó, tràn ngập trong hư không hỗn độn sau vết nứt.
Chỉ một ánh mắt bắn tới, kết cấu không gian vốn vững chắc của dãy Hắc Thạch đã bắt đầu phát ra âm thanh "két két" không chịu nổi gánh nặng.
Đó là sự nghiền ép tuyệt đối về cấp độ sinh mệnh.
"Cấp diệt thế..."
Lawrence nắm chặt Đoạn Lưu, đốt ngón tay hơi trắng bệch.
"Ngao ô!"
Bên cạnh thân, ngân quang lóe lên, Nguyệt Quang bùng nổ một đoàn ngân mang.
Long khu hình giọt nước giãn ra, thân thể bạc dài hơn bốn trăm mét vắt ngang giữa không trung, mỗi phiến vảy như một tấm gương được mài giữa ti mi, phản chiếu vết nứt không gian dữ tợn.
Sau khi tấn thăng cấp thiên tai, Nguyệt Quang đã trải qua một thời gian lắng đọng, rõ ràng đã tiến thêm một bước.
Nó cúi đầu, đôi mắt vàng nhạt nhìn về phía Lawrence.
Không cần nhiều lời, Lawrence thả người nhảy lên, vững vàng đáp xuống lưng Nguyệt Quang.
"Rống!"
"Ngang!"
Hai tiếng long ngâm theo sát phía sau.
Phía bên phải, sóng nhiệt cuồn cuộn.
Long khu vàng gần ngàn mét của Thái Dương dường như muốn đốt cháy bầu trời, nó vừa tấn thăng không lâu, khả năng kiểm soát sức mạnh còn chưa hoàn hảo, những đốm lửa nhỏ phun ra trong hơi thở rơi xuống đất, trong nháy mắt đốt thủng nham thạch.
Bên trái, hồ quang điện cuồng vũ.
Thiểm Điện hăng hái nhất, thân thể Lôi Long màu xanh tím dài hơn tám trăm mét lướt trên không trưng tạo thành một đường tàn ảnh, lôi đình tí tách vang dội trên người.
"Thiểm Điện, đừng mạnh tay quá, đó là vết nứt không gian, chạm vào là ngươi thành hai khúc đấy."
Lawrence hô.
Thiểm Điện vẫy vẫy đuôi, đánh tan một tầng mây.
Ba rồng một người, tạo thành đội hình tam giác lơ lửng trước vết nứt đen dài hàng ngàn mét.
Cuồng phong gào thét, nhưng không thổi tan được cảm giác áp bức nghẹt thở.
Lawrence nheo mắt, nhìn chằm chằm vào con mắt khổng lồ sâu trong kẽ hở.
Phong bạo không gian xung quanh vết nứt điên cuồng xoay tròn như cối xay thịt, bất kỳ vật chất nào đến gần đều sẽ bị xé thành dòng hạt trong nháy mắt.
"Nó không qua được."
Lawrence bình tĩnh phán đoán.
Có vách tường thế giới bảo vệ, tồn tại càng mạnh mẽ, lực đẩy khi vượt qua vị điện càng lớn.
Khe nứt này có lẽ là con đường rộng thênh thang đối với cấp thiên tai thông thường, nhưng đối với tồn tại cấp diệt thế kia, nó giống như việc cưỡng ép nhét voi vào tủ lạnh.
"Muốn vào à?"
Lawrence nói.
"Trừ phi ngươi làm cho cái xác này no bạo."
Dường như nghe hiểu lời chế giễều của Lawrence, hoặc phát hiện ra sự khốn cảnh không thể giáng lâm chân thân.
Sâu trong hư không, con mắt lớn lóe lên ánh bạc.
Ông!
Hai luồng ánh sáng bạc chói mắt như sao băng bị "nhả" ra từ vết nứt không gian.
Chúng chống đỡ sự xé rách của phong bạo không gian, chen vào thế giới Hắc Thạch một cách thô bạo.
Quang huy tan đi, hai sinh vật kỳ dị xuất hiện trước mắt mọi người.
Đó là hai cự thú hình thể vượt quá 100 mét, ngoại hình rất giống tê giác, nhưng lại mọc thêm hai cánh sau lưng.
Da của chúng không phải là huyết nhục, mà là chất lỏng như ngân lưu, không ngừng biến ảo hình dạng.
Điều đáng chú ý nhất là chiếc sừng trên trán chúng, quấn quanh những vòng sóng bạc có thể thấy bằng mắt thường.
"Năng lực phân thân?"
Lawrence nhíu mày.
Hai quái vật này không có bất kỳ khí tức sinh mệnh nào, chỉ có những dao động nguyên tố không gian thuần túy và cuồng bạo.
Chúng vừa xuất hiện đã không tấn công mà đồng thời cúi đầu xuống, hướng chiếc sừng độc nhất vào mép vết nứt không gian đang sụp đổ.
Ông! Ông!
Hai luồng sáng bạc có thể thấy bằng mắt thường bắn ra từ sừng, ghim chính xác vào hai bên kẽ hở.
Vết nứt không gian vốn chấn động không ngừng đã dừng lại một cách kỳ đị nhờ sự gia trì của hai sức mạnh này.
Thậm chí, bắt đầu từ từ mở rộng ra bên ngoài.
"Chúng muốn banh cửa ra!"
Con ngươi Lawrence co lại.
Một khi vết nứt mở rộng đủ để chứa cấp diệt thế, toàn bộ Hắc Thạch Lĩnh sẽ hóa thành hư không trong khoảnh khắc.
"Xử lý chúng!"
Lawrence ra lệnh, "Đoạn Lưu" tuốt khỏi vỏ, thân đao rung lên.
Oanh!
Người ra tay trước tiên vẫn là Thiểm Điện.
Tiểu gia hỏa này đã sớm nhịn đến chết.
Một cột lôi trụ màu xanh tím to như cái vại nước xuyên qua khoảng cách 1000 mét trong nháy mắt, hung hăng đánh vào con tê giác có sừng đang bay bên trái.
Ầm!
Không có cảnh tượng huyết nhục văng tung tóe.
Cơ thể con tê giác đó giống như một đám sương mù bị đánh tan, dao động dữ dội.
Lôi đình nổ tung trên người nó, nhưng lại như bùn trôi sông, phần lớn năng lượng bị lớp da ngân lưu nuốt chửng, chuyển vào hư không bên trong.
"Chiết xạ không gian?”
Ánh mắt Lawrence ngưng lại.