Hoàng Thượng Không Thể Ăn Ta

Lượt đọc: 3095 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151
Tiến »
Chương 143
ai là người động kinh nhất

❊ ❊ ❊

Muốn trúng gió, động kinh trước?

Không được, ngụ ý không đúng ~

Có rồi, "Muốn thành phượng, động kinh trước!" (LPH: ta phản đối)

"Thuận gió? Bảo chủ, ai muốn thành tiên ư?" (LPH: động kinh=trừu phong lại bị bạn tiểu Trừu Trừu nghe thành thừa phong=thuận gió)

"..." Phi Phi run rẩy quay đầu.

Không được, những lời này nghe qua còn có nghĩa khác, cũng không thể dùng!

Suy nghĩ nửa ngày, cũng không nghĩ ra cách nói hợp vần nào.

Vung tay lên, hắn chỉ vào câu đối đã viết trước đó, "Ai nói không hợp vần? Người động kinh cao sẽ không câu nệ tiểu tiết! Chính là ý này!"

"..." Một đám người té trên mặt đất giúp nâng nhau ngồi dậy, dồn sức vịn lấy tường.

"A —— cuộc đời này của ta thật ~~~ nhấp, nhô!" Một lời cảm khái thực trữ tình.

Là ai?

Là ai nói ra tiếng lòng của bọn họ?

Mọi người giãy dụa quay đầu, phát hiện Không Không đã đến đây.

Không nhìn mọi người té trên mặt đất, đứng ở trước mặt Đoan Mộc Ly, Không Không thực thành khẩn vỗ vỗ ngực, "Nghe nói ngươi đem ta bán, còn chịu trách nhiệm hậu mãi?"

"..."

Lần đầu tiên Quý Ngữ Hàm cảm thấy nguy hiểm khi đứng bên người lão công nhà mình như vậy, vội vàng buông tay, giãy dụa trốn sang một bên.

Đoan Mộc Ly không hổ là người mạnh mẽ, nhiều người động kinh vây xem như vậy, còn có thể bình tĩnh bảo trì mỉm cười.

"Đúng" hắn cười gật đầu, ôn hòa hỏi, "Ngươi muốn về bảo trì sao?"

"..."

Không Không cảm thấy vết thương chồng chất trong lòng hắn nháy mắt đã bị một chưởng đánh trúng, đã sắp không chịu được.

"Ta là trở về xin bảo hộ!"

Không Không rơi lệ đầy mặt, vẻ mặt phẫn nộ, "Tốt xấu gì chúng ta cũng đã từng đồng cam cộng khổ, hơn nữa, ta là thành viên của nhóm động kinh chúng ta, tốt xấu gì ta cũng ở cấp bậc chúa tể sơn lâm! Ta là giống quý hiếm!"

"..." Quý Ngữ Hàm run run sửa đúng hắn, "Là gấu trúc..."

Nước mắt Không Không càng thêm mãnh liệt, lòng đầy căm phẫn tiến hành khiển trách nghiêm khắc với nàng.

"Quý tiểu thư, ta vốn tưởng rằng ngươi là người thiện lương, không ngờ, không ngờ..."

Không Không dùng âm thanh nghẹn ngào nói, "Không ngờ ngươi đối với một người động kinh thành như vậy còn muốn yêu cầu nghiêm khắc! Ngươi nói xem, ngươi như vậy không làm thất vọng tiểu đội động kinh chúng ta sao!"

"..." Quý Ngữ Hàm dậm chân khóc lớn.

Giả trang thành khối băng, Mặc Kỳ Thụy động kinh cũng động kinh không quá nghiêm trọng.

Cho nên hắn là người đầu tiên trong đám người đứng lên.

Vỗ vỗ bả vai Không Không, trong ánh mắt Mặc Kỳ Thụy luôn luôn lạnh buốt chứa đầy thương hại, "Hiện tại Phi Phi đã động kinh hơn cả ngươi."

"Cái gì —— "

Không Không phát ra tiếng kêu bi phẫn, chất vấn Phi Phi đang cười đắc ý, "Vì sao ngươi muốn cướp vị trí gấu trúc của ta!"

"Ai mà thèm tranh đoạt với gấu trúc chứ?"

Phi Phi đắc ý chỉa chỉa "Lời răn" mình vừa viết, "Hiện tại ta là gấu trúc lão đại!"

"..." Mọi người điên cuồng cắn khăn tay nhỏ bé, chỉ e hai người bọn họ muốn tỷ thí xem ai động kinh hơn.

May thay, tiết mục giày vò như vậy không trình diễn, bởi vì ——

"Tư Đồ Không?" m thanh thực có sức sống vang lên.

m thanh này... Hình như là của Miêu Diệu đã mua Không Không đi?

Thấy sắc mặt Không Không thay đổi, mọi người biết mình đoán đúng rồi.

Thời gian cấp bách, Không Không không có hơi sức lý luận với Phi Phi, chỉ bi phẫn hỏi Đoan Mộc Ly.

"Ta thật sự không thể xin bảo hộ? Được lắm, ta cảm thấy mình là hàng thứ phẩm, ta muốn được quay về, tiếp thu 'Giáo dục' của ngươi!"

"..." Mọi người đều run lên, cố gắng không bị động kinh nữa.

Không Không gặp phải cái gì, sao lại như không muốn sống nữa?

Chẳng lẽ trên đời này còn có người đáng sợ hơn Đoan Mộc Ly?

Mọi người lập tức sinh ra loại cảm giác kính ngưỡng với Miêu Diệu...

"Ha, quả nhiên là ngươi ở đây!"

Miêu Diệu nhanh chóng tiến tới, chào hỏi mọi người, sau đó kéo Không Không qua, "Đi, chúng ta tiếp tục trở về nghiên cứu."

"Ta không quay về —— "

Không Không tỏ vẻ bi tráng ôm lấy cây cột, nhất quyết không đi, "Thà chết chứ không chịu nhục!"

Mọi người đều tò mò, cũng tạm thời đình chỉ động kinh.

Quý Ngữ Hàm đứng lên, lau nước mắt, "Diệu Diệu, ngươi đã làm gì với Không Không?"

"Không có gì, ta chỉ muốn một phong hưu thư thôi."

Quý Ngữ Hàm quay đầu, dùng ánh mắt hoài nghi với vẻ mặt bi phẫn của Không Không.

Không phải hắn thực hối hận vì đã cưới Miêu Diệu sao?

Hiện tại nàng ta chủ động muốn hưu thư, không phải chính là hợp tâm ý của hắn sao?

Nhưng mà nàng lập tức phát hiện, khác hẳn với phản ứng của nàng, những người khác đều lấy ánh mắt thương hại nhìn về phía Không Không.

Ặc...

Nàng nổi giận?

Có điều gì nàng còn chưa biết sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151
Tiến »