Đại Boss Có Quyền Ngược Em

Lượt đọc: 2304 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 66
ý đồ xấu xa

❊ ❊ ❊

Lâm Tương Y ngất đi trong vòng tay của Mộ Phong Tước, ngay lập tức anh ta bế cô lên đưa cô ra đằng sau Dạ tiệc, một nơi cách xa sự ồn ào và không một ai phát hiện....

Nhẹ nhàng đặt cô xuống sàn một nhà kho cũ, nơi đây là nhà kho chứa đồ đang trong thời gian sữa chữa nên không ai đến đây cả

_Tương Y, anh chưa bao giờ quên chuyện em lừa dối anh

Mộ Phong Tước sờ lên khuôn mặt đang ngây ngốc ngủ say, trông cô như thiên thần lôi cuốn và đêm nay anh ta làm sao bỏ qua cơ hội tốt này được...

_Em đừng trách anh đối xử tệ với em, là em làm tổn thương anh trước

Mộ Phong Tước lướt tay trên cổ cô, ánh mắt dâm đãng nhìn khắp cơ thể cô, anh ta chưa bao giờ quên thù xưa hôm nay là cơ hội tốt để rửa hận

_Chúng ta đã yêu nhau mà đúng không em?

Phong Tước lần nữa đi ra ngoài quan sát trước sau, anh ta khoá cánh cửa chính ở tolet nam, sau đó chậm rãi cởi áo sơ mi

_Hụ...hụ...

Hai hàng mi của cô nặng trĩu, chốc lát lại mở ra, một màng mờ ảo phía trước, ánh sáng lờ mờ trước mặt là người đàng ông lạ đang cởi áo sơ mi tiến về phía cô

_Tương Y của anh, anh vẫn yêu em nhưng chúng ta không đến được với nhau...vậy...anh chỉ xin em tình một đêm...

Mộ Phong Tước cười lớn đi về phía cô, cô sợ hãi nhíu mày, muốn gắng hết sức chống đối nhưng dây thần kinh bị tê liệt không thể cử động, cả người cứ như bị đánh thuốc mê làm cho bất động, chỉ có thể nhìn nghe...nhưng không thể nói và cử động cũng không kêu la được

_Có phải em đã rất nhớ anh?

Mộ Phong Tước kéo cô ngồi dậy, anh ta kéo dây kéo sau lưng cô, tấm lưng trắng ngần hiện ra trước mặt, hắn mê mẩn trong đầu càng có nhiều ý nghĩ khốn nạn hơn

Cơ miệng bị đóng cứng, cô không tài nào mở mồm ra kêu cứu được, cô dùng ánh mắt sợ hãi căm ghét nhìn anh, nước mắt cứ thế trào ra

_Em nghĩ xem...Hoa Trạch Siêu có tìm ra được chỗ này không? Đừng lo, hắn ta không thể nào biết được chỗ này đâu...haha..

Tên hung ác cười lớn, anh ta nham hiểm xé toạt phần vai áo của cô xuống, tiếng vãi bị xé rách thô thiển, cô run rẩy càng khóc nhiều hơn, miệng vẫn không thể kêu la, tay chân cũng không cử động được, cứ như thế bị cái tên khốn kiếp kia khống chế

_Hoa Trạch Siêu...mau đến cứu em...

Cô gào thét trong lòng, cô nhớ đến hắn, so với loại người cặn bã này thì Hoa Trạch Siêu chưa bao giờ dùng thuốc ép buộc cô, cô nhận ra mỗi lần hắn sủng ái cô đều là ánh mắt ấm áp yêu thương nên mới muốn cô đến vậy, còn với kẻ này...thật là đáng sợ và kinh tởm

_Tương Y...em đừng gấp rút...đêm nay còn dài

Phong Tước tiếp tục xé rách phần váy dưới đầu gối cô, hắn cho rằng trước hết phải xé đi váy áo của cô có như vậy khi thuốc hết tác dụng cô cũng không thể chạy ra ngoài kêu cứu

_Huhu...Trạch Siêu...anh đang ở đâu?

Cô lo lắng cắn chặt môi, cả thân người run lên sợ hãi, cô nhìn con người đốn mạc bằng ánh mắt thù ghét, cô chỉ muốn chết vì phải để cơ thể của mình lọt vào ánh mắt dơ bẩn đó, thật đáng sỉ nhục

_Tương Y...anh rất yêu em...

Phong Tước nhìn cô không chớp mắt, hắn nhìn cơ thể chỉ còn bộ đồ lót che chở, trong cô lại càng quyến rũ hơn, dục vọng trong lòng anh ta ngày càng lớn, anh ta điên đảo rút trong túi ra vài viên thuốc mạnh hơn, định bụng gia tăng lượng thuốc cho cô

_Tôi thà chết chứ không khuất phục, cuộc đời tôi chỉ biết có một người đàng ông là Hoa Trạch Siêu

Cô nhắm mắt hổ thẹn vì bản thân bị cái tên dâm đãng nhìn ngắm, cô đau khổ, trong cuộc đời này không bao giờ để người đàng ông khác ngoài hắn chạm vào, nếu Mộ Phong Tước muốn điều đó vậy cô sẽ cắn đứt lưỡi tự tử

_Em nghĩ anh ngốc như em nghĩ ngay sao? Ngậm vào...em phải tỉnh táo để nhớ rõ đêm mặn nồng hôm nay

Mộ Phong Tước nhét vào mồm cô cái áo sơ mi của anh ta, đề phòng cô cắn lưỡi, cô không ngờ Phong Tước lịch thiệp mà cô quen biết bây giờ còn thua cả cầm thú, anh ta bắt đầu kéo dây áo ngực cô xuống trầm trồ xuýt xoa khẽ đặt lên xương quai xanh cô một nụ hôn

_Chúng ta...bắt đầu thôi...

Phong Tước áp tay lên mặt cô, hắn nhếch môi cười, vẻ mặt đểu cán, lúc này cảm hứng dâng trào, anh ta thõa mãn với kế hoạch hoàn hảo, cúi người hôn lên tay cô, từ từ ve vuốt lên cổ, cô rợn người, trong cơn sợ hãi tuyệt vọng cô nhắm mắt để nước mắt tự do rơi xuống...cô tự hứa với lòng sẽ tìm mọi cách để chết đi thà chết chứ không muốn lăng loàn cùng tên vô lại

_Hoa Trạch Siêu, dù có chết em cũng chỉ thuộc về anh...

Tiếp theo Chap 67 Người quan trọng của Hoa Trạch Siêu

By Thuytinh103

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »