Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3478 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 94
tương lai nhất định trò giỏi hơn thầy

❊ ❊ ❊

Nhận thấy được đám người Trọng Hoa tiến vào Trường Lưu tiên sơn, Trường Lưu Tiên Tôn Nguyên Ly Nặc liền dẫn một nhóm người đứng ở bên ngoài Tiên điện chờ đón.

Những nhân tài của Thái A vừa bay xuống đất, cũng không có thời gian uống một hớp trà, những người đứng đầu cùa các Đại Tiên sơn cũng vọt về phía Trọng Hoa.

Huyền Tề lặng lẽ tiến tới bên cạnh Thiên Âm, chỉ vào đối diện, lần lượt giới thiệu từng người: “Người trung niên mặc áo choàng xanh đen đó chính là Tiên Tôn Nguyên Ly Nặc của Trường Lưu Tiên sơn.”

Thiên Âm nhìn nét mặt của Nguyên Ly Nặc có vẻ nhu hòa, mặt mũi lại hiền lành, nhưng vừa rồi vẻ mặt lại lạnh nhạt như từ chối người ngàn dặm, nhìn cũng không phải là giống một người dễ dàng sống chung.

Xuất trần*: ý ở đây chỉ những người có suy nghĩ tranh chấp, tranh đoạt với người khác.

Thiên Âm cả kinh, liền nghiêm túc nhìn chằm chằm Tiên Tôn Lam Duyệt của Tiên sơn Phù Dịch. Lam Duyệt này, bàn về tướng mạo, vị này cũng anh tuấn không thua kém Lưu Cẩn. Lam Duyệt là một mỹ nam tử, buộc tóc ngọc quan, áo bào màu trắng, ở trong đám người hoa lệ lại có vẻ cực kỳ mộc mạc, cũng là người hoàn toàn bình dị nhất thời nay.

Thiên Âm chỉ liếc mắt nhìn, liền thích người này.

Huyền Tề lại nói: “Hai vị bên cạnh hắn chính là Trưởng lão của mỗi Tiên sơn, những người này xem ra muội không cần phải nhớ.”

“Vì sao?”

Huyền Tề liếc nhìn dáng vẻ ngu ngốc của nàng một cái: “Chẳng lẽ muội không biết trong tiên môn việc khiến người khác ghét nhất chính là những người này cả ngày không có việc gì làm được, lại hết sức suy nghĩ chứng minh mình có cảm giác thực sự làm các Trưởng lão sao? Muội tùy tiện gọi một tiếng A Đại, A Nhị, A Tam là được.”

“Huyền Tề ca ca, gia gia huynh cũng là trưởng lão.”

“Đây chính là nguyên nhân mà ta cực kỳ thống hận Trưởng lão!” Hung hăng nhổ một ngụm, Huyền Tề trở lại chuyện chính: “Người mà mặc y phục màu đen giống như tang phục, chính là Chưởng môn Thanh Đại của Côn Luân Tiên sơn, hắn được mệnh danh là người nghiêm nghị vô tình, muội tạm thời đừng chọc giận hắn thì tốt hơn. Người thiếu niên bên cạnh hắn chính là con trai hắn Thanh Huyền, hắn ta khác biệt hơn so với phụ thân của mình, Thanh Huyền tính tình rất là ôn hòa lương thiện, không thường so đo với người. Bằng tuổi với ta, chỉ là tu vi......” Rất là coi thường lắc đầu một cái, sau đó hắn chỉ tiếp tên còn lại: “Nữ tữ áo bào màu trắng xinh đẹp không giống người kia, là Chưởng môn Vô Tư của Đại Hàm Tiên sơn, nàng không chỉ có gương mặt lạnh lùng, tính tình cũng làm cho người ta khó có thể nắm lấy được, nghe nói nàng có một nữa huyết thống Yêu Tinh.”

“Yêu tinh?”

Thiên Âm cực kỳ tò mò với Yêu tinh, đang muốn hỏi tới, vẻ mặt Huyền Tề kỳ lạ truyền âm đến: “Chưởng môn Vô Tư này, nàng...... Ái mộ Tôn thượng cùa chúng ta.”

Rầm!

Hai chữ “tình địch” kim quang lấp lánh vô tư vòng tới vòng lui trên trán của nàng, Thiên Âm lập tức có cảm giác “yêu nữ” xinh đẹp này hết sức chói mắt.

Ánh mắt phát sáng của nàng rốt cuộc cũng để cho Vô Tư cảm nhận được, nàng cau mày nhìn hậu bối này, nghĩ thầm dáng vẻ này thật đáng yêu, thiếu nữ có vẻ thân cận với Trọng Hoa hơn người khác, có lẽ chính là nữ đệ tử trong truyền thuyết kia, liền thân thiện giơ giơ khóe môi lên.

Thiên Âm thầm nghĩ, Vô Tư này cười lên thật đẹp mắt. Nàng bởi vì nàng ta ái mộ sư phụ liền hận người ta, nàng liền có cảm giác mình thật nhỏ mọn, vì vậy mắt khẽ cong lên, nở một nụ cười ngọt ngào.

“Thiên Âm.” Trọng Hoa khẽ gọi một tiếng lôi nàng hồi hồn, nàng vội vã thu hồi suy nghĩ lung tung phức tạp, ngẩng đầu ưỡn ngực thót bụng tiến lên phía trước, cung kính đến bên cạnh hắn.

“Sư phụ.”

Một tiếng sư phụ này tuy âm lượng không lớn không nhỏ, nhưng làm cho mọi người nơi đây tai thính mắt tinh lên gấp mấy chục lần. Vì vậy bốn phía ánh mắt rối rít nhìn về phía nàng, trong nháy mắt, để cho nàng chân chính trải nghiệm được thế nào là vạn chúng chú mục*.

Vạn chúng chú mục*: được nhiều người chú ý, để ý.

Phía trước Ngũ đại tiên sơn tới tiếp viện người, xung quanh Trường Lưu từ Tiên Tôn đến đệ tử, những cặp mắt kia, toàn bộ nhìn chằm chằm Thiên Âm. Dường như muốn nhìn ra lỗ thủng trên người nàng.

Nàng không nhịn được cau mày, đang muốn lui về phía sau, Trọng Hoa lại cầm chắc cổ tay của nàng, ánh mắt nhàn nhạt quét qua mọi người, nói: “Thiên Âm, đến trước mặt các vị tiền bối làm lễ ra mắt đi.”

Thiên Âm vừa nghĩ, tại sao mình phải luống cuống, có sư phụ Trọng Hoa ở đây, ai có thể có được sư phụ khí thế cường đại như vậy?

Nghĩ như vậy, nàng cũng có thể bình tĩnh ôn hòa đối mặt với ánh mắt dò xét của mọi người, mang theo nụ cười lễ phép tiến lên, nhìn về phía mọi người ở khắp nơi, hào phóng cúi người hành lễ cùa một người vãn bối: “Vãn bối Thiên Âm, gặp qua các vị tiền bối.”

Nguyên Ly Nặc dè dặt mà không thân gật đầu một cái đi qua tán dương: “Còn nhỏ tuổi nhưng từ một người phàm tục tu đến tiên thể, không hổ là đệ tử của Trọng Hoa Tiên Tôn. Tương lai nhất định trò giỏi hơn thầy.”

Mặc dù Thiên Âm đối với chuyện nam nữ không hiểu nhiều lắm, nhưng nhiều ngày nay ở chung một chỗ với Lưu Quang và Huyền Tề, cũng đã học được cách xem sắc mặt, hiểu được suy nghĩ của người khác, lúc này dĩ nhiên có thể rõ ràng nhìn ra Nguyên Ly Nặc cũng không phải là thật lòng khen ngợi, cũng nhìn ra được đối phương căn bản khinh thường mình. Kỹ thuật diễn xuất này, đúng lúc có chút công dụng rồi.

Vì vậy nàng ngây thơ cười một tiếng: “Đa tạ Trường Lưu Tiên Tôn miệng vàng lời ngọc*, ta không cầu trò có thể giỏi hơn thầy, chỉ hy vọng không cần bôi nhọ danh tiếng sư phụ là tốt rồi.”

Miệng vàng lời ngọc*: nói ra những điều hay, điều tốt đẹp.

Lam Duyệt cười ha ha mà nói: “Xem như ngươi lanh lẹ, nghe nói ngươi chỉ cần sáu năm đã có thể tu luyện thành tiên thể, thật là sóng sau đè sóng trước, tương lai của tiểu cô nương ngươi sẽ vô cùng tốt!”

Thiên Âm không tim không phổi nói: “Sóng sau đè sóng trước, sóng trước không phải mất tại trên bờ cát sao? Nói chuyện với Tiên Tôn đại nhân người thật thú vị.”

Khuôn mặt tươi cười của Lam Duyệt hơi ngưng lại, sau đó cười lớn lên, những người khác đều bị lời nói vô tâm của nàng trêu chọc, dường như cười một tiếng.

Trọng Hoa ho nhẹ một tiếng, ngăn cản nàng nói chuyện với người khác, đệ tử của chính mình rốt cuộc có mấy cân hắn biết rõ hơn người khác, trong miệng nàng sẽ không nói được lời nào tốt......

Vào lúc này Chưởng môn Thanh Đại của Côn Lôn đột nhiên lên tiếng: “Tiên Tôn, đệ tử này...... Là thần thể?”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt mọi người bất đồng, Nguyên Ly Nặc làm như việc không liên quan đến mình, Lam Duyệt nhàn nhạt liếc nhìn Thanh Đại một cái: “Thanh Đại Chưởng Môn, Thiên Âm là người của Thái A, bổn tôn khuyên ngươi không nên có suy nghĩ xấu là tốt nhất.”

Vẻ mặt của Vô Tư mang theo nụ cười giễu cợt: “Chẳng lẽ Thanh Đại Chưởng Môn muốn cố ý cướp đứa nhỏ này thu làm đệ tử của mình hay sao?”

Vẻ mặt của Thanh Đại nghiêm túc mỉm cười: “Đâu có, ta cũng chỉ là.... Tò mò thôi, dù sao cũng không gặp nhiều thần thể.”

Thiên Âm mờ mịt, nhưng mơ hồ cảm giác chính mình là thần thể có liên quan đến chuyện quan trọng. Huyền Tề híp mắt một cái, lôi nàng đến phía sau.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »