Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3604 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 64
không chết không ngừng

❊ ❊ ❊

Hồng Trang nhìn ánh mắt của hắn, trong lòng không hiểu hoảng sợ: “Sư phụ?”

Lưu Cẩn lạnh lùng nhìn nàng, nói: “Từ khi ở trong điện Cửu Trọng, Trọng Hoa bắt đầu nhận Thiên Âm làm đệ tử, bổn tọa đã biết ngươi ghen tỵ với nàng. Bổn tọa thấy ngươi là một nhân tài hiếm có, vì vậy thu ngươi làm đồ đệ, trong lòng ta tràn đầy hi vọng ngươi đối với Thiên Âm trừ bỏ oán hận. Nhưng ta tuyệt đối không ngờ, nhiều năm qua, ngươi thấy nàng vẫn oán hận như cũ, thậm chí còn không nể tình nghĩa đồng môn, muốn đuổi cùng giết tận!”

“Con......”

“Bổn tọa hỏi ngươi, làm đệ tử của bổn tọa, ngươi rất uất ức sao, Hồng Trang?”

Trong nháy mắt, sắc mặt Hồng Trang trở nên trắng bệch, vội vàng dập đầu xuống đất, nức nở nói: “Đồ nhi không dám có suy nghĩ này, xin sư phụ minh giám!”

Lưu Cẩn thở dài thất vọng nói: “Đã là như vậy, tại sao ngươi không muốn gặp Thiên Âm? Chẳng lẽ Thiên Âm có sư phụ là Tiên Tôn Trọng Hoa, mà ngươi chỉ có sư phụ là Chưởng môn?”

“Không phải như vậy, sư phụ! Chỉ là đồ nhi, đồ nhi......”

“Hôm nay, ngươi bắt đầu đến Huyễn Hải suy nghĩ đi, nếu ngươi vẫn không hối hận về việc làm sai trái của mình thì không được phép rời khỏi Huyễn Hải.”

Lưu Cẩn nói xong những lời này liền rời đi. Bỏ lại Hồng Trang ngồi ngơ ngác dưới đất, lúc sau nàng nhắm mắt lại, hơi thở run rẩy, đôi tay nắm chặt thành quyền, móng tay đâm sâu vào trong thịt làm cho nàng ta cảm thấy đau đớn.

Ánh mắt lạnh lùng thất vọng của Lưu Cẩn trước khi rời đi, làm cho lòng nàng oan ức, máu chảy đầm đìa.

Khi nàng ta mở mắt ra lần nữa, trong mắt đã đầy tia máu, ẩn chứa oán hận sâu sắc: “Thiên Âm, đời này của Hồng Trang ta với ngươi không chết không ngừng*!”

*Không chết không ngừng: giống như câu không đội trời chung.

♣ ♣ ♣

Trên đường trở lại điện Cửu Trong, Thiên Âm ôm Thiên Tuyết kêu khóc, vừa vào cửa điện, nàng hả giận nín khóc mỉm cười, vỗ vỗ Thiên Tuyết đã sớm mở mắt.

“Tuyết Tuyết, quả thật ngươi có tài diễn trò thiên phú rồi!! Nếu ngươi ở Nhân giới, cho dù không làm ăn xin, ta sẽ mang ngươi làm xiếc xung quanh đường phố, cũng có thể nuôi sống chúng ta rồi! Ha ha......”

Thiên Tuyết kêu lên một tiếng, bi bô bất mãn tố cáo.

Ở chung với nó đã lâu, đương nhiên Thiên Âm biết hành động của nó có ý gì, đưa tay xoa nhẹ bộ lông của nó, nàng đau lòng nói: “Ta biết rõ ta biết rõ, nàng ta đánh ngươi có đau không?”

Thiên Tuyết gật đầu, hai mắt chứa đầy uất ức.

“Thừa dịp nàng ta xuống tay, tại sao ngươi không làm bộ như bị đánh? Nhất định cứng rắn đón lấy một chưởng kia sao.” Thiên Âm yêu thương xoa xoa móng vuốt của nó, nhìn bầu trời xanh ngoài điện, bỗng nhiên vẻ mặt nàng lạnh lùng: “Ngươi yên tâm, trong tương lai, nhất định ta sẽ trả một chưởng này lại cho Hồng Trang!”

Đổi lại y phục sạch sẽ, điều khí trong chốc lát, cảm thấy thương thế bên trong cơ thể đã giảm bớt, Thiên Âm ôm Thiên Tuyết đi vào trong thư phòng.

Lấy một quyển Linh Thú Chí để ngay ngắn ở trên bàn đến xem, vừa mở ra trang thứ nhất, Thiên Âm nhìn thoáng ra ở ngoài cửa đã thấy bóng dáng vội vàng của Trọng Hoa.

Không kip đặt sách trở về chỗ cũ, lập tức nàng chạy vội ra ngoài: “Sư phụ, người trở lại!”

Bước chân của Trọng Hoa ngừng lại, chậm rãi xoay người: “Mới vừa nghe tiếng khóc của ngươi rất thê thảm, đã có chuyện gì xảy ra?”

Thiên Âm nào dám nói sự thật cho sư phụ của nàng biết? Thấy sắc mặt hắn hết sức tái nhợt, trên áo bào có dính vết máu, nàng không nhịn được nắm lấy tay áo của hắn, lo lắng nói: “Sư phụ, người bị thương sao? Tại sao lại có máu? Sắc mặt của người sao lại kém như vậy? Là ai đả thương ngươi? Có nặng lắm không à?”

Nàng dốc lòng hỏi thăm, Trọng Hoa không dấu vết rút tay áo ra, trấn an cười một tiếng: “Vi sư không có việc gì, vừa có một bọn ma thú xông vào tiên sơn, lúc ta chém giết nó thì máu bắn tung tóe vài giọt dính lên y phục.”

“Nhưng sắc mặt của người......”

“Vi sư nghe tiếng khóc của ngươi, liền bảo Chưởng môn sư bá của ngươi đi xem một chút, ngươi không có việc gì chứ?” Trọng Hoa cắt đứt lời của nàng, âm thầm nhìn nàng mấy lần thì biết nàng bị thương, nhưng biểu hiện của nàng như không có chuyện gì, mắt hắn tối sầm đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »