Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3623 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 76
chương 75

❊ ❊ ❊

“Sư phụ, hôm qua lúc con nhìn 《 Đạo Kinh 》, có ít thứ không hiểu lắm.”

“Hả?” Cái gì Phượng hoàng lập tức bị Trọng Hoa quẳng ra sau đầu, đồ đệ có vấn đề, nhất định phải hết sức để ý, lúc này mới có thể thúc đẩy tính tích cực học tập của nàng, tìm tòi phát triển, không hiểu việc gì liền hỏi, sau đó hăng hái học tập ưu tú.

“Có gì không hiểu?”

Thiên Âm thuận tay đưa canh dư cho Thiên Tuyết, Thiên Tuyết rất có tôn nghiêm, nghiêng đầu sang chỗ khác, làm như không thấy.

Với thú cách* của Thần Thú, chắc là sẽ không ăn đồ dư của người khác!

Thú cách*: cốt cách của thú.

Vì vậy, Thiên Âm đưa trở về, hỏi “Trong kinh sách dạy cho con biết tất cả đều vô căn cứ, phải học được tất cả những việc nhạt nhẽo mà chống đỡ. Người đời vì danh lợi mà khổ sở, vì hư vinh mà giày vò, khi quay đầu lại, người vô ích, danh lợi vô ích, tình yêu vô ích, tất cả đều bằng không. Như vậy sư phụ, tất cả đều vô căn cứ, giờ phút này người, giờ phút này con, tại sao lại đứng ở chỗ này, vừa uống canh nóng vừa nói chuyện? Nếu tất cả vô căn cứ, người đều có thể đắm chìm trong thế giới của mình, chuyên tâm tu đạo, khai thông thiên địa, không bị việc bên ngoài quấy nhiễu, như thế chẳng phải sẽ gần hơn với cảnh giới tu đạo hay sao? Chúng ta tu tiên, chúng ta thường xuyên xung đột đấu tranh với Ma tộc, tranh thì sẽ được cái gì chứ? Chính là vô ích, vừa không cần phải lập môn lập phái, cần gì phải coi một núi, âm thầm đấu cao thấp mạnh yếu?”

Trọng Hoa kinh ngạc, không ngờ nàng lại thắc mắc việc này. Tuổi không qua 16, sáu năm cuộc sống khép kín, chuyện của mình đều u mê, nhưng lại nhìn thấu những chuyện khác. Tiên ma tranh giành, quả thật không có ý nghĩa thực tế. Chỉ là một loại kẻ thù truyền kiếp một thói quen mà thôi. Nhìn thấu người, sống chết mặc bây, nhìn không thấu người, thân mình bị vùi lấp không thể nào thoát ra được.

“Trong vũ trụ tất cả mọi vật, mọi chuyện đều vô căn cứ, đầu tiên nó là do thực tế tồn tại của sự vật mà đến. Ngàn cửa khác biệt, sai lệch quá nhiều, nhưng chung quy tất cả nguồn gốc đều xuất phát từ tâm. Như danh lợi tranh giành, tâm sinh tham lam. Tình yêu dây dưa, tâm sinh dục vọng. Ngược lại, tâm của ngươi không tham không muốn, là mọi chuyện kết thúc. Cho nên tu đạo, là tu ở tâm, mọi người tu tâm bất đồng là sẽ cho ra kết quả bất đồng. Suy nghĩ từ đâu tới, đều từ lòng người. Lòng người thay đồi, thì việc đời cũng sẽ thay đổi. Danh lợi yêu hận có vô căn cứ hay không, đều từ lòng của ngươi suy nghĩ như thế nào. Ngươi nghĩ nó vốn là vô ích, đó chính là vô ích. Ngươi nghĩ có, đó chính là có. Vô ích và có, bản thân không thể nào phân biệt được. Tức vô ích tức có, tức có tức vô ích, ý nghĩa cũng như nhau. Hư thật cũng thế. Cho nên, vào lúc này, ta vừa uống canh nóng, vừa nói chuyện với ngươi, đây là sự vật tồn tại tất yếu. Chúng ta theo Thượng Cổ tiên nhân tu đạo, không phải là vì mình sống trong thế giới của mình, mà là đang trong biển người mênh mông, xem cuộc đời của người khác, nhìn rõ lòng người, khám phá mọi chuyện ở thế gian. Ở trần thế vấn bẩn, có thể giữ tâm trong sạch, mặc dù ở thế gian, thế sự có xoay chuyển Thiên Biến Vạn Hóa*, tâm chúng ta cũng có thể bình tĩnh yên ổn, ngồi xem lục đạo biến hóa vô thường, lạnh nhạt nhìn thế gian sinh tử vô thường*. Mọi người tu đạo khác nhau, thì sẽ có được đạo cũng khác nhau.”

Thiên Biến Vạn Hóa*: thay đổi khôn lường.

Sinh tử vô thường*: sống chết thay đổi.

Thiên Âm lắc đầu: “Nếu là như vậy, thì lục giới có mấy người có thể hiểu thấu bí ẩn trong đó? Như sư phụ ngài, không cách nào trơ mắt nhìn đồ nhi chết đi, như con, không thể chịu được sư phụ bị người khác gây thương tích. Những thứ này ràng buộc, không phải là chứng cứ chúng ta tồn tại sao? Nếu như sư phụ có thể nhìn con chết, con cũng vậy sư phụ bị thương, con có thể không quan tâm không hỏi thăm, lạnh nhạt đối đãi tất cả, như vậy sống còn có ý nghĩa gì nữa đây?”

Trọng Hoa nghẹn lời, hồi lâu mới thở dài: “Tu đạo không phải dạy người vô tình vô nghĩa. Trong lòng mỗi người, đều quan tâm mọi người, mọi chuyện, đây là sự thật chứng mình về sự tồn tại của ngươi và ta, cũng là một loại tu hành. Cái gọi là vô tâm vô tình, tức là tình cảm trong lòng rất ít, có tức là không. Nguyên nhân chính là có lòng, mới có thể thể nghiệm và quan sát mọi việc ở thế gian, nếu là vô tâm, lại có thể luôn giữ cho lòng mình tĩnh lặng, thì sẽ không vì chuyện mà vui không vì chuyện mà buồn.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »