Đại Boss Có Quyền Ngược Em

Lượt đọc: 2176 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 38
thế lực của hắn làm sao cô chống nổi

❊ ❊ ❊

Lâm Tương Y nhìn ly rượu trên tay, từ bé đến lớn cô không hề biết uống rượu, nhìn ly rượu cô hơi dè chừng, ngập ngừng suy nghĩ không biết có nên nhấp môi hay không, cuối cùng sau một lúc tranh đấu, cô nghĩ là cô nên uống thử nó với lại hôm nay là ngày đánh dấu cột mốc tự do của cuộc đời cô, dù không uống được cũng phải nhấp môi ăn mừng

_Uống...

Cô gật đầu há to mồm uống chai rượu trên bàn chứ không phải ly rượu trên tay, cô nghĩ nó cũng như nước chỉ cần tu một hơi là được

_Đắng quá...đắng quá...hì hì

_Xin mời....xin mời

Cô tiếp tục công việc tiếp thị rượu của mình, lòng ngập tràn ánh sáng, thoải mái hào hứng nâng ly rượu mời mấy tiên sinh ngồi hàng ghế bên kia

_Nguyệt Du, cô ấy chính là tiểu mật của Hoa thiếu, cô tự biết lo liệu đi

Cái bàn bên cạnh có một nam một nữ to nhỏ, người phụ nữ kia chính là Bà chủ của cô, vừa nghe người đàng ông nói Nguyệt Du đã nhún vai khiếp sợ, còn đánh rơi ly rượu trên tay, ả ta đâu ngờ cô chính là người của hắn, phen này chuốc hoạ vào thân rồi, Hoa Trạch Siêu vừa nghe tin cô bỏ trốn đã cho thuộc hạ bao vây khắp nơi, cô quá chủ quan khi nghĩ rằng hắn không làm gì được cô khi cô đã đi rồi, thật sự hắn có rất nhiều thuộc hạ ở khắp nơi, cuộc gọi vừa đi vài phút sau đã có người nhận diện ra cô

_Nhưng mà cô ấy tự đến đây xin việc theo giới thiệu tôi làm sao biết?

Nguyệt Du phân trần, ả ta còn chưa kịp nói chuyện với cô quá ba câu bây giờ đã ôm trong mình mối hiểm hoạ lớn, Lâm Tương Y vẫn tung tăng vẫy vùng với khung trời riêng cô đâu biết với thế lực của hắn, thì một đêm thôi đã đủ tìm ra cô chứ đừng nói gì đến việc cô có chạy bao xa, suy tính của cô đã quá hạn hẹp, bà chủ Nguyệt Du kia giẫm chân tự trách đang yên đang lành đi chứa chấp cô làm cái gì, Hoa thiếu chỉ cần ngồi một chỗ búng tay cũng tìm ra cô

_Hoa tổng có phải sẽ đến đây đưa cô ấy về?

Nguyệt Du hỏi lại, đúng là hắn đang trên đường đến đây lôi cổ cô về, bằng nhiều mối quan hệ của hắn cô sẽ bị tóm lại vì cái tội ương bướng bỏ trốn

_Tít....

Xung quanh The Green bỗng dưng im tắt nhạc, tất cả mọi người đều im lặng hướng mắt ra phía lối vào, người nào đó mặt ủ mày chau uy nghiêm bước đến, theo sau có rất nhiều thuộc hạ mặc vest đen hộ tống, vẻ mặt người nào cũng đen tối hung dữ, vì cô mà hắn phải chạy xe đi tìm, còn phải huy động thuộc hạ náo loạn một lúc, cô xem ra rất to gan, tiếp sau đó là tiếng nói nhỏ của hai thuộc hạ thân cận

_Phiền cô đi lối này....

_Phiền anh đi hướng kia, hôm nay clup có sự cố nên đóng cửa sớm...bla...

Hải Đan và Hoắc Kiệt Nam thầm nguyền rủa cô trong lòng, tuy nhỏ bé nhưng đại náo khắp nơi, hai người này còn phải duy chuyển liên tục để đuổi khách trong clup về, khi chẳng còn ai, hắn mới ngồi xuống ghế sopha, mèo nhỏ lúc này đã say bí tỉ đang đứng múa may một mình không quan tâm xung quanh xảy ra chuyện gì, trời bây giờ có sập xuống cô cũng không biết

_La la...lá la...xin mời, anh có muốn thử rượu này không? Hương trái cây thơm lắm...chỉ cần không có Hoa tổng chết giẫm ở đây thì bất cứ ai tôi cũng có thể mời rượu, uống đi

Cô bước chân này xọ chân kia đến gần Hoắc Kiệt Nam mời rượu, có cho tiền anh ta cũng không dám uống ly rượu đó, trong sắc mặt tệ hại của hắn ai mà dám làm càng, hắn vươn mắt nhìn cô, tức tối vô cùng cô xem hắn vô hình à, còn dám tỏ ra không khuất phục, cô ở đó múa may không nhận ra mình đã bị tóm lại, nếu cô trông thấy hắn có lẽ rượu mình đã được giải, có khi còn bừng tỉnh khiếp sợ

_Hức...sao mấy người lại nhìn tôi? Không uống thì thôi...hừm...

Cô liếc ngang liếc dọc, chỉ tay một lượt nhìn đám thuộc hạ kia, một tay nâng chai rượu tiếp tục uống, một ngụm, hai ngụm rồi nhiều ngụm...cô đã uống rất nhiều, từ một người cô nhìn ra hai người, đầu óc lảo đảo quay cuồng, miệng nhoẻn ra cười lớn, chân còn đứng không vững ngã nhào xuống đất, bộ dạng khó coi khiến hắn chướng mắt, tâm tình không vui chỉ muốn mắng chửi hành hạ cho cô chừa cái tật ngang bướng

_Hoa tổng, xin thứ lỗi tôi thật sự không biết Lâm tiểu thư đây là người của ngài, tôi lập tức đưa cô ấy về phòng ngay

Nguyệt Du chấm mồ hôi trên tráng phân trần, ả kéo tay cô dìu cô về phòng nằm nghỉ, cô đang vui vẻ múa may bị người lạ kéo đi thì không vui nhăn nhó, hắn nhìn từ đầu đến chân cô bộ dáng xốc xếch khó coi, phải nói là càng nhìn càng chướng mắt

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang