Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3459 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 21
thân phận là nha hoàn hay là đồ đệ

❊ ❊ ❊

Phản ứng của nàng làm ánh mắt Trọng Hoa lóe lên, phút chốc lại khôi phục tình trạng bình thường: “Nhưng Tiên giới không có nghề đại phu này. Hơn nữa, vết thương này của vi sư chỉ cần yên tĩnh tu dưỡng mấy ngày là được, đừng lo. Này, lo lắng cho vi sư, không bằng lo lắng cho chính con đi, tiên thú rất đông, trăm ngàn lần đừng để bị ăn trong thời gian vi sư bế quan.” Cuối cùng, nhìn vẻ mặt giống như cương thi của nàng, khóe miệng cong nhẹ: “Ta cũng không mong muốn khi xuất quan chỉ nhìn thấy một bộ xương khô của con.”

Miệng Thiên Âm mở lớn, vừa ngậm lại trong nháy mắt, vì che dấu chút ít sợ hãi của mình, vẻ mặt ngưng trọng, căm giận nói sang chuyện khác: “Chờ tiên pháp của đồ nhi đại thành, nhất định sẽ đánh kẻ dám đả thương sư phụ răng rơi đầy đất.” Sau cùng, cảm thấy ngày tiên pháp đại thành còn quá xa xôi, nhỏ giọng hỏi: “Sư phụ, rốt cuộc là ai có thể đả thương sư phụ thiên hạ vô địch của con vậy?”

Nét ấn Tiên tôn giữa mi tâm tựa như lóe sáng, tiên khí lượn lờ, mang vẻ lạnh lùng: “Ma tôn, Mặc Tử Tụ!”

“Mặc Tử Tụ?” Thiên Âm kinh hãi: “Sư phụ nói tên của Ma tôn cũng là Mặc Tử Tụ sao?”

“Thì làm sao?” Trọng Quang thấy nàng phản ứng kịch liệt, ánh sáng trong mắt khẽ chuyển động. –BạchÂnHy – ddLQD

Tầm mắt của Thiên Âm đảo quanh: “Không, không có gì, đồ nhi nhớ kỹ lời sư phụ rồi. Nhưng mà sư phụ, người định bế quan bao lâu? “

Nếu lâu quá, ta sẽ tịch mịch lắm!

Thiên Âm rối rắm, lại nhớ tới Mặc Tử Tụ, có lẽ chỉ là giống tên của Mặc ca ca thôi, bộ dáng giống thần tiên như thế, làm sao có thể là ma được? Chắc chắc là tên giống nhau rồi!

“Khoảng nửa tháng.”

Nửa tháng?

Thiên Âm trợn mắt, lúc nãy vừa mới bái sư, ngay cả vai vế cũng chưa giải quyết tốt, một lần bế quan của sư phụ chính là nửa tháng hả? Nói cách khác trong thời gian nửa tháng, nàng cũng không được gặp ngài một lần ư?

“Nửa tháng đó, lâu như vậy sao......” Nàng có chút thất vọng, ngơ ngẩn vỗ vỗ Thiên Tuyết trong lòng. Thiên Tuyết đang ngủ say không chịu nổi quơ quơ móng vuốt kháng nghị.

Trọng Hoa thấy nàng mất mát, chỉ cho là trẻ con có tính cách sợ cô đơn, nhìn thấy Thiên Tuyết trong lòng nàng, đưa tay sờ sờ bộ lông trắng tuyết mềm mại kia: “Con thú nhỏ này hiểu tính người, con mang theo trên người vừa vặn cũng có người bạn. Thời gian vi sư bế quan thì con làm quen với hoàn cảnh ở đây một chút.”

Nói xong, hắn chậm rãi đi vào trong điện, Thiên Âm vội vàng đuổi theo.

Trong ngoài điện Cửu Trọng có ba tầng, tận cùng bên trong là điện Tử Thần, Thiên Âm vẫn chưa tiến vào. Tầng giữa là phòng ở - điện Vãn Nguyệt, tầng ngoài là tiền điện (điện trước), cũng giống như điện Nghị Sự. Chẳng qua là nơi nghị sự của tiên môn từ trước đến nay nằm trên ngọn núi chính, còn chính điện của Cửu Trọng điện là điện Hư Không. (Hy: Ôi cái tên điện -___- điện hồi chắc chập mạch mất.)

Trọng Hoa không thích nhiều người, nên chưởng môn chỉ phái hai tiểu đồng tử phụ trách quét tước Cửu Trọng điện đúng giờ.

Trên thực tế, bảo quét tước cũng có vẻ gượng ép quá. Đối với tiên nhân mà nói, vung tay một cái, lập tức có thể làm một tòa đổ nát rực rỡ hẳn lên, huống chi là tiên điện?

Chỉ là Trọng Hoa luôn luôn dốc lòng với việc tu hành, Lưu Cẩn sâu sắc cảm thấy người sư đệ này của mình sẽ không làm công việc vệ sinh đến nơi đến chốn, lúc này mới thường kêu người đến đây dọn dẹp.

Dù dao vẫn không nên để cho người khác biết, đường đường nơi ở của tiên tôn, tiên khí lại bị bụi bẩn chứ!

Trọng Hoa vừa đi vừa nói: “Nếu con ở trong điện thấy nhàm chán, có thể đi tới phía sau núi một chút!”

Thiên Âm gật đầu.

Còn nói: “Hai vị sư huynh của con trồng không ít kỳ trân dị quả, nếu chín rồi thì con hái về đi.”

Thiên Âm lại gật đầu.

Nói lần nữa: “Bây giờ thuận dịp đang mùa hái trà, nếu con đi ra sau núi, tren đường về hái chút trà về.”

Thiên Âm do dự một lát rồi cắn răng, hai mắt đẫm lệ rưng rưng gật đầu.

Trọng Hoa ngừng, lại mở miệng nói: “Phía sau núi còn có.......”

Rốt cuộc Thiên Âm không nhịn nổi ưu thương đặt câu hỏi: “Sư phụ, hiện tại thân phận của con là nha hoàn hay là đồ đệ vậy?”

“.............”

Thiên Âm chậm rì rì quay sang: “Ừm, vi sư chỉ muốn nhắc nhở con, sau núi còn có ôn tuyền (suối nước nóng), trong lúc rảnh rỗi có thể đi tắm rửa bọt khí, tiêu trừ khí bẩn phàm trần trong cơ thể, có lợi cho tu hành.”

Nhất thời Thiên Âm xấu hổ lau nước mắt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »