Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 72
không nhận sai

❊ ❊ ❊

“Thiên Âm, đủ rồi!”

Giữa biển mây, bên trong Thái A tiên sơn, một tia sáng phát ra còn chói hơn so với đầu phía tây. Chưởng môn Lưu Cẩn ở trong ánh sáng ngàn dặm bước ra, nháy mắt đã đi đến trước mặt.

Ánh mắt hắn rơi vào Thiên Tuyết đang nằm trong ngực nàng, lại nhìn nàng, vẻ mặt lạnh lùng: “Sư phụ của ngươi là tự mình yêu cầu chịu hình, không người nào ép buộc hắn. Ngược lại là ngươi, làm trái với tiên quy, náo loạn điện Chấp Pháp, đến cuối cùng là muốn làm gì? Sư phụ ngươi, sư huynh của ngươi, từng người đều nghiêm ngặt tuân thủ tiên quy, bảo vệ tiên môn yên bình. Hết lần này đến lần khác, một mình ngươi bắt đầu tiến vào Thái A, ba lần bốn lượt xúc phạm quy củ, bổn tọa thường ngày niệm tình ngươi còn nhỏ tuổi không hiểu chuyện, liền không truy cứu. Nhưng hôm nay ngươi lại làm ra chuyện sỉ nhục sư môn, ngươi phải bị tội gì?!”

“Ngươi nói!”

Âm thanh của hắn mang theo tính âm ba Chấn Địa* Thiên Âm không khỏi lui về sau một bước, lại gắt gao cắn răng thẳng tắp nhìn hắn: “Chưởng Môn sư bá, đó là sư phụ của con! Người từng nói với con, sư phụ ngài ấy là Tiên Tôn, phải bảo vệ mỗi người trong Tiên giới, mỗi một tấc hoa cỏ đất đai, người cực khổ như vậy, nhưng các người lại nhẫn tâm tổn thương sư phụ!”

Âm ba chấn địa*: âm thanh rung động quá mức.

Nàng liếc nhìn tất cả ánh mắt đang nhìn mình, âm thầm ghi nhớ từng ánh mắt cười nhạo hoặc vô tình hay thương xót, toàn bộ đều ghi nhớ ở trong lòng, trong nháy mắt, ánh mắt trong suốt như có huyết quang* chợt lóe rồi biến mắt!

*Huyết quang: thị huyết.

Sư phụ của ta, chẳng lẽ đáng để người ta khi dễ sao?!

Ta muốn trở nên cường đại! Một ngày nào đó, ta sẽ khiến cho những kẻ đã dám tổn thương sư phụ ta......

Đều xuống địa ngục!!

Một luồng ma khí mạnh mẽ từ phía chân trời dồn ép tới, vẻ mặt mọi người đều thay đồi!

Chỉ có Thiên Tuyết kinh ngạc nhìn đôi mắt của Thiên Âm bị tơ máu nhuộm đỏ, đưa móng vuốt ôm sát mặt nàng, âm thanh của nó âm thầm truyền vào đáy lòng nàng: “Tỷ tỷ yên tâm, về sau Tuyết Tuyết và tỷ sẽ cùng nhau bảo vệ sư phụ Trọng Hoa!”

Lưu Cẩn phân phó nói: “Huyền Lão, ngươi dẫn người đi xem một chút, có phải là có Ma tộc xông vào tiên sơn hay không?.” Cuối cùng, ánh mắt của hắn rơi xuống trên người Thiên Âm, thở dài nói: “Thiên Âm, ngươi đi theo ta đến điện Thái A!”

♣ ♣ ♣

“Ngươi còn không biết lỗi của mình sao?”

Trong chánh điện Thái A, Lưu Cẩn nhìn Thiên Âm đang quật cường quỳ xuống đất không nói, lạnh lùng hỏi.

Đại điện trống vắng, lúc này chỉ có hai người.

Lưu Cẩn ngồi ngay ngắn ở trên bảo tọa, nhìn Thiên Âm không nói một câu, ngoài cửa, Thiên Tuyết dáo dác ngó vào, muốn vào bên trong nhưng nhìn Lưu Cẩn đang ngồi lại không dám tùy tiện tiến vào. Chỉ đành phải đứng ở cửa, giương mắt nhìn Thiên Âm.

Ở bốn phía, Lưu Cẩn đều bố trí một tầng kết giới, người ngoài chỉ nhìn thấy môi động đậy, nhưng lại không nghe thấy nói gì.

Thiên Âm vẫn trầm mặc như cũ.

Lưu Cẩn híp mắt lại, một chưởng vỗ ở trên tay vịn, chỉ tiếc rèn sắt không thành, nhìn vào Thiên Âm nói: “Cho dù ngươi cảm thấy uất ức cho sư phụ của ngươi, nhưng ngươi vẫn có thể lén lút đến tìm bổn tọa phân xử, ngươi mang theo tên súc sinh kia chạy đi náo loạn điện Chấp Pháp một lúc thì trong lòng sẽ dễ chịu sao?”

“Tuyết Tuyết nó không phải là súc sinh!”

“Vậy ngươi nói cho ta biết nó là cái gì?”

“Nó là người thân của ta! Trừ sư phụ, nó là người ta thân nhất!”

Nàng cố chấp theo nhìn hắn, ánh mắt không hề có nửa phần nhượng bộ.

Lưu Cẩn cứng lại, mở miệng lần nữa là giọng nói có mấy phần ác liệt: “Thiên Âm a Thiên Âm, bổn tọa biết ngươi đau lòng cho sư phụ, nhưng ngươi tùy tiện phá hủy Trọng điện trong tiên môn, theo quy củ, ngươi phải đi Huyễn Hải úp mặt vào tường sám hối mấy trăm năm. Ngươi là đệ tử lại không biết lỗi của mình nằm ở đâu, nếu sư phụ ngươi không phải là Trọng Hoa, ngươi đã sớm bị cạo đi tiên cốt quay trở về làm người phàm rồi!”

Thiên Âm có chút sợ, nếu quả thật quay trở về làm người phàm, thì sẽ không thấy được sư phụ nữa.

Vừa nghĩ tới này, trong lòng chứa nhiều uất ức, nước mắt tràn ra ngoài, nàng lại mím môi, nhất quyết không chịu nhận sai lầm.

“Nhận lỗi, đồng nghĩa với việc sư phụ đáng phải bị thương như vậy. Ta bất bình vì sư phụ, có chỗ nào sai?”

Lưu Cẩn thấy nàng vẫn cố chấp quật cường cứng đầu như cũ, thầm thở dài một tiếng, mở miệng yếu ớt: “Ngươi có biết, tại sao sư phụ ngươi lại chịu hình phạt này không?”

Đột nhiên Thiên Âm nhìn chăm chú vào hắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »