Ở một nơi khác.
Than Cầu, con mèo đen luôn bình tĩnh đậu trên vai Lawrence, bỗng gầm nhẹ một tiếng.
"Ông!"
Ngay trước mặt Lawrence, trên đường đi của ngọn giáo rực lửa vàng kim, không gian đột ngột vặn vẹo dữ dội, hệt như mặt nước!
Ngay sau đó.
Một đầu rồng khổng lồ, cao đến mười mét, hiện ra giữa không trung!
Đầu rồng đen kịt, dường như được tạo thành từ bóng tối thuần túy và hư vô.
Đây là chiêu thức tấn công đặc biệt do chính Than Cầu lĩnh hội.
Triệu hồi ảo ảnh Cự Long Không Gian, thôn phệ tất cả!
Ngay khi ảo ảnh đầu rồng xuất hiện.
Ngọn giáo vàng kim mang theo uy lực hủy thiên diệt địa, đủ sức xuyên thủng cả dãy núi, lao thắng vào vùng không gian vặn vẹo.
Không có tiếng nổ.
Không có va chạm.
Thậm chí không một tiếng động nhỏ.
Ngọn giáo dài trăm thước, như bùn nhão lọt biển, bị vùng không gian vặn vẹo kia thôn phệ, biến mất không dấu vết.
Như thể nó chưa từng tồn tại.
***
Ở phía bên kia.
Vị thần thuật sư của Quang Minh giáo đình cũng đang đối mặt với nguy cơ sinh tử.
Đối diện với tấm lưới trời được dệt từ mười đạo Lôi Đình cuồng bạo, khuôn mặt ẩn sau áo choàng của hắn lộ vẻ ngưng trọng.
"Thần nói, ánh sáng có thể ngự địch!"
Hai tay hắn chợt chắp trước ngực!
"Ông!"
Lớp vòng bảo hộ ánh sáng trên cơ thể hắn bỗng bùng nổ!
Một tấm khiên ánh sáng khổng lồ đường kính hơn hai mươi mét, được tạo thành từ vô số phù văn vàng kim, đột ngột hình thành trên đỉnh đầu hắn!
Khiên ánh sáng nặng trịch, tỏa ra khí tức vĩnh hằng bất hủ, vạn pháp bất xâm!
Oanh!
Oanh!
Ầm ầm!
Lưới Lôi Đình và khiên ánh sáng vàng kim chạm nhau dữ dội!
Trong khoảnh khắc, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên!
Lôi Đình cuồng bạo, như cuồng phong bão táp, điên cuồng giáng xuống khiên ánh sáng, tạo ra những tiếng nổ chói tai!
Mỗi lần va chạm, mặt đất đều rung chuyển!
Vô số tia điện xà điên cuồng bò trên bề mặt khiên ánh sáng, tàn phá, tìm cách xé toạc lớp phòng ngự.
Khiên ánh sáng run rẩy kịch liệt dưới những đợt tấn công của Lôi Đình, những phù văn trên bề mặt chập chờn sáng tối, như thể sắp vỡ tan.
Thần thuật sư đứng dưới khiên ánh sáng, sắc mặt trắng bệch.
Hắn không ngờ rằng Lôi Long này lại mạnh đến vậy!
Chỉ cần phun ra Lôi Đình, uy lực đã đủ sánh ngang với một đòn toàn lực của cường giả cấp lĩnh vực!
Nhưng khi hắn đang cố gắng duy trì khiên ánh sáng, chống đỡ Lôi Đình, tìm kiếm cơ hội phản công.
Một cảm giác nguy hiểm khiến linh hồn hắn run rẩy đột ngột ập đến từ trên đỉnh đầu!
Hắn ngẩng đầu!
Đồng tử co lại thành một điểm!
Trên đỉnh đầu hắn, phía trên tấm lưới Lôi Đình cuồng bạo, một ảo ảnh Cự Long Không Gian khổng lồ khác xuất hiện!
Lần này, cái miệng như hố đen của nó nhắm thẳng vào hắn và không gian xung quanh!
"Không!"
Thần thuật sư gào lên một tiếng đầy sợ hãi và tuyệt vọng!
Hắn muốn trốn!
Nhưng đã quá muộn!
Ảo ảnh Cự Long há cái miệng lớn, dường như kèm theo một sức mạnh không gian trói buộc không thể cưỡng lại!
Hắn cảm thấy không gian xung quanh trở nên đặc quánh như bùn lầy, khiến hắn không thể nhúc nhích!
Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn cái miệng kinh khủng kia chụp xuống!
"Phốc!"
Một tiếng động nhỏ, như tiếng vải bị xé toạc.
Miệng lớn nuốt chửng vị thần thuật sư, cả tấm khiên ánh sáng vàng kim trên đầu hắn, cùng với vùng không gian xung quanh...... chỉ còn lại nửa thân trên!
Đúng vậy.
Nó nuốt không chỉ nửa thân trên của thần thuật sư.
Mà là cả vùng không gian đó!
Đó là một đòn giảm chiều không gian vượt qua vật lý và ma pháp, tác động trực tiếp lên các quy tắc không gian!
Bất kỳ lớp phòng thủ vật lý hay khiên năng lượng nào cũng không thể chống lại đòn tất sát này!
Trên bầu trời, tấm lưới Lôi Đình cuồng bạo mất đi mục tiêu, từ từ tan biến.
Chỉ còn lại......
Nửa thân dưới đẫm máu, không ngừng phun trào máu vàng kim, rơi xuống từ không trung.
"Tạch."
Thi thể rơi xuống đất, tạo ra một tiếng động lặng lẽ.
Mọi người trợn mắt há mồm, nhìn cảnh tượng kinh hoàng trước mắt, đầu óc trống rỗng.
C ^% hết rồi?
Một thần thuật sư cấp lĩnh vực.
Đây...... Đây rốt cuộc là quái vật gì?!
Ánh mắt mọi người vô thức đổ dồn về phía Lawrence.
Con mèo đen nhỏ bé đã trở lại vẻ lười biếng thường ngày.
Cảnh tượng kinh khủng và tương phản này khiến tất cả mọi người cảm thấy một luồng hàn khí từ bàn chân xộc thắng lên đỉnh đầu.
Đặc biệt là Nộ Đào Bá Tước đang quỳ dưới đất.
Hắn nhìn thi thể đẫm máu chỉ còn lại nửa thân, run rẩy như lá rụng trong gió.
Hắn không thể tưởng tượng được nếu cái miệng kinh khủng kia nuốt lấy mình, cái kết sẽ tuyệt vọng đến mức nào!
***
Anh mắt Lawrence chậm rãi chuyển đi.
Ánh mắt lạnh băng của hắn rơi vào Nộ Đào Bá Tước đang bệ rạc như bùn.
Hắn không nhìn vẻ chật vật của đối phương, chỉ lạnh lùng nói:
"Nộ Đào Bá Tước, cấu kết ngoại địch, phản bội công quốc, chứng cứ phạm tội vô cùng xác thực."
Nghe lời tuyên án của Lawrence, hai mắt Nộ Đào Bá Tước trợn ngược, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Lawrence không nhìn hắn thêm một cái nào, quay sang Allan Bá Tước đang tái mét mặt mày.
"Allan Bá Tước."
"Vâng, điện hạ!"
Allan Bá Tước giật mình, vội đáp lời.
"Bắt hắn lại."
Giọng Lawrence băng lãnh và kiên quyết.
"Áp giải đến Hắc Thạch Thành, giao cho Gaius công khai xét xử!"
"Tuân...... Tuân mệnh! Điện hạ!"
Cơ thể Allan Bá Tước run lên, hắn cố gắng kìm nén cơn sóng gió trong lòng, nhận lệnh.
Lưng hắn đã sớm ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Thủ đoạn của điện hạ Lawrence, thật sự quá...... chấn động.
Đầu tiên là dùng sấm sét, đóng băng quân đoàn người sói hơn vạn người, miểu sát ba cường giả cấp lĩnh vực.
Sau đó, dùng thái độ cường ngạnh loại bỏ một cường giả cấp lĩnh vực của Quang Minh giáo đình.
Toàn bộ quá trình, gọn gàng.
Sức mạnh tuyệt đối coi lĩnh vực cấp như cỏ rác, sự quyết đoán không chút lưu tình khiến Allan Bá Tước vừa cảm thấy kính sợ, vừa cảm nhận được một luồng hàn khí từ sâu trong linh hồn.
Hắn không dám chậm trễ, lập tức quay người, quát lớn đám thân vệ phía sau:
"Còn ngây ra đó làm gì!"
"Không nghe thấy lệnh của điện hạ sao!"
"Trói tên phản quốc này lại cho ta!"
"Vâng! Bá tước đại nhân!"
Vài tên thân vệ như bừng tỉnh, vội xông lên, trói chặt Nộ Đào Bá Tước đang ngất xiu như bùn bằng dây thừng to bản.
Trong suốt quá trình, không ai dám nói nửa lời, thậm chí không dám thở mạnh.
Nhìn thân vệ trói Nộ Đào Bá Tước như trói súc vật.
Allan Bá Tước lau mồ hôi lạnh trên trán.
Hắn ngước mắt, nhìn về phía bóng dáng trẻ tuổi kia.
"Điện hạ, Nộ Đào Bá Tước đã bị bắt. Chiến trường này...... nên xử trí thế nào?”
Giọng Allan Bá Tước khàn khàn, mang theo sự run rẩy chưa dứt.
Ánh mắt Lawrence rời khỏi Nộ Đào Bá Tước, nhìn xung quanh.
Hắn im lặng một lát.
"Dọn dẹp chiến trường, thu thập chiến lợi phẩm."
Lawrence ra lệnh.
"Làm xong những việc này, ngươi hãy áp giải Nộ Đào Bá Tước đến Hắc Thạch Thành."
Allan Bá Tước vội khom người lĩnh mệnh.
"Vâng, điện hạ!"
Lawrence khẽ gật đầu, sau đó, lại hóa thành một tia Lôi Quang, bay về phía Hắc Thạch Thành.
Lawrence đứng trên lưng Thiểm Điện.
Gió lạnh xuyên qua tóc hắn, mang theo hơi ẩm của rừng rậm và mùi máu tanh của chiến trường.
Hắn không ngoảnh đầu nhìn lại.
Đối với hắn, nhiệm vụ ở đây đã hoàn thành.
Thiểm Điện bay nhanh như sao băng xé toạc bầu trời.
Gió gào thét, bỏ lại mọi ồn ào phía sau.
Suy nghĩ như gió, thoáng qua rồi biến mất.
Rất nhanh, Hắc Thạch Thành hùng vĩ xuất hiện trong tầm mắt.
Thiểm Điện hạ thấp độ cao.
Eder đang quan sát kỵ sĩ huấn luyện ở quảng trường, thấy Lawrence bình an trở về, vội bước nhanh ra đón.
"Điện hạ, ngài đã về. Một đường vất vả."
Lawrence nhảy xuống khỏi lưng Thiểm Điện.
Thiểm Điện thu nhỏ thân hình, biến thành một con mèo lam hiền lành, cọ vào chân Lawrence, rồi cùng Nguyệt Quang, Than Cầu chạy về phía nhà bếp.
"Mọi việc suôn sẻ."
Lawrence nói.
"Quân đoàn người sói đã bị tiêu diệt, Nộ Đào Bá Tước cấu kết với Quang Minh giáo đình, đã giao cho Allan Bá Tước áp giải đến Hắc Thạch Thành, giao cho Gaius xét xử.”
Eder thoáng rung động khi nghe vậy, chỉ trong vài giờ, Lawrence đã giải quyết một cuộc khủng hoảng biên giới.
Nhưng hắn nhanh chóng bình tĩnh lại, hắn đã quen với sự quyết đoán và những kỳ tích liên tục của điện hạ.
"Điện hạ, thuộc hạ có hai việc cần báo cáo."
Eder nói.
"Nói."
Lawrence không nói nhiều, đi thẳng về phía lãnh chúa phủ.
Eder theo sau, vừa đi vừa nói:
"Thứ nhất, Bạo Phong đã mang về tổng cộng hai mươi ba con Griffin, tất cả đều đã được an trí trong Thạch Lâm, tình trạng tốt."
Lawrence gật đầu.
Hai mươi ba con Griffin là một sự bổ sung không nhỏ cho đội bay của Hắc Thạch Lĩnh.
"Chuyện thứ hai......"
Giọng Eder hạ thấp.
"Mật sứ của quốc vương Karachi của Liệt Dương Vương Quốc đã đến thăm vào sáng nay, đang đợi ở thành lũy, nói muốn đích thân gặp ngài, truyền đạt lời nhắn của bệ hạ."
Mật sứ Karachi?
Lawrence khựng lại một chút rồi lại bước tiếp.
"Mật sứ một người?"
"Vâng, chỉ có một người."
Eder đáp.
"Ừ."
Lawrence không hỏi nhiều, chỉ nói:
"Đến thư phòng của ta. Ngươi dẫn hắn đến đó."
***
Trong thư phòng, bàn sách gỗ chất đầy văn kiện, ánh lửa trong lò sưởi yếu ớt xua tan cái lạnh mùa đông.
Cửa bị gõ vang.
"Vào đi."
Eder đẩy cửa thư phòng, dẫn một người đàn ông trung niên đội mũ rộng vành bước vào.
Người đàn ông gầy gò, khuôn mặt nghiêm nghị, đôi mắt mang vẻ khôn ngoan và thận trọng.
Thấy Lawrence, hắn lập tức khom người hành lễ quý tộc tiêu chuẩn.
"Bá tước đại nhân, Karachi bệ hạ đặc phái mật sứ Loste, kính chào ngài."
Lawrence giơ tay ra hiệu hắn không cần đa lễ.
"Loste tiên sinh, mời ngồi."
Loste ngồi xuống đối diện Lawrence, lưng thẳng tắp.
"Karachi bệ hạ nhắn nhủ gì?"
Lawrence đi thẳng vào vấn đề.
Khuôn mặt Loste càng thêm nghiêm nghị.
"Bá tước đại nhân, bệ hạ lệnh ta tận miệng chuyển lời. Bệ hạ nhắn rằng: Lawrence đại nhân, theo kế hoạch đã định, ta đã phái quân viễn chinh ba ngày trước. Họ đi đường vòng qua Phỉ Thúy Đầm Lầy, hiện đã tiến sâu vào trong đó. Thời cơ đã đến, kế hoạch đã định có thể chính thức bắt đầu."
Loste chậm rãi nói.
Lawrence liếc nhìn Loste.
Theo kế hoạch của hắn và Karachi, họ sẽ cùng nhau dụ lực lượng chính của Liệt Dương Vương Quốc trung thành với Quang Minh Giáo Đình đến vùng sâu của Phỉ Thúy Đầm Lầy, để họ quan sát thực hư của chúa tể ngàn năm đang ngủ say.
Đối với Lawrence, đây là cơ hội để tìm hiểu thực hư về mối đe dọa lớn nhất của Hắc Thạch Lĩnh. Đối với Karachi, điều này sẽ giúp tiêu diệt những thế lực trung thành với Giáo Đình, tăng cường quyền kiểm soát Liệt Dương Vương Quốc.
Một sự hợp tác đôi bên cùng có lợi.
***
Sáng sớm hôm sau, trời vừa hửng sáng.
Sương giá bao phủ Hắc Thạch Thành.
Lawrence đứng ở cửa lãnh chúa phủ, Eder đứng hầu một bên.
"Eder, ngươi dẫn Kỵ Sĩ Đoàn Ánh Trăng đến doanh trại phòng thủ biên giới Đông Bắc ngay lập tức, chờ lệnh của ta."
"Vâng, điện hạ!"
Eder khom người lĩnh mệnh, không chút do dự.
Hắn đã quen với sự quyết đoán của Lawrence và không hỏi nhiều.
Trung thành là thực hiện.
Lawrence gật đầu, xoay người.
"Chúng ta đi."
Lawrence dẫn mấy người ra khỏi lãnh chúa phủ.
Trong nháy mắt, Thiểm Điện biến trở lại chân thân Lôi Long.
Lawrence nhảy lên, vững vàng đáp xuống lưng Thiểm Điện.
Nguyệt Quang, Thái Dương và Than Cầu cũng hóa thành ba đạo lưu quang, dễ dàng theo kịp, tìm một vị trí thoải mái nằm xuống.
Thái Dương ngáp một cái, dường như còn chưa tỉnh ngủ.
Nguyệt Quang với đôi mắt vàng óng nhìn chằm chằm về phía xa, không nhúc nhích.
Than Cầu trung thành nhất, cuộn tròn lại và ngủ say.
Thiểm Điện gầm lên một tiếng trầm thấp, hai cánh rung lên.
Cuồng phong nổi lên.
Một tia Lôi Quang màu lam khổng lồ xé toạc màn sương sớm, hướng về phía đông bắc, Phỉ Thúy Đầm Lầy, bay nhanh.
Trên mặt đất, Eder ngước nhìn tia Lôi Quang đang biến mất ở đường chân trời, ánh mắt kiên định.
Hắn quay người, nhanh chóng đi về phía quân doanh.
Lệnh của điện hạ phải được thực hiện một cách hoàn hảo.
***
Trên cao, gió lạnh thấu xương.
Thiểm Điện bay với tốc độ cực nhanh, sông núi phía dưới hóa thành những khối màu mờ ảo, lùi lại nhanh chóng.
Lawrence ngồi khoanh chân, nhắm mắt dưỡng thần.
Thái Dương nằm bên chân hắn.
Nguyệt Quang nhìn chằm chằm về phía xa, không nhúc nhích.
Than Cầu cuộn tròn ngủ say.
Thời gian trôi qua lặng lẽ trong chuyến bay nhanh chóng.
Hơi nước ẩm ướt trong không khí ngày càng nồng đậm, mang theo mùi cỏ cây mục nát kỳ lạ.
Phi Thúy Đầm Lầy, đến rồi.
Thiểm Điện hạ thấp độ cao, xuyên qua tầng mây dày đặc.
Lawrence mở mắt, nhìn xuống.
Trong tầm mắt là một màu xanh sẫm vô tận.
Những cây cối khổng lồ, kỳ dị nhô lên từ đầm lầy, dây leo xanh đen quấn quanh như mãng xà, những chiếc lá khổng lồ che khuất bầu trời.
Khí độc và sương mù bao phủ khu rừng, khiến vùng đất này đầy bất ngờ và nguy hiểm.
"Tìm thấy rồi."
Ánh mắt Lawrence khóa chặt một khu vực tương đối rộng lớn trong đầm lầy.
Một đội quân đang vất vả tiến lên trên vùng đất sình lầy này.
Họ mặc áo giáp của Liệt Dương Vương Quốc, cờ xí rũ xuống trong khí độc.
Khoảng chừng hai vạn người.
Các binh sĩ chậm rãi bước đi, nhiều người mang vẻ mệt mỏi và bất an.
Môi trường đầm lầy cực kỳ khắc nghiệt.
Đây là quân viễn chinh mà Karachi phái đi.
Một nhánh...... nhất định sẽ bị hy sinh, trở thành quân cờ hy sinh cho các tầng lớp cao hơn.
Ánh mắt Lawrence không hề dao động.
Chiến tranh vốn tàn khốc như vậy.