"Đi
Hắn khẽ quát một tiếng rồi lập tức lao vào trước.
Pháp sư Wendel theo sát phía sau.
Ở dưới, Cự Long dung nham đã phát cuồng, gầm lên một tiếng kinh thiên động địa rồi nhào lên.
Pháp sư Delin hướng về phía tấm lưới lớn kia búng tay.
"Bạot"
Oanh!
Tất cả tinh thần tỏa liên quấn quanh trên người Cự Long đồng loạt nổ tung!
Vụ nổ kinh hoàng lại một lần nữa nhấn chìm Cự Long dung nham.
Trong lúc hỗn loạn, pháp sư Delin cùng Lawrence biến mất vào vòng xoáy không gian màu bạc.
Cảm giác mất trọng lượng quen thuộc trôi qua.
Khi Lawrence cảm nhận được mặt đất dưới chân, cảnh vật xung quanh đã hoàn toàn thay đổi.
Mùi lưu huỳnh nồng nặc và sóng nhiệt kinh khủng biến mất.
Thay vào đó là không khí tươi mát, ẩm ướt, mang theo hương đất và thực vật.
Họ vừa dịch chuyển đến một khu rừng nguyên sinh bạt ngàn.
Dưới chân là biển rừng xanh thẫm kéo dài đến tận chân trời.
Trên đầu, vầng trăng khổng lồ vẫn treo cao, tỏa ánh sáng lạnh lẽo.
Xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ có gió đêm thổi qua ngọn cây, phát ra tiếng "Sàn sạt".
Cứ như thể trận chiến kinh hồn bạt vía vừa rồi chỉ là một ảo giác.
"Đáng chết!"
Pháp sư Wendel vẫn còn lẩm bẩm, rõ ràng vẫn bực tức về chuyện vừa xảy ra.
"Chúng ta bị lừa rồi."
Giọng pháp sư Delin trầm xuống, khiến mọi người cũng cảm thấy nặng nề.
Lawrence nhìn ông.
Pháp sư Delin đang xòe bàn tay, con mắt Ma Xà nằm im lìm trên đó.
Nhưng giờ đây, ánh sáng u ám trên con mắt đã trở nên cực kỳ ảm đạm, kết nối tinh thần với Hydra cũng yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận được.
"Đây không phải trùng hợp."
Sắc mặt pháp sư Delin có chút ngưng trọng.
"Hydra cố ý dẫn chúng ta đến đó."
"Hang ổ Cự Long dung nham chính là cái bẫy mà nó giăng ra cho chúng ta.”
Lawrence chợt hiểu ra.
Hydra sau khi trốn đến thế giới này, chắc chắn đã bị tổn thương linh hồn và suy giảm sức mạnh.
Nó biết rõ thân xác mình trở thành chiến lợi phẩm của các truyền kỳ nhân loại, sớm muộn cũng sẽ bị truy tìm.
Vì vậy, nó dùng một cách nào đó, giấu phần khí tức linh hồn dễ bị truy tìm nhất ở hang ổ Cự Long dung nham.
Nơi đó năng lượng hỗn loạn, lại có Cự Long dung nham, một thiên tai mạnh mẽ che chở.
Thật là một con thú giảo hoạt!
Sau khi thất bại trong việc tấn thăng diệt thế và mất đi phần lớn sức mạnh, nó vẫn có thể giăng bẫy để trốn tránh.
"Nó từ bỏ một phần linh hồn, coi như mồi nhử."
Pháp sư Delin chậm rãi nói, xác nhận phỏng đoán của Lawrence.
"Giờ thì liên hệ cuối cùng giữa chúng ta và nó cũng gần như đứt đoạn."
"Con mắt rắn này không thể truy tìm nó nữa."
Kết luận này khiến bầu không khí trở nên căng thẳng.
Họ dốc sức đến đây, vốn tưởng có thể đánh thẳng vào sào huyệt.
Ai ngờ chưa thấy chủ đã bị đối phương chơi một vố.
Vậy giờ sao?”
Pháp sư Wendel cau mày hỏi.
"Thế giới này rộng lớn như vậy, tìm một kẻ cố tình trốn tránh chẳng khác nào mò kim đáy biển."
Pháp sư Morpheus cũng gật đầu.
"Ma pháp không gian của ta có thể quét trên diện rộng, nhưng sẽ rất chậm và tốn nhiều sức. Nếu nó trốn trong một số trường năng lượng đặc biệt, rất dễ bị bỏ sót."
Các pháp sư truyền kỳ đều im lặng.
Họ mạnh mẽ, nhưng không phải là toàn năng.
Đúng lúc này, Lawrence phá vỡ sự im lặng: "Có lẽ chúng ta nên thay đổi cách nghĩ."
Ba vị pháp sư truyền kỳ đồng loạt nhìn về phía cậu.
"Ồ? Lawrence, cậu có ý kiến gì không?"
Pháp sư Delin hỏi.
Lawrence đón ánh mắt của họ, suy nghĩ một lát rồi nói: "Tôi đang nghĩ, với một ma thú mạnh mẽ như Hydra, nhất là khi nó bị thương nặng và cần hồi phục, nó sẽ chọn nơi nào để ẩn náu?"
Lawrence không đưa ra đáp án ngay mà đặt ra một câu hỏi.
"Nó cần năng lượng khổng lồ để hồi phục thương thế và sức mạnh."
"Vậy nên, nó sẽ chọn nơi có nguyên tố năng lượng nồng nặc và khắc nghiệt nhất."
Mắt pháp sư Wendel sáng lên.
"Ý cậu là..."
"Ví dụ..."
Lawrence chỉ lên trời.
"Nơi cao nhất của thế giới này."
“Hoặc...”
Lawrence dừng lại rồi nói tiếp: "...vực biển sâu nhất."
Pháp sư Delin nghe vậy, trong đôi mắt đục ngầu lóe lên một tia sáng.
Ông nhìn Lawrence với vẻ tán thưởng.
"Không tệ!"
"Môi trường khắc nghiệt thường đi kèm với sức mạnh thuần túy và khổng lồ nhất!"
"Dù là đỉnh thế giới hay vực sâu biển cả, những nơi đó là tuyệt cảnh với sinh vật bình thường, nhưng lại là nơi ẩn náu và tái sinh tuyệt vời cho những kẻ như Hydra!"
Ý tưởng của pháp sư Delin được khơi gợi.
"Thay vì tìm kiếm lung tung như ruồi không đầu, chi bằng tập trung vào hai nơi này!"
Pháp sư Morpheus đồng ý.
"Vậy cứ làm vậy đi!"
Pháp sư Wendel vỗ đùi, tính nóng nảy lại nổi lên.
"Đi đỉnh thế giới trước, nếu không thấy thì đến vực biển sâu nhất!"
"Ta muốn xem con rắn kia trốn đi đâu được!"
Ba pháp sư truyền kỳ nhanh chóng đạt được nhất trí.
Pháp sư Delin nhìn Morpheus.
"Vậy nhờ cậu nhé, Morpheus."
"Chuyện nhỏ."
Pháp sư Morpheus mỉm cười, lại nâng "Pháp cầu không gian" trong tay.
Ông không tạo ra không gian thông đạo ngay mà chậm rãi nâng pháp cầu lên không trung.
"Ông!"
Pháp cầu không gian lơ lửng giữa không trung, tinh vân bên trong bắt đầu xoay chuyển theo một quy luật huyền ảo.
Pháp sư Morpheus nhắm mắt, hai tay kết một ấn ký phức tạp.
Ma lực cuồn cuộn tuôn ra từ người ông, dồn vào pháp cầu.
Khoảnh khắc sau.
Một luồng dao động không gian bao la, lấy pháp cầu làm trưng tâm, lan tỏa ra xung quanh như sóng nước!
Dao động này không nhìn sông núi, rừng rậm...
Nó xuyên qua mọi vật chất cản trở, quét qua mọi ngóc ngách của thế giới với tốc độ vượt ánh sáng.
Từ dãy núi liên miên đến đồng bằng rộng lớn.
Từ dòng sông chảy xiết đến sa mạc hoang vu.
Ngay cả đáy biển sâu thắm cũng không thoát khỏi sự đò xét này.
Đây là một sự dò xét gần như "toàn tri".
Lawrence đứng bên cạnh, vô cùng kinh ngạc.
Đây chính là sức mạnh của thần khí không gian sao?
Nó cho phép người sử dụng có uy năng sánh ngang "góc nhìn của thần".
Địa lý sông núi của cả thế giới sẽ không còn bí mật trước pháp thuật này.
Ba tiểu gia hỏa cũng cảm nhận được dao động bao la, ngừng đùa nghịch và tò mò ngước nhìn pháp cầu phát ra sức mạnh vô tận.
Quá trình kéo dài vài phút.
Đối với pháp sư truyền kỳ, lượng ma lực tiêu hao trong vài phút này là rất lớn.
Lawrence cảm nhận được khí tức của pháp sư Morpheus có chút dao động.
Cuối cùng, dao động không gian bao trùm rút lại nhanh chóng như thủy triều.
Ánh sáng trên pháp cầu không gian dần tắt, xoay tròn rồi bay về tay pháp sư Morpheus.
Pháp sư Morpheus chậm rãi mở mắt.
Trong mắt ông, thoáng hiện những hình ảnh núi non sông ngòi.
Bản đồ Man Hoang giờ đã khắc sâu trong đầu ông.
"Tìm thấy rồi."
Ông nói.
"Đỉnh cao nhất của thế giới ở hướng tây bắc, cách chúng ta một vạn sáu nghìn km."
"Đó là một dãy núi tuyết liên miên, đỉnh cao nhất vượt quá hai vạn mét."
"Còn vực biển sâu nhất..."
Pháp sư Morpheus dừng lại rồi nói tiếp: "Ở phía đông nam đại lục, độ sâu vượt quá ba vạn mét, môi trường khắc nghiệt và áp suất kinh khủng, đúng là nơi ẩn náu tốt."
"Vậy đi đỉnh cao nhất trước!"
Pháp sư Wendel nóng lòng nói.
"Đi!"
Pháp sư Morpheus không chần chừ.
Ông lại kích hoạt "Pháp cầu không gian" để tạo không gian thông đạo vượt khoảng cách xa.
Ánh sáng bạc lóe lên, cánh cổng không gian lại hiện ra trước mặt mọi người.
"Lần này, ta không đặt cổng trực tiếp gần đỉnh núi."
Trước khi bước vào cổng không gian, pháp sư Morpheus giải thích.
"Để tránh bị mắc bẫy tương tự hoặc đánh động con rắn, ta đặt cổng cách núi tuyết khoảng một trăm km, trên một cao nguyên. Từ đó chúng ta bay qua, có thể quan sát tình hình xung quanh tốt hơn."
"Cẩn thận là tốt."
Pháp sư Delin gật đầu.
Ăn một quả đắng, khôn ngoan hơn.
Sau khi bị Hydra chơi một vố, các pháp sư truyền kỳ trở nên cẩn thận hơn, không còn chút ý nghĩ khinh địch nào.
Pháp sư Morpheus bước vào thông đạo trước, Lawrence và những người khác theo sát phía sau.
Cảm giác hôn mê quen thuộc trôi qua, cảnh tượng trước mắt sáng tỏ.
Họ đang đứng trên một cao nguyên rộng lớn.
Dưới chân là đất màu nâu nhạt, hơi khô cằn, lưa thưa cây bụi thấp bé.
Không khí loãng và khô lạnh.
Bầu trời xanh thăm và cao vời vợi hơn trước.
Lawrence ngẩng đầu nhìn về phía xa.
Ở cuối chân trời, dãy núi trắng xóa như lưng quái thú đứng sừng sững giữa trời đất.
Đó là nóc nhà của thế giới này.
Đỉnh núi cao nhất như một thanh kiếm đâm thủng bầu trời.
Phần trên của ngọn núi bị tuyết trắng bao phủ, phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo.
Dù cách xa hàng trăm km, Lawrence vẫn cảm nhận được sự hùng vĩ và áp bức đáng sợ từ ngọn núi đó.
"Một ngọn núi tuyết hùng vĩ!"
Pháp sư Wendel không kìm được thốt lên.
"Đi thôi."
Ánh mắt pháp sư Delin nhìn ngọn núi cao nhất, sâu thắm.
"Để ta đi."
Lawrence nói.
Ma lực của các pháp sư truyền kỳ rất quý giá, cần giữ lại đối phó Hydra.
Việc đi đường này nên để cậu lo.
Lawrence nghĩ, lấy Băng Phong Ma Thủ từ túi không gianl
Giữa không trung, Băng Phong Ma Thủ lớn dần, biến thành một con Băng Phong Ma Xà khổng lồ cao 1000m.
Hai hốc mắt trống rỗng bùng lên ngọn lửa linh hồn màu xanh lam.
Một áp lực mạnh mẽ cấp thiên tai, hòa lẫn hàn khí thấu xương, quét sạch cao nguyên.
Lawrence nhảy lên lưng Băng Phong Ma Xà trước.
Ba pháp sư truyền kỳ cũng nhẹ nhàng đáp xuống.
"Lawrence, sau này có cơ hội ta sẽ giúp cậu hợp nhất Ma Bài Hydra và Ma Đồng, hai thứ cùng nguồn gốc, uy năng sẽ tăng mạnh."
Pháp sư Delin nhìn Băng Phong Ma Xà dưới chân nói.
"Cảm ơn tiền bối."
Lawrence gật đầu.
Băng Phong Ma Xà mang theo một cơn cuồng phong, bay lên trời, hóa thành một vệt sáng trắng, bay về phía đỉnh thế giới tuyết trắng.
Gió trên cao buốt giá như dao.
Nhưng với những người ở đây, chút lạnh lẽo này không đáng kể.
Tốc độ Băng Phong Ma Thủ cực nhanh.
Khoảng cách một trăm km chỉ là vài phút.
Khi đến gần, hình dáng đỉnh thế giới ngày càng rõ.
Sự hùng vĩ của nó vượt xa sức tưởng tượng.
Chân núi là sông băng và đất đóng băng.
Sườn núi là vách đá đen dựng đứng, với những thác băng khổng lồ như rồng.
Phía trên là thế giới băng tuyết vĩnh hằng.
Gió cuốn theo hạt tuyết như rồng trắng gào thét, tạo thành bão tuyết kinh khủng.
"Nơi này..."
Pháp sư Delin nhíu mày.
"Nguyên tố năng lượng rất hỗn loạn và khắc nghiệt."
"Phong, băng, thổ... Các nguyên tố xen lẫn va chạm, tạo thành một trường năng lượng tự nhiên khổng lồ."
Pháp sư Wendel cũng cảm nhận được, ông khịt mũi.
"Đúng là nơi ẩn náu và hội tụ năng lượng tái sinh tốt."
Mắt pháp sư Morpheus lóe lên, cảm giác không gian của ông lặng lẽ lan tỏa.
"Chân núi và sườn núi không có khí tức sinh mệnh mạnh mẽ."
"Mục tiêu có lẽ ở gần đỉnh núi."
Lawrence điều khiển Băng Phong Ma Thủ lao vào bão tuyết.
Gió lạnh thấu xương và tuyết lớn nuốt chửng họ.
Tầm nhìn giảm xuống dưới 10m.
Tiếng gió rít gào như ngàn vạn ác quỷ.
Nhưng Băng Phong Ma Thủ vốn là vương giả băng tuyết.
Bão tuyết không cản trở nó, ngược lại còn giúp nó như cá gặp nước.
Nguyên tố băng xung quanh thậm chí trở thành trợ lực.
Tốc độ của nó không hề giảm.
Thân thể to lớn không ngừng bay lên trong bão tuyết.
Họ nhanh chóng xuyên qua lớp bão tuyết dày đặc.
Cảnh tượng trước mắt lại thay đổi.
Họ đến một vùng đất bằng phẳng trên đỉnh núi.
Gió tuyết dừng lại.
Không khí loãng đến cực hạn, như vùng chân không.
Dưới chân là mặt băng phẳng như gương, phản chiếu vầng trăng trên trời.