Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3489 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 8
ma tôn đại nhân là kẻ trộm hả?

❊ ❊ ❊

Đúng lúc này, một đạo hồng quang xuất hiện trên bầu trời.

Vẻ mặt Mặc Tử Tụ ngưng trọng, một tay vung lên, một đường kết giới hiện ra, nhìn từ bên ngoài, nơi bọn họ đứng chỉ còn lại một mảnh hư vô.

Thiên Âm thấy y nheo mắt lại, bỗng khí thế từ một đại ca ca ôn hòa nhà bên trở nên lạnh lẽo bức người, nàng không khỏi rụt cổ lại: “Làm sao vậy?”

Mặc Tử Tụ vỗ vỗ vai nàng: “Vốn là muốn mang ngươi cùng nhau rời đi, đáng tiếc kẻ thù của ta tìm tới cửa, ta bị thương, không đánh lại hắn.”

“Vậy phải làm sao bây giờ? Hắn có thể phát hiện huynh đang ở chỗ này không?” Thiên Âm sốt ruột như kiến ngồi trên chảo nóng, thỉnh thoảng lại nhìn bầu trời.

Mặc Tử Tụ cảm thấy kì lạ: “Sao ngươi không lo cho bản thân mà ngược lại lo lắng cho ta chứ?”

Thiên Âm ra vẻ đương nhiên, nói: “Đó là kẻ thù của huynh nhưng không phải của ta, dĩ nhiên ta lo lắng cho huynh rồi!”

“Nhưng mà nếu để hắn biết ngươi ở cùng một chỗ với ta, sẽ quy ngươi thành đồng lõa của ta rồi cùng giết chết đó.”

“Không thể nào, nơi đây không phải tiên sơn à? Trên tiên sơn cũng có thể tùy tiện giết người sao?”

Mặc Tử Tụ bị sự hồn nhiên trong lời nói của nàng chọc cười, nhìn bóng người im lặng đứng trên bầu trời kia, biết người nọ đã sớm phát hiện ra mình, đôi mắt lạnh lùng. Đầu ngón tay y không biết khi nào đã nhiều hơn một sợi tơ màu đen, nhẹ nhàng giương lên, sợi tơ màu đen kia còn nhỏ hơn sợi tơ tầm, tựa như linh xà quấn lên cổ tay Thiên Âm.

“Đây là một sợi tóc của ta, nó còn bền chắc hơn vũ khí bình thường, nếu ngươi gặp nguy hiểm gì thì nhỏ một giọt máu lên là được, ta sẽ cứu ngươi. Nhưng mà chỉ có thể dùng một lần, sau khi sử dụng nó sẽ quay trở lại trong tay ta.”

“Nhưng.......” Thiên Âm còn muốn nói gì đó, bị y đưa ngón trỏ ra chặn môi lại: “Ta bị thương, không đánh lại người đứng trên trời kia. Cho nên không thể mang ngươi đi cùng. Dựa vào chính ngươi e là không đi ra khỏi được chỗ này rồi, đợi một lát ta sẽ đưa ngươi xuống chân núi. Ngươi nhớ kỹ, không được nói ngươi đã gặp qua ta. Biết không?”

Mặc dù không biết tại sao, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm túc của y, Thiên Âm sứ mệnh trọng đại gật đầu một cái.

Mặc Tử Tụ nhéo mặt nàng, cười đến hết sức rung động lòng người: “Ngoan~”

“Mặc Tử Tụ, ngươi trộm bảo vật quan trọng của tiên môn ta, còn muốn chạy trốn đi đâu hả?”

Phía trên không trung, một giọng nam thanh lãnh* truyền tới, như suối trong giữa lòng núi, chảy vào tim gan.

[*Thanh lãnh: vừa trong trẻo vừa lạnh lùng.]

“Này?” Quay đầu lại lần nữa, vẻ mặt nàng cổ quái: “Mặc ca ca, mới vừa rồi người nọ bảo huynh là kẻ trộm sao?!”

“..................” Ma Tôn đại nhân vĩ đại: “Ta..........”

“Huynh lại là kẻ ăn trộm hả?!”

“Ha ha............” Nàng bất ngờ hoan hô một tiếng, cười tươi như hoa: “Ta là một tên ăn xin, huynh là kẻ trộm, thật sự là có duyên đó!”

Ở trong tiếng cười nhốn nháo của nàng, Ma Tôn đại nhân vĩ đại thở dài một hơi lạnh, bàn tay bên người, nhịn lại nhịn nữa, run lại run nữa.

Ai có thể nói cho y biết, đóa hoa tuyệt thế như nàng làm sao có thể sống sót từ trong đám ăn mày không?

“Nhớ kỹ lời của ta.”

Trong mơ hồ, Thiên Âm chỉ nghe thấy lời nói của Mặc Tử Tụ vang lên ở bên tai, đang cười khoái trá thì bỗng nàng cảm giác được cơ thể mất đi trọng lượng, tựa như một cọng lông vũ nhỏ bé bay về phía chân trời.

Giữa không trung, nàng nhìn thấy Mặc Tử Tụ hóa thành một vệt sáng xông về hướng ngược lại hướng đi của nàng, bỗng dưng một bóng hình màu bạc xuất hiện ở dưới bầu trời hồng rực, đứng lơ lửng trên không.

Y bào nhẹ nhàng, làn tóc đen mượt như tơ tằm, vũ động (múa) tung bay trên bầu trời.

“Đẹp quá!”

Thiên Âm không nhịn được nhìn khuôn mặt kia, ngay tức thì, một dung mạo tuyệt diễm tựa tiên nhân rơi vào tầm mắt!

Nhất thời vẻ mặt nàng đại biến!

Thời gian chỉ đủ cho nàng liếc mắt một cái, người nọ đã đuổi theo phương hướng Mặc Tử Tụ vừa rời đi cực kỳ nhanh.

Nhưng mà mi (mày) kia, mắt kia, ánh mắt tựa như hờ hững mà cô tịch kia, mang theo sự thương xót nhìn xuống người trong thiên hạ, dường như xuyên qua thời gian vạn năm, một cái liếc mắt trong hoàn cảnh này, từ nay trở về sau, đã khắc sâu vào đáy lòng Thiên Âm, đến cả cuộc đời, cho dù thế sự xoay vần, thế gian biến đổi, bóng dáng này, dung nhan này, cũng chưa từng phai mờ nửa phần trong tâm nàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »