Vùng cực bắc.
Đây là cấm địa sinh tồn, gió lạnh như dao, tuyết rơi suốt năm.
Ở nơi sâu nhất của gió tuyết, sừng sững hai cột đá đen cao ngút ngàn mét, giữa chúng là màn sương mù tím đen cuồn cuộn.
Đây chính là Cổng Thâm Uyên.
Phía trên Cổng Thâm Uyên, một "mặt trời" nhân tạo tỏa nhiệt vô tận lơ lửng, trấn áp ma khí Thâm Uyên bên dưới.
Đó là kiệt tác cả đời của Hiền Giả lgnis.
Nhưng hôm nay, "mặt trời" này dường như cảm nhận được điều gì, ánh sáng hơi dịu lại.
Thế giới sau Cổng Thâm Uyên.
Đây là một vùng hoang nguyên đỏ sẫm, bầu trời tan hoang, ba vầng trăng tàn màu tím treo lơ lửng.
Nham thạch nóng chảy thành sông trên mặt đất, không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh và máu tanh.
Đây là Thâm Uyên không đáy, quê hương của ác ma, nơi hỗn loạn và giết chóc ngự trị.
Giờ đây, bên phía Cổng Thâm Uyên tập trung một đội quân ác ma đông nghịt.
Tiểu quỷ, giác ma, Succubus, Viêm Ma...
Số lượng đâu chỉ hàng triệu, không thấy điểm dừng.
Chúng xao động, chen chúc, lăm le xông vào cánh cổng bị phong ấn.
Phía sau đội quân ác ma, ba Ma Thần khổng lồ cao tới ngàn mét sừng sững giữa trời đất.
Một Ma Thần bốc cháy ngọn lửa Địa Ngục đen ngòm, một mọc đầu rắn dữ tợn, một bao phủ trong màn sương tử linh xám xịt.
Chúng là chúa tể của tầng Thâm Uyên này, cảm nhận được thế giới loài người rung chuyển, đang bàn cách phá hủy "mặt trời" trấn áp, để tái phát động xâm lăng.
Đột nhiên.
Bầu trời đỏ sẫm nứt toạc.
Sau vết nứt, ánh vàng chói lọi như thanh kiếm sắc lẹm xé toạc màn đêm Thâm Uyên vĩnh hằng.
Hàng triệu ác ma đồng loạt ngừng gào thét, ngơ ngác ngước nhìn.
Ba Ma Thần cũng thôi tranh cãi, kinh ngạc lộ rõ trên khuôn mặt trước sự cố bất ngờ.
Trên bầu trời hình thành một xoáy nước vàng khổng lồ.
Giữa tiếng thánh ca vang vọng, một cung điện Thần Linh lộng lẫy, tỏa ánh hào quang, mang theo khí thế áp đảo từ từ hạ xuống từ vòng xoáy.
Cổng cung điện ầm ầm mở ra.
Từng đội thiên sứ mặc giáp bạc, mọc đôi cánh sau lưng, tay cầm quang kiếm, xếp hàng bước ra.
Đi đầu đội quân thiên sứ là một nam tử tuấn mỹ, toàn thân tắm trong ánh sáng thánh.
Hắn có mái tóc vàng rực rỡ, khuôn mặt hoàn mỹ không tì vết, đôi mày mang vẻ ưu tư.
Hắn là Quang Chi Tử, phân thân của Quang Minh Thần, đại diện Thiên Quốc tại vị diện này.
Hắn từ từ nhắm mắt, dang tay, hít sâu, chuẩn bị diễn thuyết.
"Hỡi những con chiên lạc lối, đừng sợ hãi, ánh sáng đã đến, ta sẽ ban cho các ngươi..."
Theo kịch bản, giờ này hắn phải hạ xuống thế giới loài người, nhận tín đồ sùng bái, rồi với tư thái cứu thế chủ quét sạch dị giáo.
Nói được nửa câu, tắc tị.
Hắn mở mắt.
Xộc vào mũi không phải hương hoa, mà là mùi lưu huỳnh khó ngửi và mùi máu tanh nôn nao.
Trước mắt không phải tín đồ loài người quỳ gối khóc lóc, mà là từng gương mặt ác ma nanh ác, chảy dãi, dữ tợn.
Số lượng... e là đến mấy triệu?
Ở cuối tầm mắt, ba Ma Thần cao trăm mét đang cúi đầu, nhìn hắn với ánh mắt hài hước.
Yên tĩnh như tờ.
Ngay cả những cỗ máy chiến tranh vô cảm như thiên sứ quân đoàn cũng cứng đờ tay cầm kiếm giữa không trung.
Nụ cười hoàn mỹ của Quang Chi Tử đông cứng trên mặt, khóe miệng hơi run rẩy.
"Tên tín đồ vụng về nào đã triệu hồi mình đến nơi quái quỷ này?"
"Chẳng lẽ sau khi mình khai sáng Giáo Đình và phân thân rời đi, bọn phản đồ xuất hiện? Giáo tông? Hay Chưởng Pháp Tài Phán?"
Hắn liếc xuống dòng sông nham thạch dưới chân.
Ma Thần bốc lửa Địa Ngục cười lớn, rung chuyển cả vị diện Thâm Uyên.
"Ha ha ha ha! Lão già Quang Minh Thần lú lẫn rồi à? Lại đưa điểm tâm đến tận cửa?"
Âm thanh Ma Thần như sấm rền, làm cung điện của Quang Chi Tử rung chuyển.
"Các tiểu quỷ! Ăn cơm!!"
"Rống!"
Hàng triệu ác ma gào thét kinh thiên động địa, dục vọng khát máu bị kìm nén bấy lâu nay bùng nổ.
Ma khí đen ngòm như biển gầm lao về phía cung điện Thần Linh giữa không trung.
Vết nứt trên bầu trời từ từ khép lại.
Mùi lưu huỳnh nôn nao chưa tan, không gian bão trên Pháo Đài Bình Minh vừa có dấu hiệu lắng xuống.
Nhưng ngay khi hư không vặn vẹo sắp liền lại, một luồng ánh vàng chói lọi hơn trước, đầy vẻ bạo ngược, đột nhiên bùng nổ.
Ánh vàng như thủy triều lan rộng, cưỡng ép mở ra một con đường ánh sáng trên bầu trời.
Một lão giả mặc trường bào đỏ thẫm bước ra từ cuối con đường ánh sáng.
Emanuel.
Chưởng quản Tài Phán Viện cao nhất của Quang Minh Giáo Đình, được xưng là "Thần Chi Tả Thủ".
Giờ đây, cường giả diệt thế đỉnh phong, người thường ngày ít khi lộ hi nộ, mặt mày run rẩy đữ dội.
Hắn gắt gao nhìn chằm chằm thành phố Pháp Sư cách xa hàng trăm km, mắt nổi đầy tơ máu như mạng nhện, mái tóc bạc vốn được cắt tỉa cẩn thận giờ xõa tung, như lệ quỷ từ Địa Ngục.
Sau lưng hắn, bốn thiên sứ chết mười hai cánh cao mười mét im lặng dang rộng đôi cánh quang.
Trong tay chúng nắm đại kiếm chữ thập rực lửa, uy áp tỏa ra khiến dãy núi bên dưới khẽ run.
"Au... St... In..."
Âm thanh Emanuel xuyên qua gần trăm km, vang vọng trên không trung Thành Phố Pháp Sư.
Lawrence cảm thấy màng nhĩ nhói lên.
Than Cầu trong ngực hắn đã hôn mê từ lâu, thân thể đen nhánh mềm nhũn như bãi bùn, rõ ràng lần chuyển đổi không gian siêu xa vừa rồi, dù chỉ gánh chịu một phần nhỏ phản phệ cũng đủ làm tiểu gia hỏa này một phen.
Hiền Giả Austin càng tệ hơn.
Khuôn mặt vốn hồng hào giờ xám xịt như giấy, ma lực mênh mông như biển cả biến mất không còn. Cả người ông như già đi hai mươi tuổi, cơ thể mất kiểm soát ngã về phía sau.
Lawrence nhanh tay lẹ mắt đỡ lưng lão nhân.
Chạm vào, chỉ thấy da bọc xương lởm chởm.
Lão nhân vừa bày trò "thí thần cấp" giờ suy yếu đến đứng còn tốn sức.
"Khụ khụ..."
Austin ho sặc sụa, khóe miệng trào bọt máu, nhưng đôi mắt đục ngầu lại ánh lên vẻ thỏa mãn sau trò đùa.
Ông nhìn điểm đỏ giận dữ ở phía xa, nhếch miệng cười.
"Xem ra... ngài Chưởng Pháp Tài Phán không thích món quà ta tặng cho lắm."
Khóe miệng Lawrence giật giật.
Đem chủ nhân người ta tống vào ổ ác ma, e là tín đồ hiền lành đến đâu cũng phải nổi điên tại chỗ, đừng nói đến một kẻ cuồng tín như Emanuel.
Đây không chỉ là thất bại, đây là sỉ nhục, là chà đạp tín ngưỡng cả đời hắn.
"Ngươi còn tâm trạng cười.”
Một giọng nói tục tĩu vang lên.
Hiền Giả Ignis bước lên trước, pháp sư bào bay phất phới, nguyên tố lửa quanh thân đốt không khí vặn vẹo.
Ông liếc nhìn Austin suy yếu, cau mày, lẩm bẩm.
"Lão già, để ngươi khoe khoang. Tháng tới ngươi cứ ngoan ngoãn làm phế nhân đi."
Nói xong, ông xoay người, mắt nhìn năm bóng người kinh khủng đang lao đến, lo lắng trong mắt hóa thành chiến ý ngút trời.
"Nhóc con, trông chừng Austin."
Ignis bẻ cổ, phát ra tiếng răng rắc giòn tan, một ngọn lửa vàng bùng lên trong lòng bàn tay, đó là sức mạnh đặc hữu của ông - Hằng Tinh Chi Hỏa.
"Ta đi dạy đám thần côn kia làm người."
"Tính ta một người."
Một giọng nói lạnh lùng vang lên.
Nữ Hoàng Katarina hiện thân từ hư không.
Pháp trượng trong tay nàng khẽ gõ, nhiệt độ cao do Hiền Giả Ignis tỏa ra lập tức ngưng tụ thành vô số băng tinh nhỏ vụn.
Nữ hoàng Bắc Cảnh giờ mặt như băng, pháp bào xanh sẫm không gió mà bay, như một đóa Băng Liên nở rộ nơi cực hàn.
Nàng nhìn những điểm sáng đang lớn dần trên bầu trời.
"Đế Quốc ta còn thiếu một cái đầu thiên sứ mười hai cánh làm tiêu bản."
Giọng nàng bình thản, nhưng sát ý thấu xương khiến Lawrence rùng mình.
Không hổ là Đế Quốc Chi Chủ, ra tay đã muốn đối phương để lại một chiến lợi phẩm diệt thế.
"Cẩn thận."
Austin dựa vào Lawrence, hổn hển nhắc nhở.
"Emanuel lão cấu này điên rồi."
"Điên rồi mới tốt."
Hiền Giả Ignis từ từ lơ lửng, để lại một câu.
"Không điên, đánh nhau còn chả có ý gì!"
Oanh!
Lời còn chưa dứt, Hiền Giả Ignis đã hóa thành sao băng lao ra ngoài.
Nữ Hoàng Katarina theo sát phía sau, dưới chân Bộ Bộ Sinh Liên, mỗi bước đi đều nở ra một đóa băng tinh chi hoa khổng lồ.
Cùng lúc đó, Chưởng Pháp Tài Phán Emanuel đã đến gần trong vòng mười km.
"Dị đoan! Kẻ khinh nhờn! Các ngươi phải chết! Phải chôn cùng chủ ta!!"
Emanuel gào thét thê lương, quyền trượng trong tay đột nhiên vung xuống.
"Thần Phạt!"
"Trời Nghiêng!"
Trên trời cao, vô tận thánh quang tụ thành một bàn tay vàng khổng lồ che khuất bầu trời, mang theo uy thế nghiền nát tất cả, hung hăng chụp xuống Thành Phố Pháp Sư.
Bàn tay lớn đến mức bao trùm cả thành phố, vân tay thấy rõ, mỗi đường vân đều chảy xuôi thần lực hủy diệt.
Đây là đòn đánh hận thù của một diệt thế đỉnh phong.
"Cút vềt"
Ignis gầm lên giận dữ, thân hình giữa không trung bỗng phình to.
Một vòng Thái Dương hư ảnh xuất hiện sau lưng ông.
Vô tận hỏa diễm phun ra từ cơ thể, ngưng kết thành một dòng sông lửa dài ngàn mét.
Dòng sông lửa lao nhanh, cưỡng ép đối đầu với bàn tay vàng đang rơi xuống.
Lửa và thánh quang va chạm dữ dội, phát ra âm thanh tan rã rợn người.
Năng lượng dư ba kinh khủng quét sạch, mây trên trời bốc hơi, lộ ra hư không đen kịt.
Lawrence nheo mắt, trong lòng dậy sóng.
"Về lực công kích đơn thuần, ta không bằng Ignis..."
Hiền Giả Austin cảm khái.
Trên chiến trường, Thái Dương hư ảnh sau lưng Hiền Giả Ignis càng thêm ngưng thực.
Dòng sông lửa không ngừng mở rộng, cọ rửa bầu trời, không chỉ áp chế bàn tay vàng, mà còn bắt đầu phản công, lao về phía Emanuel.
"Những kẻ dựa vào sức mạnh lấy được từ cái gọi là Thần Linh, dù bên ngoài cường đại đến đâu, cuối cùng cũng chỉ là hư vô."
"Ignis chỉ là diệt thế cao giai, nhưng đủ sức áp chế Emanuel diệt thế đỉnh phong."
"Bởi vì nguồn gốc sức mạnh của Emanuel đến từ Thần Linh hắn tín ngưỡng, dù mạnh mẽ, nhưng không thuộc về hắn, hắn điều khiển sao có thể không tì vết?"
Hiền Giả Austin tổng kết.
Đồng thời, bốn thiên sứ mười hai cánh không vây công Ignis, mà hóa thành bốn luồng sáng, điểm bốn phương tám hướng, bọc đánh Thành Phố Pháp Sư.
Chúng giơ cao quang kiếm, mũi kiếm ngưng tụ thánh quang đáng sợ.
"Hừ!"
Một tiếng hừ lạnh vang vọng đất trời.
Nữ Hoàng Katarina ra tay.
"Độ Không Tuyệt Đối."
Răng rắc!
Không gian trong vòng mười km lập tức đóng băng.
Bốn thiên sứ chết đang bay tốc độ cao khựng lại, đôi cánh quang tỏa sáng bị phủ một lớp sương trắng dày đặc.
Thánh quang chúng ngưng tụ trên mũi kiếm cũng bị đóng băng.
Gió lạnh thấu xương.
Nữ Hoàng Katarina khẽ gõ pháp trượng vào hư không.
Đáp lại nàng là tiếng gào thét của bầu trời.
Một cơn bão băng khổng lồ nối liền trời đất hình thành, như một chiếc bát úp ngược giữa không trưng, nhốt chặt bốn luồng thánh quang chói lọi.
Bên trong bão, vô số bông tuyết sáu cạnh xoay tròn điên cuồng, mỗi bông đều sắc bén và cứng hơn thép tinh.
Đinh đinh đang đang!
Tiếng va đập dày đặc nối thành một mảnh.
Các thiên sứ vung quang kiếm bổ Phong Bạo, nhưng mũi kiếm vừa chạm băng bích, đã bị hàn ý cực hạn lan theo thân kiếm, phải chật vật rút lui.
"Đây là thực lực của Nữ Hoàng Bắc Cảnh sao..."
Lawrence đỡ Austin, nhìn lồng giam băng tuyết nối liền trời đất, rung động trong lòng.
Không cần ngâm xướng chú ngữ dài dòng, không cần động tác khoa trương, chỉ cần giơ tay nhấc chân là thiên tai.
"Đừng nhìn ngây người, cao trào ở bên kia."
Hiền Giả Austin suy yếu ho khan, cằm chỉ sang chiến trường bên kia.
Bên kia mới thực sự là sao Hỏa đụng Trái Đất.
Hiền Giả Ignis đã hóa thành hỏa nhân. Mỗi cú đấm ông tung ra đều kèm theo tiếng nổ như bom hạt nhân, Hằng Tinh Chi Hỏa bá đạo thiêu không gian vách tư tư, để lại vết cháy đen ngòm.
Đối diện ông, Chưởng Pháp Tài Phán Emanuel tuy là diệt thế đỉnh phong, nhưng giờ lại chật vật không chịu nổi.
Trường bào đỏ thẫm bị thiêu rách tả tơi, mái tóc bạc chải chuốt kỹ càng cháy xém một nửa, quyền trượng trong tay cũng ảm đạm.