Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3563 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 10
một cục lông không có phẩm chất không có tiết tháo*!

❊ ❊ ❊

[*Tiết tháo: khí tiết vững vàng, không khuất phục, trong sạch.]

Nhưng là Thiên Âm nhìn đến bữa tối của mình bị một vật nhỏ đoạt ăn mất, miệng dẹp ra, trừng mắt, ngay lập tức liền nổi giận.

Đáng yêu thì thế nào? Đoạt ăn gà nướng của người khác thì nó đã là cục lông không có phẩm chất, không có tiết tháo rồi!

“Tên vô lại ở đâu ra! Lại dám ăn vụng gà nướng của ta!”

Ngay tức khắc Thiên Âm bổ nhào về phía quả cầu lông, thế nhưng cục lông kia lại ném ánh mắt coi thường tới, động tác cũng không ngừng một cái, cả cơ thể biến mất vào hư không trước mắt nàng.

“Hả?” Nhất thời Thiên Âm ngu ngơ tại chỗ: “Sao lại không thấy vật nhỏ đâu nữa?”

“Khanh khách” Đột nhiên phía truyền tới âm thanh như tiếng cười con nít, Thiên Âm sợ hãi lông tơ dựng đứng lên, vừa quay đầu lại liền thấy quả bóng lông kia nhón hai chân, hai chân trước ôm phân nửa con gà nướng còn lại, vẫy vẫy giống như diễu võ dương oai, đôi mắt to tròn linh lợi cong thành hình trăng lưỡi liềm.

“Khanh khách.....”

Thiên Âm kinh hãi trừng mắt nhìn nó, bỗng hét lớn: “Chẳng lẽ ngươi là tiên thú có thể nói tiếng người trong lời của tiên sinh kể chuyện sao?!”

Dường như cục lông này bị giọng nói lớn phấn chấn làm hoảng sợ, bỗng chốc tựa như một vệt sáng chạy thoát thật xa, thật xa nhìn nàng.

Nàng cười khúc khích nhìn quả bóng lông, xoa xoa hai tay, hai mắt phát ra tia sáng sâu kín: “Tiên thú đại nhân, ngươi xem, ngươi ăn gà rừng ta vất vả bắt được, có phải là....... Nên ‘hơi’ báo đáp một chút nha? Chẳng hạn như.......” Nàng cười gian ‘hì hì’: “Truyền cho ta một tí tiên pháp thì sao?”

Phản ứng thú nhỏ đầy lông rất là nhân tính hóa, trước tiên nó sửng sốt, tiếp theo ôm bụng cười to, cả thân thể tròn vo cười lăn lộn trên mặt đất, tiếng cười như trẻ con, thanh thúy êm tai.

Bị một quả cầu lông cười nhạo, Thiên Âm không khỏi nheo mắt lại, dữ tợn nói: “Cười đã chưa?”

“Khanh khách............” Viên cầu lông vẫn cười to không dứt, mà ngay cả gà nướng vẫn bị nó ôm vào ngực cũng bị quăng sang một bên.

“Ngươi cười đủ chưa?”

Ngay lúc gần như Thiên Âm bị quả bóng lông này làm nổi giận lôi đình, đột nhiên thú nhỏ lông tròn ngừng cười, thân mình nửa đứng lên ngẩng đầu nhìn phía bầu trời, trong đôi mắt tràn ngập vẻ cảnh giác.

Thiên Âm nhìn theo ánh mắt của nó, chỉ thấy một đạo hồng quang trên bầu trời bay tới hướng của nàng nhanh như gió!

“Lại là tiên nhân hả?!”

Nàng còn sợ sệt than, nhưng bỗng dưng tiểu thú đầy lông tròn vo kia lại nhảy lên đầu vai của nàng, ê ê a a nói một tràng. Thế nhưng, nàng vẫn tự nhận là thiên thông minh, cũng khó hiểu được ngôn ngữ của thú!

Đành phải nghi hoặc nhìn quả cầu lông dính màu vàng tươi bóng loáng, hỏi: “Cục lông nhỏ, rốt cuộc thì ngươi có thể hiểu tiếng người hay không?”

“Ô!” Trong đôi mắt to đen bóng của thú nhỏ lông tròn tràn đầy vẻ ủy khuất, mắt thấy vệt sáng xa xa kia sắp tới trước mặt, móng vuốt nhỏ của nó vung lên, nhất thời Thiên Âm chỉ cảm thấy được gió mạnh phất vào mặt, đến lúc kịp phản ứng thì nàng đã không ở chỗ ban đầu kia, mà là ở trước một tòa cung điện to lớn.

Cung điện nguy nga tráng lệ, khí thế hùng vĩ, có một tiểu đồng mặc bạch sam ngồi trên thềm đá trước điện, tay đang cầm sách, bởi vì sự xuất hiện bất thình lình của nàng, nét mặt trở nên dại ra.

Bỗng dưng Thiên Âm quay đầu, khiếp sợ trừng mắt nhìn vẻ mặt thú lông nhỏ tròn tròn xấu hổ, dè dặt nắm lấy sợ tóc mình, một đôi mắt không thể tưởng nổi mở lớn: “Vừa rồi là ngươi đưa tay tới nơi này ư?”’

Thế nhưng nhìn bộ dáng tiểu thú tròn tròn đầy lông xấu hổ hận không thể dúi đầu vào sợi tóc của nàng, hiển nhiên ý định ban đầu của nó không phải là tới chỗ này. Chỉ là không biết xảy ra tình huống gì, kết quả lệch hướng khỏi mục tiêu lúc đầu.

Lúc này, nghe nàng hỏi, tiểu thú làm như không quên vừa rồi nàng cười nhạo nó không biết nói tiếng người, rất có tiết khí nghiêng đầu sang chỗ khác, mắt điếc tai ngơ!

“Ơ!” Thiên Âm bật cười, đang muốn đùa giỡn nó, tiểu đồng tử trên thềm đá sau khi kịp phản ứng thì thét chói tai, trực tiếp hôn mê bất tỉnh!

Thiên Âm và tiểu thú nhiều lông tròn xoe đồng thời nổi giận!

Bởi vì trước khi tiểu đồng tử ngất xỉu đã hét lên một tiếng, rõ ràng là: “Cứu mạng với! Kẻ quái dị đó!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »