Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3515 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 42
sư phụ muốn đuổi người?

❊ ❊ ❊

Trọng Hoa nửa ngồi xuống, chìa bàn tay xinh đẹp như bạch ngọc ra rồi nắm lấy cổ tay nàng, giọng nói trầm bổng, thế nhưng Thiên Âm cảm thấy trong lòng nóng lên: “Ngươi biết Mặc Tử Tụ chứ?”

“… Sư phụ?”

“Có biết hay không?”

“Biết, con biết.”

“Từng nhớ vi sư đã nhắc về hắn với ngươi chứ? Ma tôn Mặc Tử Tụ.”

“… Phải.”

“Vậy sợi dây này ở đâu có?”

Trọng Hoa khẽ nhíu mày lại, quấn quanh cổ tay của Thiên Âm là một sợi tóc đen mảnh đến mức mắt thường không thể nào nhìn thấy được, Trọng Hoa nhanh chóng gỡ ra nắm trong lòng bàn tay, giọng nói của hắn trở nên nhàn nhạt, lại có chút mơ hồ: “Vũ khí của Mặc Tử Tụ chính là một sợi tóc được luyện đến Thượng Cổ Ma Thần. Hôm nay có một sợi ở trên cổ tay ngươi, ngươi giải thích như thế nào?”

Thiên Âm kinh ngạc trợn to mắt, trong đầu vang lên lời dặn dò của Mặc Tử Tụ: Ngàn vạn lần không được nói cho ai biết là ngươi gặp ta.

Chẳng lẽ thật sự Mặc ca ca là Ma tôn? Còn sợi tóc nói là bảo vệ tính mạng lại chính là một phần vũ khí của hắn?

Trọng Hoa thu toàn bộ phản ứng của nàng vào trong mắt, thất vọng thở dài một tiếng: “Cũng là người của hắn, trở về đi. Ngươi là người phàm tục, không thể trộm thứ hắn muốn được.”

Trên mặt Thiên Âm không còn chút sắc máu, mặc dù không hiểu ý tứ trong lời nói của sư phụ, nhưng người muốn đuổi nàng đi, nàng lại hiểu rất rõ ràng: “Sư phụ, người muốn đuổi con sao?”

“…” Trọng Hoa tránh ánh mắt trong suốt chứa nỗi sợ hãi của nàng: “Ta và ngươi không có duyên sư đồ.”

“Sư phụ, con không ăn cắp, sao người lại không tin con chứ!” Đột nhiên Thiên Âm đứng dậy nắm lấy tay áo của hắn, vì quá nhanh nên trong đầu hỗn loạn muốn hôn mê, Trọng Hoa theo bản năng đỡ cơ thể nhỏ nhắn của nàng, rốt cuộc lúc này mới thấy những vết thương trên người nàng, ánh mắt ngưng lại: “Vết thương do roi sao…?”

Thế nhưng lúc này Thiên Âm không quan tâm đến những vết thương trên người, nàng chỉ nhớ đến sư phụ đang muốn đuổi mình đi nên đầu óc trống rỗng, tim giống như bị người ta bóp chặt lại, đau đớn không ngừng, nàng vội vàng nói: “Sư phụ, đây là sợi tóc Mặc ca ca đưa cho con, căn bản con cũng không biết hắn là người của Ma tộc, nhất định sư phụ phải tin con!” Thiên Âm nắm chặt áo hắn, giống như hắn là cây thuốc duy nhất có thể cứu mạng nàng: “Cho tới bây giờ con cũng chưa từng có người thân, thật vất vả mới có được một sư phụ, con không muốn mất đi… Sư phụ, phải làm sao thì người mới tin con không có quan hệ gì với Ma tộc chứ? Hôm nay con đến Điện Bảo Tàng cũng là một hiểu lầm!”

“Vi sư…”

Thiên Âm chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, nghe được Trọng Hoa nói hai chữ rồi nhắm mắt lại, hôn mê bất tỉnh.

Trước lúc ngất đi nàng vẫn nhìn chằm chằm vào người đang đau lòng vì vết thương của mình, không biết sau khi tỉnh lại, có thể nào nàng đã bị sư phụ ném xuống chân núi rồi hay không…

Trọng Hoa giật mình trong chốc lát, sợi tóc trong tay hóa thành tro bụi. Hắn buông nàng ra, tay nàng vẫn đang nắm tà áo của hắn thật chặc, nhẹ nhàng đặt nàng lên chiếc giường êm ái rồi cởi y phục của nàng ra, nhìn vào vết thương trên người mà không khỏi nhíu chặc mày.

Tay hắn nhẹ nhàng lướt qua, những vết thương đáng sợ lập tức biến đi rất nhanh, chỉ để lại những vết sẹo màu hồng nhạt.

Rõ ràng có thể dùng tiên thuật để chữa lành vết thương, lúc Lưu Quang cứu nàng cũng đã bôi thuốc nhưng không chữa hẳn, chính là muốn hắn nhìn thấy, đệ tử của Tiên Tôn Trọng Hoa, có một ngày lại bị người ta bắt nạt thành bộ dạng như thế này…

Trọng Hoa suy nghĩ một chút đã biết dụng ý của Lưu Quang, hai người lớn lên cùng nhau từ lúc nhỏ, Lưu Quang rất thích đối đầu với hắn, nhất là sau khi sự việc kia xảy ra thì Lưu Quang càng thêm khinh thường mỗi lúc nhìn mình. Sống mấy ngàn năm mà tính tình vẫn không thay đổi…

Hắn thở dài một tiếng, nhẹ đến mức như chưa từng có tiếng thở ấy, sau đó dịu dàng đặt Thiên Âm lên giường rồi đắp chăn cho nàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »