Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3488 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 85
máu của thần ma

❊ ❊ ❊

Lưu Quang thầm giật mình, hắn không nghi ngờ lời nói của Mặc Tử Tụ, nếu hắn chắc chắn nói ra tin tức này, thì tất nhiên không phải để trêu chọc mình.

Nhưng là...... những lời hắn vừa nói, tất nhiên không phải là đề tài nhàm chán.

Hắn chẳng hề để ý cười cười: “Nếu cung Nguyệt Thần ở trong tay Trọng Hoa, tất nhiên hắn sẽ giao cho Lưu Cẩn......”

“Nếu như ngay cả chính hắn cũng không biết cung Nguyệt Thần còn tồn tại thì sao?”

“Vậy thì ngươi từ đâu biết được?”

Mặc Tử Tụ không nói nữa, cười bí hiểm, ánh mắt sâu kín nhìn điện Cửu Trọng, một lúc lâu sau mới chậm rãi mở miệng: “Sáu ngàn năm trước, thật trùng hợp, ta có duyên được tiến vào Thần Sơn một lần, biết được một thượng cổ bí tân!”

Sắc mặt Lưu Quang cực kì thay đổi, thượng cổ bí tân gì đó hắn cũng không muốn biết, nhưng rõ ràng, lời nói sau đó của Mặc Tử Tụ mới là trọng điểm, hắn hơi có vẻ khinh thường nói: “Thần Sơn đã sớm biến mất ở thế gian, ngươi chớ lấy tên Thần Sơn tới lừa gạt ta. Nói đi thì nói lại, cho dù sáu ngàn năm trước ngươi là một thiếu niên thật sự tiến vào Thần Sơn trong truyền thuyết, có chiếm được bí mật không người nào biết được thì đó cũng là chuyện của ngươi, có liên quan gì đến Trọng Hoa?”

“Bởi vì hắn là người duy nhất đã gặp qua thần nhân cuối cùng còn sống trên thế gian!” Mặc Tử Tụ quay đầu cười quỷ dị một tiếng, không buông tha cho đáy mắt Lưu Quang chợt lóe lên kinh ngạc rồi nhanh chóng biến mất: “Các ngươi chớ cho rằng ta không biết, Trọng Hoa là thần và tiên cùng nhau kết hợp một chỗ sinh ra, là bán thần bán tiên, trong cơ thể chảy thần huyết.”

Lưu Quang hơi híp mắt lại, không khí giữa hai người dần dần đóng băng: “Cho nên?”

“Cho nên ta cần thần huyết, khởi động cung Nguyệt Thần, lần nữa tiến vào Thần Sơn! Đoạt được Thần Tàng do Nguyệt thần lưu lại!”

“Thần Sơn đã qua đời, ngươi đừng lừa gạt ta, cho là bổn tọa dễ bị lừa gạt như vậy sao?”

“Hừ, Thần Sơn cũng không biến mất. Thiên hạ này, ngoại trừ ta ra, sợ là không có người biết Thần Sơn ở nơi nào đâu.”

Trong lòng Lưu Quang liền tràn ngập nỗi kinh hãi, ánh mắt của hắn cũng biến thành thâm trầm khó lường.

Thần Tàng, đây là tiên ma yêu minh Tứ Giới vẫn âm thầm tìm kiếm nhưng không tìm được gì. Bảo vật mà Thượng cổ Thần Ma để lại thế gian, làm lục giới thèm thuồng, nhưng không một ai biết được Thần Tàng ở chỗ nào, hơn nữa không thể nào tìm được.

Nhưng Mặc Tử Tụ lại có thể biết!

Mặc dù Lưu Quang âm thầm kinh hãi, nhưng trên mặt lại bình tĩnh không sợ hãi: “Tu vi của Trọng Hoa cao hơn ngươi.”

Hắn lạnh nhạt nói lên sự thật, muốn máu của Trọng Hoa, Mặc Tử Tụ hắn ta không làm được. Muốn Trọng Hoa cam tâm tình nguyện dâng máu mở ra cung Nguyệt Thần, hắn ta càng không làm được!

“Căn cơ của Trọng Hoa khó có thể lấy đi, ta hiểu rõ hơn ngươi.” Mặc Tử Tụ lạnh lùng cười một tiếng: “Nhìn giao tình nhiều năm giữa ta với ngươi, nói cho ngươi biết cũng không phải là không được, mục tiêu của ta, không phải là Trọng Hoa......

“Là Thiên Âm!”

Mắt của Lưu Quang đột nhiên co rụt lại: “Thiên Âm chỉ là một thần thể thôi.”

“Thần thể? Hừ, không hẳn như vậy. Có lẽ, sự thật cũng không phải những gì mà ta với ngươi thấy.” Ánh mắt của Mặc Tử Tụ sâu kín nhìn điện Cửu Trọng, tựa như xuyên thấu tầng tầng vách tường, nhìn thấy Trọng Hoa đang chữa thương cho Thiên Âm ở bên trong điện Tử Thần, suy nghĩ có chút bị kéo xa: “Ngươi cũng biết, sáu năm trước, ta ẩn vào Thái A tìm kiếm cung Nguyệt Thần. Lúc đầu thất thủ, ta bị kiếm của Trọng Hoa đả thương, khi rơi xuống ở trước mắt của Thiên Âm. Lúc ấy nàng dùng máu của mình nhỏ vào vết thương của ta, làm người ta kinh ngạc chính là ngoại thương của ta không chỉ khỏi hẳn, ngay cả nội thương cũng bởi vì máu của nàng mà phục hồi như cũ. Ta hỏi ngươi, thế gian này, trừ máu của Thần Ma, còn có thứ gì có thể kỳ hiệu như vậy? Ngươi nên hiểu rõ bị Trọng Hoa đả thương, không phải là tiên dược bình thường có thể trị khỏi bệnh.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »