Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3587 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 25
thì ra thứ bị nướng là tiên hạc

❊ ❊ ❊

Nét mặt Lưu Cẩn lại quay về vẻ nghiêm túc ngàn năm không đổi: “Huyền Lam trưởng lão có một quả tim rừng càng già càng cay, một con chim nhỏ không đủ làm lão ta tự vẫn đâu.”

Thiên Âm suy nghĩ một chút, dường như câu trả lời của hắn không phải đáp án mình muốn biết.

Vừa nghĩ, có thể lên làm chưởng môn, nghĩ tới nhất định tâm tư không thể so sánh với loại nhân vật nhỏ như mình được, thì nhẫn nại không hỏi thăm tiếp.

“Vậy....... Chưởng môn đại nhân, con đi nha? Sư phụ nói không có chuyện gì thì đừng chạy loạn, để tránh gặp người ma tộc.”

Ánh mắt Lưu Cẩn khẽ động, cười nhạt: “Không vội, Thiên Âm. Bổn tọa hỏi con, con thấy giữa tiên giới và nhân giới, cái nào tốt hơn?”

Thiên Âm không hiểu vì sao hắn hỏi như vậy, chỉ thật thà trả lời: “Đương nhiên là tiên giới tốt.”

“Tốt ở đâu?”

“Hình dạng con gà đẹp hơn một chút, thịt nướng ra lại càng ngon hơn một chút.”

Lúc này, Thiên Âm cũng không biết thứ nàng ăn vào trong bụng là tiên hạc gì đó. Nàng chỉ tưởng là một loại gà tiên biết bay.

Bàn tay đưa ra định xoa đầu nàng của Lưu Cẩn cứng đờ rút về.

“Ngoài ra,..... ưm, bổn tọa không thể không sửa chữa cho con, cái thứ bị con ăn gọi là chim hạc, tiên hạc, không phải gà.”

Thiên Âm giật mình.

Sau đó kêu thất thanh một tiếng cực kỳ ảo não: “Con lại ăn tiên hạc ư? Thật có lỗi quá! Ở nhân gian, dù sao tiên sinh kể chuyện vẫn hay nói, tiên hạc có sứ mệnh trọng đại, lần lượt mang người phàm phi thăng lên tiên giới, số mệnh quả thật là khổ cực. Con vẫn luôn đồng cảm với loại tiên thú tiên hạc thần kỳ này, chúng nó cũng giống như Thiên Âm, chịu đủ sự hung ác, thúc dục.” BachAnHy@ddlequydon

“Khụ.” Mặt Lưu Cẩn đen lại ho nhẹ một tiếng, trong đáy lòng quả thực lo lắng, thần thể “kỳ diệu” như thế, Trọng Hoa thực sự chống đỡ được không?

Thấy Thiên Âm bắt đầu thương xót thân thế của mình, vì thế hắn vội vàng rẽ đề tài trở về: “Ngoại trừ tiên hạc, con cảm nhận được tiên giới có lợi ích gì lớn?”

Thiên Âm nghĩ nghĩ, sắc mặt rối rắm: “Con cảm thấy mọi người trên tiên giới rất tốt, chẳng hạn như chưởng môn đại nhân, trưởng lão gia gia, a, đúng rồi, còn Huyền Tề ca ca!”

Dĩ nhiên, còn có Mặc Tử Tụ ca ca!

Dưới đáy lòng Thiên Âm nói thầm, cũng không dám nói ra cái tên này.

Trong lòng Lưu Cẩn có chút thất vọng, nhìn Thiên Âm, cuối cùng thở dài. Xem ra tiên giới đối với cô bé cũng không có cái loại cuồng nhiệt chấp nhất như những người khác. Người như vậy, thì sao trông cậy nàng đặt tương lai và an nguy của tiên giới ở trong lòng được?

“À đúng rồi! Tiên giới có sư phụ!”

“Hả?” Hiển nhiên Lưu Cẩn không hiểu lời này của nàng.

Mặt Thiên Âm phiếm hồng, hai mắt sáng ngời, tay vung vung: “Chỉ cần sư phụ ở tiên giới, con đã cảm thấy tiên giới là nơi tuyệt vời nhất con từng gặp.”

Lưu Cẫn hít sâu một hơi, lại thở ra một hơi, rốt cuộc cảm thấy nếu như bây giờ thảo luận tận tâm là cái gì với một đứa nhỏ chừng mười tuổi, mong muốn cô bé tận tâm lại càng không thực tế.

Nàng ngây thơ hồn nhiên không màng thế sự, cần từ từ bồi dưỡng, từ từ khiến nàng biết, tầm quan trọng của tiên giới, tầm quan trọng của tiên môn! Chậm rãi xây dựng một niềm tin từ sâu trong linh hồn.

Một tiên tôn không thể thiếu niềm tin!

Nhưng mà dù sao, nàng cũng có niệm tưởng. (Niệm = suy nghĩ, tưởng = hi vọng)

Có niệm tưởng, thì có thể hướng dẫn đúng đắn, làm cho cõi lòng chưa yên của nàng, yên bình lại.

“Thiên Âm, con nên biết rằng, sư phụ của con không những là Tiên tôn của Thái A tiên sơn, đối với khắp cả tiên giới mà nói, hắn lại càng giống một vị thần thủ hộ. Hắn bảo vệ mỗi một tấc một cây cỏ tiên giới, mỗi một người tiên giới......”

“Chỉ bảo hộ tiên giới thôi sao? Sẽ không trông coi nhân giới ư?” Thiên Âm mê man chớp đôi mắt ngây thơ: “Ở nhân giới, mỗi người đều xem tiên nhân như thần linh mà cúng bái. Mọi người đều tin tưởng tiên nhân sẽ bảo vệ con người. Thế nhưng chưởng môn đại nhân, tại sao sư phụ chỉ bảo vệ cỏ cây và người tiên giới thôi vậy?”

Lưu Cẩn yên lặng, lập tức bật cười: “Từ khi thần thượng cổ biến mất trong thiên địa theo sự sụp đổ của Thần Sơn, mấy vạn năm đến bây giờ, tiên giới vẫn luôn bảo hộ lục giới, ý đồ xây dựng một lục giới hòa bình. Nhưng mà ma tộc vì khuếch trương thế lực, đã xâm phạm nhân giới nhiều lần, nếu không phải tiên giới bảo vệ, Nhân giới đã sớm biến mất trong lục đạo rồi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »