Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3557 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 34
chiêu dùng sư phụ thật tốt

❊ ❊ ❊

Hai người một trước một sau tiến tới gần Thiên Âm, cười đến mặt mày hớn hở.

Phấn y nữ tử Vân Lam nói: “Ngày lễ bái sư hôm đó ta còn chưa thấy rõ ngươi, còn tưởng rằng ngươi có ba đầu sáu tay, hừ!” Nàng ta quét mắt nhìn Thiên Âm từ trên xuống dưới, đối với kẻ phàm tục này, ngay cả giả vờ giữ hòa khí trên mặt cũng lười bày ra, “Nhìn gần cũng không thấy có gì đặc biệt, không biết Tôn thượng cao quý nhìn trúng cái gì ở ngươi?”

Thiên Âm giả bộ ngu ngơ, cười ha ha: “Thiên Âm không biết tỷ tỷ đang nói đến chuyện gì, nếu không có chuyện gì khác…” Nói xong đột nhiên nàng vui mừng nhìn về phía sau của hai người kia, hô to: “Sư phụ, sao người lại tới đây?”

Hai người kia quay lại cả kinh, lập tức xoay người hành lễ: “Bái kiến Tôn thượng!”

Hồi lâu sau, gió từ từ bay qua, mùi hoa tỏa ra bốn phía.

Đông Phương Vân cùng Vân Lam tức đến đỏ bừng mặt.

Trước mặt hai người nào có Tiên tôn, Thiên Âm cũng đã chạy không còn thấy hình bóng.

Không nghĩ tới lại bị một tên người phàm lừa gạt, Đông Phương Vân giận dữ: “Hừ! Dám trêu chọc ta, hôm nay ta sẽ cho ngươi biết tay!”

Tiếng nói vừa dứt, đột nhiên mặt đất bằng phẳng nổi lên một trận cuồng phong, trận gió lớn đến mức ném hai người bay ra xa.

Lúc rơi xuống, cả hai đồng thanh la to:”Là kẻ nào dám đánh lén chúng ta?”

“Đói phó với các ngươi, bổn tọa cần đánh lén sao?”

Phía cuối biển hoa, áo bào phảng phất bay trong gió, hai người vừa thấy lập tức sợ hãi, “Ra mắt Thượng tiên!”

Lưu Quang lơ đãng nhìn theo hướng Thiên Âm chạy trốn, sau đó nhìn hai người kia thì gương mặt lộ ra vẻ hòa ái dễ gần: “Xương cốt hai ngươi cũng thật cứng, bổn tọa thấy rất vui, không bằng chỉ cho các ngươi một kế, để sau này các ngươi…” Hắn chậm rãi đưa ngón tay thon dài ra, “Hưởng lợi mãi mãi!”

Bàn tay vung lên, một sợ dây vô hình lập tức trói buộc hai nàng ta lại, trừ cặp mắt hoảng sợ hơi rung động, toàn thân hai người trở nên cứng ngắc.

Lưu Quang tiến lại gần hai người, môi mỏng vẽ ra một đường cong tuyệt mỹ, thế nhưng giọng nói tràn đầy trào phúng, “Ghen tỵ sao, điều đó khiến các ngươi trở nên thật xấu xí, thật là đáng sợ đó. Bổn tọa không muốn nhìn những kẻ như vậy, nhất là các ngươi, bên ngoài tỏ vẻ hiền hòa, nội tâm lại xấu xa mà cho mình là tiên nữ thanh cao sao?”

♣ ♣ ♣

Thiên Âm liều mạng dốc hết sức chạy về trước, vết thương bên má do Hồng Trang đánh bị gió quật vào đau đớn như dao cắt.

Chạy mãi cho đến khi không nhìn thấy Tiên Viên nữa thì mới dừng lại lấy hơi.

“Tốt lắm tốt lắm, quả nhiên chiêu dùng sư phụ thật là có ích, ôi, quả ớt nhỏ kia thật ghê gớm, ra tay cũng nặng quá đi! Đau chết mất!”

Nàng đi theo con đường bằng bạch ngọc, vừa đi vừa đánh giá hai bên đường, bàn tay lau mồ hôi trên trán lập tức cứng lại, trong nháy mắt khuôn mặt nhỏ nhắn như muốn sụp đổ.

“Nơi này… Là đâu?”

Một đại điện tĩnh mịch nằm cách chỗ nàng khoảng trăm thước, bốn phía được che bởi những cây đại thụ to lớn, sương khói lập lờ bay quanh, hoa cỏ trên đất thơm ngát, màu sắc trong suốt, ngay cả giọt sương trên ngọn cỏ cũng tỏa ra không khí trong lành thoải mái.

Lúc này có một đệ tử đi ra từ cửa điện, nhìn bộ dáng thì khoảng mười tám mười chín tuổi, trên người mặc áo bào trắng của đệ tử tiên môn vẫn thường hay mặc, vạt áo hắn bay bồng bềnh hệt như một vị thần, tư thái lại nhẹ nhàng, giữa lông mày lại vô cùng cao ngạo.

Thiên Âm thấy có người sống, trong phút chốc vui vẻ lại gần: “Vị đại ca xinh đẹp này, xin hỏi đây là đâu?”

“Ngươi là…” Trên mặt người kia lộ ra vẻ khinh thường, bỗng nhiên đáy mắt lóe lên: “Ngươi là đệ tử mà Tôn thượng mới thu nhân, là Thiên Âm? Hôm ngươi bái sư, ta cũng thấy ngươi.”

Thấy giọng nói cùng điệu bộ của hắn không giống với mấy vị sư tỷ vừa rồi, Thiên Âm gật đầu như giã tỏi: “Đúng đúng, xin hỏi ca ca, làm sao đi tới điện Thái A?”

Lúc nàng không nhìn thấy, người kia cười quỷ dị: “Điện Thái A sao…”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »