Đại Boss Có Quyền Ngược Em

Lượt đọc: 2176 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 14
đối mặt với ác quỷ

❊ ❊ ❊

Lâm Tương Y cố gắng đuổi theo đến cùng, cuối cùng cô cũng đuổi kịp hắn

_Trời ạ...cô đuổi theo đến tận đây sao?

Hoắc Kiệt Nam ngạc nhiên, trong lòng thầm khen ngợi cô gái bé nhỏ nhưng kiên trì nhẫn nại

_Hụ...hụ..

Thoạt đầu, người nào đó cao ngạo không nhìn đến khi nghe cô ôm cổ ho mấy cái đã ngẩn đầu nhìn lại, biểu cảm đầu tiên của người đàng ông khó chịu này là nhíu mày đen tối, trông sắc mặt cô xem đến gặp boss lớn mà như thế à? Mặt mày kém sắc, yếu ớt cánh môi còn run rẩy, ở trên tráng còn đổ mồ hôi mệt nhọc...tất cả gom lại đều là làm hắn phiền não

_Tôi quen biết cô hay sao?

Hoa Trạch Siêu vô tư nói, trong con ngươi đen đúng là tỏ ra không quen biết, hai thuộc hạ của hắn nghe qua đã thấy lạnh hết xương sống, đúng là tuyệt tình số một, phen này cô hết giá trị rồi, xem ra nên rút lui sớm, tất cả bây giờ thu lại bằng câu nói "tôi quen biết cô hay sao?" nghe thật chua chát, Lâm Tương Y có cảm tưởng như bị tạt gáo nước lạnh vào mặt dù gì cô cũng đã biết trước tình hình, đây chẳng phải kết quả cô mong muốn hay sao? Có điều không biết trong đầu hắn còn toan tính chuyện gì.

_Vậy chuyện lúc trước ở trên giường cũng xem như không quen biết hả?

_Cái gì?

Cả đám người nháo nhào bàn tán, Hoa Trạch Siêu luôn là vấn đề nóng mà nhiều người tò mò, bây giờ còn có cô gái lạ đến ăn vạ, tin tức này thật sự rất xốp dẻo, nhiều gương mặt méo mó, hiếu kỳ đổ dồn về phía cô, cô gái lợi hại dám khiêu khích boss lớn, hắn lần này xoay người lại bước đến bên cô vài bước, dừng lại và chưa hành động gì

_Thật ngại quá, mời mọi người vào trong, tắt hết điện thoại và dụng cụ quay phim chụp ảnh đi ạ...

Hoắc Kiệt Nam trong vài phút phải giải tán cái đám đông hiếu kỳ kia, việc này cũng không khó, mà nếu có người nào cả gan không nghe theo chắc là ngày mai chuẩn bị đóng cửa sự nghiệp là vừa

_Ưm...

Hoa Trạch Siêu đến gần đưa tay bóp mạnh cằm cô, hắn dùng sức siết chặt, cô nhăn nhó sợ hãi, đau nhói nơi cửa miệng không mở ra được, đến nỗi nơi đuôi mắt cô nhăn lại ép ra nước mắt lăng dài, cô không muốn khóc trước mặt hắn đâu, vì hắn là ác quỷ có bao giờ thấu hiểu cho nước mắt của cô

_Cút đi...

Hắn nhìn cô chăm chú, gương mặt lúc nào cũng khóc lóc khiến hắn ngao ngán nhưng trong lòng lại phức tạp mỗi lần nghĩ đến, cuối cùng nhã ra hai chữ lạnh lùng

_Đối với Hoa tổng cô không còn giá trị

Hải Đan nhỏ nhẹ nói với cô, cô nghẹn ngào uất hận nhìn hắn

_Tên ác quỷ không có tính người, chính anh bỉ ổi bày ra chuyện này chứ không ai khác...tên khốn nạn

Cô ấm ức chỉ biết rủa chửi trong lòng chứ không dám nói trước mặt hắn cuộc đời cô đã đủ thê thảm lắm rồi cô không muốn có thêm phiền phức và việc quan trọng bây giờ là phải tìm cách cứu Mộ Phong Tước, nhưng mà cái mồm ăn hại ức chế quá đã quát lên, bao nhiêu từ ngữ chói tay đều lọt đầy vào tai hắn

_Quá tài giỏi rồi...dám cả gan mắng chửi boss lớn?

Hoắc Kiệt Nam được một màng mở rộng tầm mắt, anh ta không khỏi kinh ngạc khi cô dám làm cái chuyện kinh khủng đó

_Tôi sẽ ở đây đợi, cho đến khi nào Hoa tổng nhớ ra Lâm Tương Y này

Cô mạnh miệng nói to, cô cứng đầu ở lại đợi hắn, hắn cứ thế bỏ vào bên trong, một cái nhìn cũng không ném cho cô, là do công việc đang gấp nên hắn không màng đến cô, đợi hắn xử lý xong công việc đã

Bên trong Trung tâm hội nghị...

_Ông xã...em đợi anh đã lâu

Hắn nheo mắt nhìn An Thuần Hy, nhờ vào miệng mồm lanh lợi, suốt ngày khóc lóc nói rằng mình bị hàm oan nên suy sụp dẫn đến thai yếu làm mẹ hắn động lòng thương xót cộng thêm việc vẫn chưa biết được đứa bé có phải là cốt nhục của Hoa Trạch Siêu hay không cho nên mẹ hắn đã cho phép An Thuần Hy ở lại Phàm gia cho đến lúc sinh con, vì việc này nên hắn đã không về nhà sống cùng bố mẹ nữa tuy nhiên bố mẹ hắn có thể đến thăm hắn ở biệt thự riêng nhưng tuyệt đối hắn không trở về nhà vì không muốn nhìn thấy con người bẩn thỉu là An Thuần Hy, chỉ tiếc lúc Đường Vũ Phùng phát hiện ả ta đang ân ái lại không nhìn được mặt tên đốn mạt kia và cũng không có chứng cứ xác thực

_Cút đi, tôi không đánh phụ nữ...nên đừng ở đó dài dòng...

Hoa Trạch Siêu thở dài nói, hai bàn tay đan vào nhau nắm chặt khởi động...

_Ông xã, cùng em về nhà đi mà, mẹ rất mong chúng ta hạnh phúc trở lại

_Oài...phen này gây cấn đây...

Hải Đan liếc nhìn An Thuần Hy trong lo sợ, bên ngoài có tiểu mật đang đợi bên trong thì có vợ cũ níu kéo

_A Siêu... về nhà đi, chúng ta cùng đánh cờ...không nhớ hay sao?

Đường Vũ Phùng nhấp điếu thuốc trên môi, anh là bạn thân của hắn, rất mong hắn về nhà đợi 9 tháng sau sẽ rõ kết quả thôi mà

_Nếu không, phải mạo phạm rồi

Dứt lời, Đường Vũ Phùng kéo ra một khúc cây, anh là thầy giáo võ thuật cho nên trong người luôn thủ sẵn rất nhiều dụng cụ chuyên môn

_Bớt diễn đi, chúng ta sẽ đánh cờ sau...nhưng không phải là trở về

Hoa Trạch Siêu quay lưng bỏ đi, ngay lập tức Đường Vũ Phùng giơ khúc cây lên cao tiếp giáp vào lưng hắn, đây chỉ là động tác múa rìu qua mắt thợ vì bản thân Đường Vũ Phùng cũng biết với khả năng của hắn, khúc cây đó lập tức bị một cước của hắn đá bay đi

_Giữ chặt đại thiếu gia

Cả đám người mặt vest đen bao phủ hắn, tất cả đều nhầm mục đích giữ hắn lại

_A Siêu à, chúng ta xem đây như thoả hiệp đi về nhà thăm mẹ cậu một lần đi, nếu không tôi phải thất lễ động tay động chân rồi

_Bỏ ra...Hoa Trạch Siêu này không nói đến lần thứ hai...

Trên khuôn mặt lạnh lùng thu hẹp, vô cảm để doạ, một thứ nguy hiểm toả ra bao phủ đám người đó, tất cả cúi mặt run sợ nhưng vì nhiệm vụ vẫn không chịu bỏ tay ra

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang