Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3655 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 46
trưởng thành trái ý trời

❊ ❊ ❊

Trọng Hoa sớm đã thành thói quen lời nói làm người khác kinh ngạc của nàng, mặt không đổi sắc ngồi ở chỗ cao nhất bên cạnh Chưởng môn, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn tình cảm dâng trào của quần chúng đệ tử ở phía dưới.

Chưởng môn Lưu Cẩn buồn cười, nhìn ánh mắt của Thiên Âm, làm cho nàng giật mình.

"Đại hội tiên pháp mười một năm diễn ra một lần, thường ngày trong tiên môn lạnh lẽo, hôm nay lại nháo nhiệt không ít.. Nhìn ra các đệ tử đang rất phấn chấn. Ngay cả trong ngày thường những đệ tử rất nghiêm túc, nay khó được sung sướng huơ tay múa chân." Chưởng môn nói.

Huyền Lam vuốt ve râu dài trước ngực, sắc mặt hòa ái, hoàn toàn không có dáng vẻ trang nghiêm của Chấp pháp Trưởng lão như những ngày thường, nghe được lời nói của Lưu Cẩn, hắn cũng cười nói: "Những đứa bé được đưa đến từ Nhân giới, hôm nay cũng có thành tựu nhỏ rồi, nhân dịp này, đến xem xem kết quả là rồng hay là Phượng hoàng. Những thứ này đều có thể cho tiên môn chúng ta tương lai!"

Sau đó các Chưởng môn Trưởng lão, cảm thán thổn thức*.

Thiên Âm khéo léo đứng ở bên cạnh Trọng Hoa, sáu năm ngăn cách với cuộc sống, nay lại nhìn thấy nhiều người như vậy, trong lòng hưng phấn không thể đè xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn tinh xảo mang theo Bé Mập đáng yêu tỏa ra ánh sáng lóa mắt.

"Thiên Thiên!!"

Một tiếng gào thét như sư tử vượt qua toàn trường, khiến các Trưởng lão ngồi trên đài đều kinh động, tất nhiên Thiên Âm cũng kinh động.

Vì vậy, nàng vừa suy nghĩ vừa nhìn, không biết đại thúc ngồi nghiêng ngả trên đám mây là đại thần phương nào?!

"Thiên Thiên!" Vừa gào một tiếng, người này giang hai cánh tay về phía Thiên Âm ôm lấy.

Thiên Âm vội nháy mắt mấy cái, suy nghĩ còn chưa trở lại bình thường, bàn tay nhỏ dài đã đánh ra!

Vì vậy gió lớn thổi ào ào!

"Vèo ~~!"

Tiếng xé gió xì xào uyển chuyển, mang theo tiếng kêu rên khó tin dần dần từ từ mất hẳn ở phía chân trời, thân thể của đại thúc điên cuồng kia, cũng hóa thành một điểm đen nhỏ, ánh sáng lóe lên một phát, mất dạng.

Huyền Lam ở bên canh lau trán nhỏ đầy mồ hôi, nhỏ giọng nói: "Thiên Âm, mặc dù ngươi không chào đón Huyền Tề, cũng không cần bạo lực như thế, ngươi đóng cửa sáu năm không ra bên ngoài, ngày nào tiểu tử này cũng nhắc tới ngươi!"

Thiên Âm vừa nghe xong toàn thân căng thẳng hoảng sợ, khuôn mặt nhỏ nhắn biến sắc!

Đại thúc gầy gò, bộ mặt đen xì vừa rồi..... Lại là Huyền Tề ca ca cười lên như gió xuân của sáu năm trước??

Đây là lớn lên trái ý trời??

"Trưởng lão gia gia, người rất ghét Huyền Tề ca ca sao, tại sao huynh ấy đang rất tốt lại nuôi dưỡng thành tinh tinh?!!"

Mặt Huyền Lam đỏ lên, đám người Lưu Cẩn cùng lúc ho khan.

Trọng Hoa bất đắc dĩ lắc đầu, hao tổn tinh thần xoa trán: "Thiên Âm, không được càn rỡ!"

"Dạ, sư phụ."

Trong lòng Thiên Âm đang bị hoảng sợ, vội lui về phía sau lưng sư phụ.

Len lén liếc trái liếc phải, cuối cùng không nhịn được, cúi đầu nhẹ giọng hỏi Trọng Hoa: "Sư phụ, sao không thấy Lưu Quang?"

"Xưa nay hắn đã như vậy, hành động tùy ý, thích tới thì tới, thích đi thì đi, lúc này không thấy hắn cũng là bình thường." Vẻ mặt Trọng Hoa điềm tĩnh như nước, giống như không khí náo nhiệt này không liên quan tới hắn.

Sau một lát, trong đầu truyền đến giọng nói của Trọng Hoa: "Tiên thể ngươi mới luyện thành, chưa bao giờ đánh nhau với người có kinh nghiệm, chỉ cần làm hết sức mình không thể cậy mạnh."

"Dạ, sư phụ."

Sau một lát.

"Sư phụ, nếu con làm cho người vẻ vang, có phần thưởng không?"

"......" Lông mày Trọng Hoa nhướng lên: "Ngươi muốn cái gì?"

"Con muốn cái gì sư phụ cũng sẽ cho?"

"Nếu vi sư có nó."

"Chắc chắn là sư phụ có."

"Vậy là cái gì?"

Thiên Âm im lặng nhìn quảng trường, bỏ thần thức* truyền âm, đột nhiên dùng giọng nói đáng thương: “Sư phụ, gần đây con nhìn thấy một quyển sách, bên trong có ít thứ, thật sự đồ nhi không hiểu."

*Thần thức: một loại pháp thuật

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »