Đàn ông và phụ nữ, ai cao ai thấp vốn luôn là một chủ đề muôn thuở. Phụ nữ nói: "Chúng tôi làm mỹ nữ thật là chịu thiệt, hễ gặp chuyện là có anh hùng cứu mỹ nhân, bắt chúng tôi phải lấy thân báo đáp, đúng là trước cửa đuổi sói, sau cửa đón hổ." Đàn ông lại nói: "Thế giới này thật bất công, mỹ nữ gặp nạn thì có anh hùng tới cứu, còn chúng ta gặp nạn sao chẳng có mỹ nữ nào tới cứu để chúng ta được lấy thân báo đáp một phen?"
Được rồi, những lời lẽ trên có phần vô sỉ, tạm thời không bàn tới. Tóm lại, kẻ nghèo như nông dân thì mong chờ "nàng Ốc báo ân", kẻ nhàn như thư sinh thì mong chờ "hồ ly bươm bướm", kẻ loạn như người trong giang hồ thì mong chờ "anh hùng cứu mỹ nhân, lấy thân báo đáp". Có thể thấy, kiểu mô típ mỹ nữ từ trên trời rơi xuống này quả thực không phân biệt tầng lớp, là nguyện vọng chung của đàn ông. Hoặc nếu mở rộng phạm vi ra một chút, có khi chính phụ nữ cũng ít nhiều hy vọng mình là nhân vật chính trong những tình tiết như vậy.
Ân Đại Lâm của Cầu Hà Cung lần đầu một mình bước chân vào giang hồ liền đụng phải đá tảng. Dù việc trộm tiêu vật của Phong Vân Hội và đoạt lại Vạn Niên Sâm Vương đều làm rất đẹp mắt, nhưng trên đường về lại bị Liêu Thắng của Trường Thắng Tiêu Cục dễ dàng đánh bại, coi như phải trả một cái giá đắt cho kinh nghiệm giang hồ của mình. Cũng may, Ân đại tiểu thư vẫn là một mỹ nhân, có những thiếu hiệp dù đẹp trai hay không đã sớm "mai phục" sẵn ở bên, chờ đợi cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân. Một thanh niên tuấn lãng cầm hắc kiếm tên là Thanh Thần Hi đã rút kiếm xuất thủ, giết chết hơn mười tên tiêu sư và đàn chủ của Phong Vân Hội tại hiện trường, cứu lấy mỹ nhân.
Mê hương "Thần Tiên Đảo" tuy mãnh liệt nhưng muốn giải cũng không khó. Khi Ân Đại Lâm mơ màng tỉnh lại, trời đã đứng bóng. Sau khi đầu óc hỗn loạn dần tỉnh táo, nàng phát hiện mình không nằm bên vệ đường hoang vắng mà đang ở trong một căn phòng giống như khách điếm, đắp chăn mỏng nằm trên giường. Cảnh này khiến bản năng phụ nữ trong Ân Đại Lâm cảm thấy lạnh sống lưng, nàng vội vàng hất chăn ra, phát hiện y phục trên người vẫn còn nguyên vẹn mới thở phào nhẹ nhõm.
Ân Đại Lâm xoa đầu ngồi dậy, nhìn ánh mặt trời rực rỡ ngoài cửa sổ, rồi nhìn thanh kiếm và bọc đồ đặt bên gối vẫn còn đó. Mở ra xem, Vạn Niên Sâm Vương và trân châu đều còn nguyên, không có gì bất thường.
"Tầm Sâm, sao chúng ta lại ở đây? Đây là đâu?"
Đến nước này thì không khó đoán, người của Phong Vân Hội và Trường Thắng Tiêu Cục tuyệt đối không tốt bụng đến thế, nếu là bẫy thì mồi nhử này quá lớn. Khả năng cao hơn là mình được người ta cứu giữa đường, chỉ là ngoài người của Cầu Hà Cung ra, số người nàng quen biết chỉ đếm trên đầu ngón tay. Chẳng lẽ là sư trưởng đi theo bảo vệ?
"Đây là... đâu? Ta... không biết."
Nữ tử được đặt tên là Tầm Sâm kia cũng đã được thay bộ y phục rách rưới, dù chỉ là vải thô bình thường nhưng trông gọn gàng hơn trước rất nhiều. Thế nhưng tư duy của nàng dường như vẫn như cũ, hỏi thêm vài câu là đầu óc lại tắc nghẽn, chỉ nghĩ đến câu cuối cùng mà không tài nào thông suốt.
"Bịch bịch bịch..." "Cô nương tỉnh rồi sao?"
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa và giọng hỏi thăm của một người đàn ông. Không đợi Ân Đại Lâm phản ứng, Tầm Sâm đã nhảy xuống giường ra mở cửa. Ân tiểu thư không muốn để người ngoài thấy dáng vẻ đang nằm trên giường của mình, cũng vội vàng đứng dậy.
Cửa "kẽo kẹt" mở ra, Ân Đại Lâm chăm chú nhìn người tới. Dáng người cao lớn, gương mặt tuấn lãng, y phục tuy không hoa lệ nhưng sạch sẽ gọn gàng. Trên trán có một vết sẹo, dù làm giảm đi vài phần vẻ ngoài nhưng lại tăng thêm sự nam tính và khí chất của người trong giang hồ. Trong tay hắn cầm một thanh trường kiếm chuôi đen vỏ đen, dài và rộng hơn kiếm của người thường, trông đen sì có vẻ rất nặng tay.
"Hóa ra cô nương đã tỉnh, không biết cảm giác hiện giờ thế nào? Độc tố trong người đã sạch chưa? Tại hạ trước đó thấy chỉ là mê hương mạnh nên chưa xử lý kỹ, nếu cô nương còn thấy khó chịu e là phải tìm y sư mới ổn."
Thanh niên nhìn Ân Đại Lâm từ trên xuống dưới, quan sát sắc mặt nàng rồi nói.
"Hóa ra là vị công tử này đã ra tay cứu giúp, Ân Đại Lâm xin đa tạ. Thân thể ta không có gì đáng ngại, công tử không cần lo lắng. Nhưng không biết công tử cao danh quý tính là gì, ngày sau nhất định sẽ báo đáp."
Ân Đại Lâm hành lễ với người đối diện, lời lẽ chân thành nhưng không hạ mình, cũng chẳng có vẻ e thẹn của tiểu thư khuê các khi gặp trai đẹp. Xem ra dù anh hùng có cứu mỹ nhân, lần này mỹ nhân dường như cũng không định lấy thân báo đáp.
"Đường thấy chuyện bất bình, rút đao tương trợ, không dám nhận hai chữ 'ân nhân'." Chàng thanh niên cũng chắp tay đáp lễ: "Hóa ra là Ân cô nương, tại hạ họ Thanh, tên Thần Hi. Xin hỏi cô nương có phải là nữ hiệp của Cầu Hà Cung?"
"Ồ? Thanh công tử cũng biết Cầu Hà Cung sao?"
Ân Đại Lâm hơi ngạc nhiên. Nữ hiệp Cầu Hà Cung tuy kiếm pháp siêu tuyệt nhưng hành tẩu giang hồ luôn khiêm tốn kín tiếng, người trong võ lâm thông thạo tin tức nhất cũng chỉ nghe thoáng qua cái tên Cầu Hà Cung. Ngoài vài môn phái có giao thiệp, đáng lẽ không ai biết mới đúng.
"Ân sư của tại hạ có mối thâm giao với Cầu Hà Cung, nên vừa thấy thanh Ánh Nguyệt Kiếm này là đoán ngay ra thân phận của cô nương."
Thanh Thần Hi mỉm cười, thái độ dường như thân thiết hơn nhiều.
"Hóa ra là thế huynh, Đại Lâm thất lễ rồi. Không biết tôn sư quý tính, Đại Lâm có từng gặp qua chăng?"
Ân Đại Lâm càng thêm tò mò. Cầu Hà Cung tuy hành sự kín tiếng nhưng không phải là biệt lập với đời, trong số những tiền bối qua lại nếu có đệ tử biết thanh Ánh Nguyệt Kiếm truyền đời ba thế hệ này cũng không lạ, chỉ là những tiền bối đó nàng đều quen mặt, trong số họ dường như không có ai dùng loại trọng kiếm này.
"Ân sư tại hạ họ Diệp, là bạn cũ hơn hai mươi năm với Thượng Quan cung chủ của quý cung, sau vì vài chuyện nhỏ mà cách biệt gần ba mươi năm không còn qua lại, nghĩ rằng Ân cô nương chưa chắc đã biết." Thanh Thần Hi thở dài: "Hơn một năm trước ân sư bệnh qua đời, trước khi đi rất hối hận vì chuyện vài câu nói nhàn rỗi mà tuyệt giao với bạn cũ ba mươi năm trước, dặn dò tại hạ nhất định phải lên Yên Hà Đỉnh của núi Côn Lôn, đến Cầu Hà Cung trực tiếp tạ lỗi với Thượng Quan cung chủ."
Địa chỉ Cầu Hà Cung rất bí mật, người thường khó mà gọi tên được "Yên Hà Đỉnh", còn người gọi được ba chữ này thì đa phần những chuyện khác cũng chẳng phải vấn đề.
"Tại hạ vốn định một mình tới Cầu Hà Cung, nào ngờ ý trời đưa đẩy lại gặp được Ân cô nương, nghĩ chắc là vong linh ân sư phù hộ, muốn tại hạ trước khi tạ lỗi với Thượng Quan cung chủ thì phải làm chút gì đó đền bù cho Cầu Hà Cung."
"Thanh công tử quá khách sáo rồi. Nghĩ lại tôn sư ngày xưa với sư phụ cũng chỉ là nhất thời khí phách, nay cố nhân đã mất, nếu sư phụ biết tin chắc cũng sẽ thổn thức, hai chữ 'tạ lỗi' xin đừng nhắc tới nữa. Chúng ta cũng đang định trở về Cầu Hà Cung, nếu công tử không chê, chi bằng cùng đi một đường."
"Câu này lẽ ra phải là tại hạ nói mới đúng, nếu hai vị cô nương không thấy bất tiện khi có một gã đàn ông đi cùng, thì việc đồng hành đương nhiên là mong còn không được."
"Thanh công tử khách sáo rồi, nhi nữ giang hồ vốn không có nhiều kiêng kỵ, huống hồ lại là thế giao, Đại Lâm còn nợ Thanh sư huynh một mạng, về tình về lý ta đều nên mời Thanh sư huynh cùng đi."
Từ Thanh công tử chuyển sang Thanh sư huynh, sau cuộc trò chuyện này hai người dần trở nên thân thiết hơn. Lúc này mới phát hiện cả hai vẫn còn đang đứng nói chuyện, nhìn nhau cười rồi cùng ngồi xuống bên bàn.
"Ồ, xem ta sơ suất quá, vị này là Thanh Lập Tuyết cô nương của Vong Ưu Cốc phải không? Nhưng, nàng dường như..."
Thanh Thần Hi lúc này mới nhớ ra bên cạnh còn một người phụ nữ đứng cười ngây ngô, vẻ mặt nghi hoặc chỉ tay vào đầu mình.
"Thanh Lập Tuyết? Ý ngươi là Thanh Lập Tuyết của Tiêu Dao Phái đó sao? Không thể nào!"
Ân Đại Lâm giật mình, dù thâm cư như nàng cũng biết đại danh của Thanh Lập Tuyết. Một hai năm trước Long Vương tái xuất giang hồ, quần hùng đại chiến ở thành Lạc Dương, cục diện thay đổi trong chớp mắt còn kịch tính hơn cả kịch bản. Trong đó, một nữ tử tên "Thanh Lập Tuyết" danh tiếng nổi lên như cồn, trên giang hồ lúc đó coi nàng là kỳ tài bậc nhất hậu bối võ lâm, thậm chí cả đại sư tỷ của nàng cũng từng có ý định tìm nàng so tài, chỉ là hành tung của nàng còn bí ẩn hơn cả người Cầu Hà Cung, thần long thấy đầu không thấy đuôi, muốn tìm cũng không tìm được.
Lại có tin đồn... thực ra mức độ này không thể gọi là tin đồn mà là sự thật, thiếu bang chủ Cái Bang cực kỳ si mê vị tam tiểu thư Tiêu Dao Phái này, hai mươi vạn đệ tử Cái Bang ai cũng cố ý hoặc vô tình để ý hành tung của nàng, nhưng Tiêu Dao vẫn cứ đơn phương yêu thầm mà ngay cả mặt cũng chẳng gặp được. Tin tức bên lề này cũng giúp vị Thanh cô nương này tạo đủ sức hút, tóm lại dù là Ân Đại Lâm cũng đầy tò mò về vị nữ hiệp huyền thoại này, rất mong được diện kiến.
Nhưng... người trước mắt này là nàng sao? Không thể nào!
"Nàng tên là Tầm Sâm, nhưng tên này là ta đặt cho nàng, nàng đã bị người ta hạ độc mất trí nhớ và lưu lạc tới chốn thanh lâu. Chuyện là thế này thế này..." Ân Đại Lâm kể lại trải nghiệm của mình với nữ tử này, đồng thời cũng kể qua những ân oán với Phong Vân Hội và Trường Thắng Tiêu Cục.
"Nhưng... đây thực sự là Thanh Lập Tuyết đó sao?" Một nhân vật huyền thoại mà rơi vào kết cục này, dù trời có bất trắc cũng thật khó tin.
"Chuyện này... thực ra tại hạ cũng chỉ có vài lần gặp gỡ Thanh Lập Tuyết trong loạn Ma Giáo năm đó, có lẽ thế gian người giống người cũng không chừng. Nhưng vì nàng đã trúng độc, vậy dù thật hay giả thì vẫn nên chữa khỏi cho nàng trước đã. Nếu đúng là Thanh Lập Tuyết thì võ lâm tương trợ là đương nhiên, nếu chỉ là nữ tử bình thường thì cũng nên tìm cho nàng một chỗ an thân."
Thanh Thần Hi bắt mạch cho cô gái ngốc, nhíu mày nói. Mạch tượng này đúng là trúng độc, nhưng dường như không phải loại độc gì ghê gớm, giống như mê dược thông thường hơn. Chỉ là đan điền nữ tử này không có lấy một chút nội lực, kinh mạch cũng có vẻ không bình thường, giống như bị thương nhưng lại không hẳn, tóm lại với y thuật của hắn thì không nhìn ra manh mối gì.
"Đúng là như vậy, ta đang định đưa nàng về Cầu Hà Cung, để thần y trong cung chữa trị cho nàng."
"Từ đây đến núi Côn Lôn đường xa vạn dặm, mang theo một người thần trí không tỉnh táo lại phải dọc đường né tránh cơ quan tính toán của Phong Vân Hội không phải chuyện dễ. Từ đây đi thêm một ngày là vào địa phận Sơn Tây, ở thành Thái Nguyên ta quen một vị thần y đang chữa bệnh phát thuốc cho dân tị nạn, y thuật của ông ấy xuất thần nhập hóa, chi bằng chúng ta đến Thái Nguyên chữa khỏi cho cô nương này rồi tính tiếp."
"Như vậy là tốt nhất, không nên chậm trễ, chúng ta xuất phát ngay thôi!"
Cùng lúc đó, Tiêu Dao và Cốc Nguyệt Hiên cũng một đêm không ngủ truy tìm tung tích "Thanh Lập Tuyết". Dù đại sư huynh bản thân cũng mù mờ không hiểu sao Thanh Phấn lại thực sự trở thành Thanh Lập Tuyết, nhưng các dấu hiệu đều cho thấy đúng là hắn không sai. Những nguy hiểm này có vẻ không giả, dù thế nào cũng phải tìm thấy người trước đã. Còn Tiêu Dao, một lòng chỉ nghĩ người trong mộng gặp phải bất trắc gì, vừa mất võ công, vừa mất trí nhớ, vừa làm dân tị nạn, vừa làm kỹ nữ... Tiêu Dao căn bản không dám tưởng tượng hơn một năm qua nàng đã trải qua những chuyện gì, chỉ có thể ép mình không nghĩ ngợi gì cả, tìm được người trước rồi tính.
Theo hai manh mối từ trại tị nạn và tú bà, nơi đến của Thanh Lập Tuyết đã quá mơ hồ gần như không thể truy vết, nhưng nơi đi thì có phương hướng. Vì người của Phong Vân Hội có thể nhận ra Liêu Đông Tam Hùng bị người của Cầu Hà Cung giết, mà theo lời kể của tú bà thì lúc đó Thanh Lập Tuyết đang ở đó "phục vụ" ba tên này. Nhưng đến lúc mình tới nơi thì bóng người chẳng thấy đâu, khả năng lớn nhất là bị người Cầu Hà Cung mang đi, hoặc ít nhất cũng có manh mối trên người nữ kiếm khách đó. Cầu Hà Cung tuy vị trí cụ thể không rõ nhưng phương hướng núi Côn Lôn thì không thể sai, thế là hai người suốt đêm không dừng ngựa mà đuổi theo.
Chớp mắt đã đến giữa trưa, Mạc Thanh vốn không phải trọng trấn quân sự cũng chẳng phải thành lớn, chất lượng ngựa tìm được ở nơi này có thể tưởng tượng được, chạy đường dài dù mỗi người đều dắt ba con ngựa thay phiên cũng không chịu nổi. Sáu con ngựa của hai người cùng sùi bọt mép chạy ngày càng chậm, nhìn tình thế này chạy tiếp chỉ có nước chết gục.
"Không được, chúng ta phải dừng lại nghỉ ngơi, dù huynh đệ ta không sao, nhưng ngựa mà chết thật ở nơi hoang dã này thì chỉ có dục tốc bất đạt!"
Dù sao lúc này Cốc Nguyệt Hiên vẫn bình tĩnh hơn, một tay kéo mạnh dây cương của Tiêu Dao giữ ngựa hắn lại. Tiêu Dao lòng rối như tơ vò, nhưng cũng biết đối phương nói không sai, chỉ đành ép sự nôn nóng trong lòng, nhảy xuống ngựa đá mạnh vào tảng đá bên cạnh. Lực chân của Giáng Long Thối kinh người, một tảng đá nặng hàng trăm cân chôn nửa dưới đất vậy mà bị hắn đá bay lên, nhảy cao mười mấy trượng rồi mới rơi mạnh xuống, đập ra một cái hố lớn trên mặt đất.
Hơn một năm qua dù bôn ba vất vả, nhưng Tiêu Dao không hề bỏ bê võ công, ngược lại bang chủ Cái Bang Kha Giáng Long thấy hắn làm việc nghiêm túc, thưởng công lao khó nhọc đã truyền cho hắn "Giáng Long Tâm Pháp" chỉ truyền cho bang chủ Cái Bang qua các đời, coi như chính thức công khai thừa nhận địa vị "thiếu bang chủ" này. Nền tảng võ công của Tiêu Dao vốn vững chắc, Giáng Long Tâm Pháp chỉ là tinh diệu hơn những gì đã học, nhưng nguyên lý cơ bản cùng một mạch, hơn nửa năm qua đã có chút thành tựu, nội công tiến bộ lớn, Giáng Long Thối Pháp này cũng mạnh hơn xưa không chỉ vài bậc.
"Ơ, đó là... binh khí?"
Không có chuyện khéo thì đâu ra chữ khéo. Cốc Nguyệt Hiên vốn chỉ thầm khen công lực của Tiêu Dao phi phàm, mình nếu không nỗ lực e là sau này không còn mặt mũi nào ngang hàng với hắn. Nào ngờ cú đá này ngoài làm bay đá, trong đất cát bắn tung tóe còn có ánh vàng nhỏ lấp lánh, chính là thép tốt phản chiếu ánh mặt trời, đại sư huynh mắt tinh nhanh chóng phát hiện ra điều bất thường này.
"Là mảnh vỡ binh khí!"
Chỉ chậm hơn Cốc Nguyệt Hiên một chút, Tiêu Dao đang đắm chìm trong giận dữ và điên cuồng mới phát hiện có điều không ổn, quan sát kỹ thì vùng đất gần đó chắc hẳn vừa bị người ta đào bới, màu đất còn mới.
Trong trường hợp nào thì cần đào đất bên đường? Đối với người giang hồ, có lẽ chỉ có chôn người thôi!
Tim Tiêu Dao đập mạnh, ngồi xổm xuống, hai tay như vuốt điên cuồng đào bới. Cốc Nguyệt Hiên rõ ràng cũng nghĩ tới điều này, sắc mặt thay đổi, không màng đến bộ y phục công tử màu trắng của mình, hai người như điên cuồng đào đất.
Cốc Nguyệt Hiên giỏi quyền chưởng, một đôi tay tuy không nói là đao thương bất nhập nhưng cũng không phải phàm thể, vận Tiêu Dao Trảo Công đào đất vừa nhanh vừa mạnh. Nhưng Tiêu Dao giỏi về chân pháp, đôi tay hắn không so được với cuốc, mảnh vỡ binh khí liên tục bị hất lên, chẳng mấy chốc đã đầy máu, nhưng hắn như không có cảm giác cũng không phát hiện ra, chỉ cúi đầu đào mạnh.
Một lát sau đã đào ra hai cái xác không đầu và ba cái đầu người, là mấy người đàn ông không quen biết, Cốc Nguyệt Hiên thở phào một cái, đưa tay kéo Tiêu Dao đang định đào tiếp lại.
"Không cần đào nữa, Thanh... sư muội không ở đây, những người này có lẽ là bị nàng giết."
"Cái này... sao biết được?"
Tiêu Dao hơi sững người, ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt bình tĩnh trầm ổn của đối phương, tâm trạng điên cuồng bấy lâu tạm thời thu lại không ít.
"Huynh nhìn những mảnh vỡ này." Cốc Nguyệt Hiên nhặt những mảnh kim loại trong hố lên, xòe ra trước mặt Tiêu Dao: "Nhìn ra được gì không?"
"Đây là... bị người ta dùng ngạnh khí công đánh gãy!"
Tiêu Dao chỉ vì quan tâm mà loạn, được nhắc điểm này liền phát hiện ra sơ suất của mình.
"Đúng vậy! Những thứ này bị người ta dùng ngạnh khí công chấn gãy, hơn nữa huynh nhìn những mảnh vỡ này, ít nhất cũng là năm sáu thanh đao, có thể cùng lúc làm gãy nhiều binh khí thép tốt như vậy, hộ thể khí công của người này nhất định không phải tầm thường. Hơn nữa huynh nhìn cái xác này xem."
Cốc Nguyệt Hiên lại nâng cổ tay của một trong những cái xác không đầu lên.
"Cổ tay của hắn nát hết rồi, cũng là bị hộ thể khí công cực mạnh chấn nát!"
Tinh thần Tiêu Dao chấn động, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống đất.
"Đúng vậy, nhìn tình trạng xác chết thì những người này chết chưa đầy ba canh giờ, rõ ràng nơi đây vừa có một trận ác chiến. Ít nhất có tổ chức trên sáu người vây công một người, nhưng lại bị đối phương dùng hộ thể khí công chấn gãy binh khí, thậm chí cả cổ tay cũng chấn nát. Thế gian hoành luyện công phu tuy nhiều, nhưng nhiều nhất là đao thương bất nhập, muốn đạt tới hiệu quả này..."
"Chỉ có Kim Chung Tráo!" Tiêu Dao tiếp lời Cốc Nguyệt Hiên: "Hơn nữa phải là Kim Chung Tráo từ tầng bảy trở lên. Nhân vật giang hồ có tu vi này không nhiều, mà trong phạm vi quanh đây thì khả năng lớn nhất chính là Lập Tuyết!"
"Chính là vậy!" Cốc Nguyệt Hiên vỗ tay, lại đỡ cái xác không đầu kia lên: "Hơn nữa huynh nhìn những vết thương chí mạng trên những cái xác này, rõ ràng là một kiếm đứt cổ, vết thương của nó có chỗ khác và cũng có chỗ giống với vết thương của Liêu Đông Tam Hùng trong 'Khách Bất Quy', nếu đoán không lầm thì là do một đồng môn khác của Cầu Hà Cung làm. Cho nên chúng ta có thể suy đoán, Thanh sư muội hiện giờ hẳn là đang ở cùng người của Cầu Hà Cung, và liên thủ đối phó với đợt ám sát này. Tuy không biết đầu đuôi câu chuyện ra sao, nhưng nàng võ công vẫn còn, thì sẽ không như lời tú bà nói mà thực sự trở thành nữ tử yếu đuối bị người ta bắt nạt."
"Hoặc là nàng lại điều tra ra bí án ẩn tình gì đó nên mới giả điên giả dại cũng nên. Đây không phải lần đầu nàng làm thế, thật là... làm ta sợ chết khiếp!"
Cuối cùng cũng nghĩ ra một cách giải thích hợp lý, Tiêu Dao thở phào một hơi ngồi phịch xuống đất, vừa yên tâm vừa không khỏi cười khổ liên hồi. Nhớ lại lúc ở mê cung Từ tiểu hiệp và tổng đàn Thiên Long Giáo, những trò cổ quái của nàng, không khỏi càng thấy dở khóc dở cười. Chậu hoa hải đường bốn màu kia mình kiểm tra kỹ, kết quả phát hiện tất cả đều là dùng màu vẽ lên, vậy thì chuyện "dùng tiếng đàn thúc đẩy màu hoa" lúc trước hoàn toàn là trò lừa bịp. Đáng thương cho tên "Hát" kia bị lừa xoay như chong chóng, không biết hắn cầm hoa giả đi gặp người tình cuối cùng sẽ gây ra chuyện cười gì nữa. Lập Tuyết ơi Lập Tuyết, nàng đúng là một nữ tử kỳ lạ luôn để lại những bất ngờ cho người khác giải mã!