Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3579 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 66
huynh hữu tình muội hữu ý??

❊ ❊ ❊

Huyền Lam vừa nghĩ, tựa như Huyền Tề tự mình nói với hắn một chuyện, liền nói lời trong lòng: “Ngươi đi điện Lưu Vân đi, mới vừa rồi hắn nói phải đi tìm Thượng Tiên Lưu Quang.”

“Đa tạ trưởng lão gia gia!”

Thiên Âm như làn khói, bỗng chốc biến mất không thấy, Huyền Lam vuốt ve chòm râu, nghĩ từ Thiên Âm tới Huyền Tề, lại nghĩ từ Huyền Tề tới Thiên Âm, bỗng nhiên vẻ mặt vui mừng, tự nhủ: “Chẳng lẽ giữa hai tiểu oa nhi này...... Ừ, Thiên Âm cũng đến tuổi thành thân, huynh hữu tình muội hữu ý*, đợi ngày nào đó lão phu sẽ nói chuyện này với Tiên Tôn......”

Huynh hữu tình muội hữu ý*: hai người có tình ý với nhau.

Hắn vui vẻ ra mặt, tự mình dự đoán kết quả.

Lúc này hắn không biết, nếu không phải hắn suy nghĩ nông nổi, muốn tác hợp Huyền Tề và Thiên Âm ở chung một chỗ, thì sau này làm sao có nhiều chuyện xảy ra nhanh như vậy.

Có một số việc, là tình cờ, cũng là tất yếu.

Giống như bởi vì Trọng Hoa tự mình dẫn Thiên Âm vào bên trong cấm địa của Thái A, hình phạt cho việc đó là bị cạo khoét tiên cốt, tiên môn lớn như thế, chuyện này nói kín đáo cũng không kín đáo, cho dù lần này Thiên Âm không biết chuyện này, thì tình cờ sau này sẽ biết được tất cả mọi chuyện.

Mà tình cờ này, chính là Huyền Tề.

Lại nói Huyền Tề đang ngồi ở khu vườn phía sau điện Lưu Vân. Sâu bên trong vườn có ao sen, thuyền nhẹ chạy chầm chậm, thong thả chở hắn đi qua ở trong ao xanh thẳm. Ở bên bờ, Lưu Quang một lòng ngồi chơi cờ, ngón tay bạch ngọc kẹp khe khẽ lấy một viên đá màu đen làm thành quân cờ, vẫn suy nghĩ sâu xa.

“Huyền Tề ca ca, huynh nói với sư phụ muồn tặng quà cho muôi, vậy mà bản thân huynh lại trốn ở nơi của Lưu Quang, hại muội phí công chạy một chuyến đến điện Chấp Pháp!”

Huyền Tề không mở mắt ra cũng biết là ai, khóe miệng không khỏi nâng lên một đường cong hoàn hảo.

Trên bờ Lưu Quang thản nhiên quay đầu nhìn lại, chỉ thấy thiếu nữ tinh xảo như búp bê, mang theo làn gió sớm giống hỉ tước bay đến bên cạnh ao sen, chống nạnh tức giận nhìn chằm chằm huyền Tề.

Bộ dáng kia, thần thái kia, giống như đuôi mèo bị người dẫm vào.

Không đợi Huyền Tề mở miệng, thân hình Lưu Quang chợt lóe lên đã đến bên cạnh nàng, mắt nhìn Thiên Âm đã cao tới ngực của mình, hài hước cười nói: “Mấy năm không thấy, Thiên Âm quả thật đã trưởng thành, cao hơn, cũng lớn thành một đại mỹ nhân rồi.”

Lúc đầu Thiên Âm không có chú ý tới bên cạnh, trong ánh mắt chỉ cười Huyền Tề đáng ghét ở trong ao sen, bỗng nhiên một người xuất hiện nói, làm nàng sợ hãi lùi về sau mấy bước, quay đầu nhìn qua thấy là Lưu Quang, ngay sau đó nàng vui mừng chạy đến ôm hắn thật chặt!

“Lưu Quang, ta rất nhớ huynh!”

Lưu Quang cười vui thích, nụ cười Huyền Tề sụp đổ, hắn trở nên tức giận.

Thiên Âm ngẩng đầu, đôi mắt tha thiết nhìn Lưu Quang: “Mỗi ngày khi đi ngủ, ta đều nhớ đến câu nói kia của huynh “học tập tốt ngày ngày tiến bộ” làm cho ta sợ hãi tỉnh giấc giữa đêm, lại không dám ngủ tiếp, chỉ sợ vừa buông lỏng thì không học tốt Tiên thuật, học không tốt Tiên thuật sẽ bị Hồng Trang khi dễ. Nếu để huynh thấy ta lại bị Hồng Trang chà đạp dưới lòng bàn chân, mặt mũi của ta để chỗ nào đây!”

Nói vòng vo một lúc lâu, rốt cuộc Lưu Quang cũng đã hiểu, thì ra chỉ vì câu nói của mình mà nàng khắc ghi trong đầu, đóng cửa tu luyện sáu năm? Thậm chí vì một câu nói mà mỗi đêm sợ hãi tỉnh giấc?

Đang muốn mở miệng, dạy dỗ nàng thế nào là tri ân báo đáp, ghi nhớ ân tình ở trong lòng, lại không cẩn thận đụng trúng vết thương của nàng, ngay lập tức hắn trở nên hung tợn cười một tiếng: “Người nào đánh ngươi bị thương?”

“À? A, phải.....”

“Cái gì, Thiên Thiên bị thương?” Huyền Tề vừa nghe, vèo một tiếng vọt tới bên cạnh Thiên Âm, túm lấy nàng từ trên tay Lưu Quang, đôi tay khoác lên trên vai nàng, tỉ mỉ quan sát từ trên xuống dưới một lúc lâu, bộc phát ra một trận rống giận: “Nói cho huynh biết, người nào đánh muội bị thương? Huynh đi lột da nàng ta!!”

Lưu Quang ung dung mà ưu nhã trở tay một cái, ngay lập tức Huyền Tề hóa thành điểm đen biến mất ở phía chân trời.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »