Cuộc đấu tranh trong thế giới đó sớm muộn gì cũng sẽ lan tới chiến trường thực sự. Nhân lúc ba đợt "Thủy triều tử vong" của Qatar đã qua, hãy nhìn lại tình hình của hai người cuối cùng vẫn chưa rõ tung tích trong chiến cục, sau đó ống kính sẽ quay trở lại với các nhân vật chính.
Thanh Phấn học được cả hai môn Phật - Ma từ "Tẩy Tội Tê Giác", bốn thức Bí Ma hoành hành bá đạo. "Thất Phật Diệt Tội" nghe thì có vẻ uy nghiêm nhưng thực chất không phải kỹ năng hàng ma, nói kỹ hơn thì chỉ miễn cưỡng xếp vào loại thủ pháp thanh tẩy, thậm chí chẳng thể coi là phòng ngự. Cậu vốn không định dùng thứ này để chống lại Thủy triều tử vong, nhưng "Kim sắc chi nhận" của Triệu Mạc Ngôn lúc nãy đã khiến cậu đổi ý.
Sau khi vứt bỏ sự chấp niệm giữa thiện và ác, Thanh Phấn đã tiến vào "Vô Tướng chi cảnh". Cái gọi là Vô Tướng chính là gạt bỏ hình thái bề ngoài để nhìn thấu bản chất chân thực của sự vật. Trong võ học vốn có tuyệt học "Vô Tướng Thần Công", khả năng mô phỏng mọi loại võ công nhìn thấy, thậm chí lấy đạo của người trả lại cho người. Bí ẩn bên trong nói trắng ra chỉ là khoảnh khắc nắm bắt được yếu điểm trong chiêu thức đối phương rồi tái hiện lại. Chỉ là "Vô Tướng Thần Công" dù kỳ diệu đến đâu vẫn khó thoát khỏi khuôn mẫu, người tu luyện chưa chắc đã hiểu được chân lý của đối tượng mô phỏng, chỉ đơn thuần là áp dụng công thức để giải đề, cho nên thi triển được bảy tám phần uy lực của chiêu gốc đã là không tệ. Còn Vô Tướng chi cảnh của Thanh Phấn không bắt nguồn từ bất kỳ bí kíp hay công thức nào, mà hoàn toàn dựa vào sự thấu hiểu của chính mình đối với sự vật, trong chớp mắt tháo dỡ và khôi phục lại, giống như việc tùy ý lấy ra sử dụng nguyên lý của đạn xuyên giáp hay vạn vật hấp dẫn vậy. Không phải thứ gì cậu cũng nhìn thấu, nhưng phàm là đối tượng có thể tháo dỡ, chắc chắn cậu sẽ phát huy được uy lực vượt quá 100%!
Triệu Mạc Ngôn có thể dùng Kim sắc chi nhận chống lại Thủy triều tử vong, điểm mấu chốt nằm ở hai điều: một là mượn một lượng lớn thiên địa chi lực, hai là chọn đúng đối tượng có thể phát huy sự đối xung và triệt tiêu lớn nhất với chiêu thức đối phương, giống như tạt nước dập lửa chứ không phải là quạt gió. Hiểu được điều này, tuy bản thân không thể tạo ra loại gương hội tụ siêu cấp như Kim sắc chi nhận, nhưng những thứ có hiệu quả tương đương thì không phải là không thể.
"Thất Phật Diệt Tội, Liên Hoa Thế Giới!"
Thanh Phấn bước tới một bước, kim ấn chữ "Vạn" (卍) dưới chân mở ra, tuy phạm vi không lớn nhưng đã bao phủ dưới chân mọi người. Kim ấn sinh sen, hoa sen tỏa hào quang, hào quang dâng lên kết thành mây ngũ sắc trên đầu mọi người. Thủy triều tử vong bị đánh tan hóa thành vô số hạt mưa rơi xuống, chạm vào đóa sen vàng phát ra tiếng kêu như mưa rơi trên lá chuối, rồi lập tức hóa thành từng đám sương mù bốc hơi, cảnh tượng vô cùng kỳ vĩ.
Một sự vật không chỉ có một mặt, mặt đối lập của nó đương nhiên cũng không chỉ có một. Một chiếc lá có thể bị một con khỉ tiêu diệt dưới góc độ thức ăn, cũng có thể bị ngọn lửa tiêu diệt dưới góc độ nhiên liệu. Triệu Mạc Ngôn dẫn dụng sinh mệnh chi lực trong ánh mặt trời đối lập với tử vong chi lực, nhưng Thủy triều tử vong ngoài sự đối lập giữa sinh và tử, còn có sự đối lập giữa giết chóc và cứu rỗi. Thanh Phấn không thể dẫn ánh mặt trời, nhưng có thể vận dụng nguyện lực cứu rỗi tối cao của Phật môn. Nếu xét về góc độ tiêu hao, nó có thể đứng ở hai đầu cán cân với sát ý của Chương Hình. Thủy triều tử vong tuy là cực hạn của cái chết nhưng không phải cực hạn của sát phạt, hiệu suất tiêu hao của Liên Hoa chi khí đối với nó thậm chí còn vượt xa Kim sắc chi nhận. Chỉ là Thanh Phấn dù tu Phật thế nào thì cũng không phải người chuyên đi đánh nhau, về cấp độ không thể sánh bằng Thủy triều tử vong, nhưng chỉ cần che chắn khoảng hai phần mưa tử vong thì vẫn có thể coi là ung dung bình tĩnh.
Ba cao thủ hạng A đối kháng với Thủy triều tử vong bằng ba tư thế và thủ pháp hoàn toàn khác biệt. Việc một đội ngũ không phải hàng đầu có thể đỡ được đòn này mà không thương vong không phải là kỷ lục đầu tiên trong lịch sử, dù sao Man Châu đội cũng chẳng phải là đội đầu tiên đến trước mặt Đoàn Vong Linh để "thỉnh giáo" cao thủ cấp S. Nhưng giống như đội ngũ trước mắt này, nhẹ nhàng như không, không giống như đang ngước nhìn sự tồn tại cao cấp, mà ngược lại giống như những đối thủ ngang hàng đang so chiêu.
"Thằng nhóc đó chắc chắn là nhờ sự cải tạo của ta mới tiến bộ nhanh như vậy!" Huyết tộc vương Tư Mã gần như đang nằm bò trên bệ cửa sổ mà gào lên. Nếu không phải đang trong quá trình xuyên không gian, ra ngoài có thể biến thành linh hồn du đãng trong vũ trụ, ông ta thật muốn nhảy ra ngoài ngay lập tức để bắt lại vật thí nghiệm đã chạy thoát của mình.
"Khi nào ngươi có thể cải tạo ra nhân vật phóng thích Phật lực mạnh mẽ như vậy? Tạo cho ta một đứa xem nào?" Lãnh đạo mới của Khu Dị Chất, một "người" chỉ có tiếng nói mà không thấy hình thể, lên tiếng bày tỏ ý kiến.
"Đừng có nói nhảm nữa, thằng nhóc đó lần trước đã từng dùng loại Phật pháp tương tự để nhốt tất cả các ngươi lại cho những người khác chạy thoát. Biểu hiện hiện tại của nó cùng lắm chỉ là đúng quy chuẩn, công lao của ngươi nếu có thì cũng chỉ là một thìa nhỏ thôi." Giọng nói này không phải là bất kỳ ai trong bốn cao thủ hạng A cũ của Đoàn Vong Linh. Người nói sở hữu một khuôn mặt có thể gọi là tuấn tú cùng khí chất tương xứng, mái tóc đen được chải chuốt gọn gàng dưới sự tôn lên của bộ giáp trắng càng trở nên bắt mắt. Tóm lại là một mỹ nam, loại người đi trên phố có thể khiến người khác ngoái nhìn. Nhưng nếu có bản ghi âm này phát ra trong Man Châu liên quân, e rằng hơn một nửa số người sẽ vừa kinh vừa giận, có lẽ giận nhiều hơn kinh, bởi vì tên của người này là — Hứa Chinh!
Một người đáng lẽ đã chết lại đứng hiên ngang cùng các đại lão của Đoàn Vong Linh, đây dường như là một chuyện kỳ quái. Nhưng đã gọi nơi này là Đoàn Vong Linh, thì người đứng đó là kẻ đã chết mới là bình thường. Dù sao ngay cả kẻ từng bị Chủ Thần liệt vào danh sách "Tử vong khai môn" như Thanh Phấn còn có thể sống nhảy nhót, thì với năng lực của Đoàn Vong Linh, việc xử lý vài đối tượng do chính tay họ giết chết hẳn chỉ là chuyện nhỏ. Chỉ là nếu ngay cả Hứa Chinh cũng được hồi sinh, thì liệu có nghĩa là trong kho báu ở đây thực sự ẩn giấu nhiều trân bảo hơn?
Trên tầng cao nhất của tòa lâu đài đen, Qatar dường như cũng hơi ngạc nhiên trước chiêu này của Thanh Phấn. Chỉ trong chưa đầy một phút, sự ngạc nhiên như vậy đã xảy ra hai lần, tình huống này không thường thấy.
"Ta nhớ nhóm người này từng có một lần giao thiệp với chúng ta, còn lẻn vào lâu đài đen đúng không?" Qatar dường như lúc này mới nhớ ra đội ngũ Man Châu, khẽ gõ ngón trỏ lên trán: "Đúng rồi, hình như còn có một lần phản ứng quy tắc. Ta có nên đặt kỳ vọng vào đội ngũ này không nhỉ?"
Vong Linh Đạo Sư khẽ cười, lại nâng tách cà phê lên.
Ba đợt sóng đã qua, Thủy triều tử vong đáng lẽ phải lắng xuống lại nổi sóng gió theo tách cà phê nhỏ của một người trên lâu đài. Khí thế của đợt sóng cuối cùng hợp nhất với tàn dư của đợt hai hùng tráng biết bao! "Thuấn Ngục Sát" của Chương Hình đánh tan khoảng ba phần, "Liên Hoa Thế Giới" của Thanh Phấn làm bốc hơi khoảng hai phần, gần sáu phần thủy triều còn lại thực chất chỉ bị đánh tan chứ không biến mất, lúc này tất cả dư ba đó tụ lại hóa thành một con sóng hồi đầu.
Mạnh mẽ hơn trước, đợt sóng thứ tư sắp tới!
Không chán sao?
Trong Man Châu liên quân, không ít người nhíu mày nghĩ như vậy. Một con hổ dù hung dữ đến đâu, nếu ba lần vồ đều bị chặn lại, dù người chặn cũng tỏ ra rất vất vả, thì lần thứ tư vồ lại, người ngoài khó tránh khỏi nảy sinh tâm lý tương tự. Mà vì kẻ tung chiêu chỉ là tìm niềm vui, nếu ngay cả đối phương cũng cảm thấy chán, thì đó là lỗi của chính hắn. Dù ngày thường có vẻ không thích giao du, nhưng Qatar không phải là người không có trí tưởng tượng.
Triệu Mạc Ngôn, Chương Hình, Thanh Phấn ba người đang định tìm cách chặn lại lần nữa, Diệp Phiêu Linh phía sau cũng siết chặt chiếc đồng hồ Sherlock trên cổ tay, sẵn sàng dịch chuyển tức thời đưa mọi người đi. Đúng khoảnh khắc này, dị biến nảy sinh! Những con Ảnh Quái từng gây ra thương vong lớn nhất cho Man Châu đội đột nhiên xuất hiện trở lại!
Những con Ảnh Quái lẻn vào căn cứ Man Châu trước đó đã bị tiêu diệt, nhưng lũ quái vật đó cũng đã gây ra không ít thương vong cho những người bản địa bên ngoài. Nghĩa là chúng đã sinh sôi đủ số lượng. Tuy chúng có quy tắc sinh sôi và ẩn nấp riêng, không phải người chơi nào cũng may mắn có được hạt giống Ảnh Quái trong bóng của mình, nhưng... dường như các cao thủ hạng A đều đủ tư cách để lên thực đơn của chúng.
Cái bóng của Triệu Mạc Ngôn đơn giản tung ra một thuật "Nhân thể định thân", không phải ma pháp cao cấp gì, có lẽ cái bóng cũng chịu ảnh hưởng từ trạng thái của chủ nhân, nhưng vào lúc này chỉ cần hạn chế hành động của cô một chút là đủ. Dưới thân hình Chương Hình vẫn đang gào thét bản năng hoang dã truy đuổi con sóng hồi đầu cũng xuất hiện dị động của cái bóng, dường như cũng chịu ảnh hưởng từ việc chủ nhân mất lý trí, cái bóng đó không nhân lúc hỗn loạn mà phóng thích sát ý, chỉ như rễ cây cổ thụ ôm chặt lấy hai chân Chương Hình, sự giằng co bằng sức mạnh dã thú. Chương Hình mất đi trực giác võ giả hoàn toàn không chú ý tới, "bịch" một tiếng đã bị ôm ngã xuống đất, người và bóng lập tức đánh thành một cục. Còn về phần Thanh Phấn... cũng có một đôi tay bằng bóng vươn ra, tuy không vươn được xa nhưng đã khóa chặt mạch môn nơi cổ chân. Một luồng khí kình Kim Chung quen thuộc vô cùng theo mạch chân bò lên, tuy kịp thời vận khí nhưng cũng giằng co nhau ở thắt lưng, nửa thân dưới lập tức tê dại không thể cử động.
Dưới dị biến, ba chủ lực đều bị khống chế. Tuy nhìn qua tạm thời không có nguy hiểm tính mạng, nhưng con sóng tử vong hồi đầu đang ập tới mới là sát thủ đoạt mệnh. Sẵn sàng pháp thuật dịch chuyển trong tay, Diệp Phiêu Linh thấy tình thế không ổn, trong một câu nói đã phát động, đưa tất cả mọi người dịch chuyển về phía đông một ngàn cây số. Hầu như cùng lúc đó, "Mặt Nạ Thiên Tài" (The Mask) cũng đeo chiếc mặt nạ thần kỳ lên mặt, chỉ là luồng gió xoáy màu xanh vừa thổi lên quanh thân, chưa kịp lộ ra khuôn mặt xanh đặc trưng thì cảnh vật trước mắt mọi người đã khác xa lúc trước.
"Còn dám ra đây chịu chết? Khà khà khà khà..."
Mặt Nạ Thiên Tài cười gằn điên cuồng, chiếc kéo lớn trong tay lại xuất hiện, tiếng "cạch cạch" đóng mở như muốn cắt ba kẻ không biết thời thế đó thành từng mảnh. Nhưng viễn cảnh thì tươi đẹp, thực tại thì tàn khốc. Gã mặt xanh đột nhiên cảm thấy cổ chân mình bị thứ gì đó chạm vào, khoảnh khắc tiếp theo trước mắt đã là một màu xanh băng giá, vài chú chim cánh cụt tò mò đang mở to mắt nhìn mình.
Tại sao đội trưởng lại dịch chuyển mình đến Nam Cực? Mặt Nạ Thiên Tài chớp chớp mắt, một đầu đầy dấu chấm hỏi.
Người bị dịch chuyển một cách khó hiểu đâu chỉ có mình Mặt Nạ Thiên Tài. Năng lực dịch chuyển siêu việt của Thần Kinh Đoàn Trưởng không may cũng bị cái bóng kế thừa, và dường như cái bóng hiện tại còn xảo quyệt hơn trước, biết ẩn nấp không phát động, chờ thời khắc mấu chốt mới đánh một đòn chí mạng. Ngoài ba cao thủ hạng A và Đường Nhã - người nghi có tiếp xúc với quy tắc, những người khác ngay khoảnh khắc Mặt Nạ Thiên Tài biến mất cũng biến mất khỏi mắt bốn người này, khi xuất hiện lại đã trở về nơi ban đầu, con sóng tử vong hồi đầu đang ập tới che rợp bầu trời.
"Tất cả dịch chuyển tức thời về phía đông một trăm cây số!"
Thủy triều dường như đúng là thủy triều, đến không nhanh đến mức đó, thậm chí còn có thời gian để người ta dịch chuyển đi rồi lại dịch chuyển về, thậm chí lúc này dường như vẫn còn thời gian để dịch chuyển thêm lần nữa. Nhưng kết quả của việc dịch chuyển thêm lần nữa dường như cũng chẳng thay đổi gì nhiều. Diệp Phiêu Linh về phía đông thì lũ quái bóng của cô lại về phía tây, tuy nói quái bóng về mặt năng lực sẽ yếu hơn bản thể một chút, nhưng có lẽ năng lực của bậc thầy dịch chuyển đã quá mạnh, loại dịch chuyển tập thể này đối với phiên bản yếu của quái bóng cũng chỉ là chuyện nhỏ. Qua lại hai lần, Thủy triều tử vong cuối cùng đã ập lên đầu mọi người, không còn thời gian để nói thêm một lời nào nữa!
"Để ta!"
A Không gào lên, lao lên một bước, chiếc khiên bị thủng một lỗ chưa kịp sửa trong tay đã giơ cao, sức mạnh của bức tường khiên lại bao phủ toàn thân hắn. Trông thì uy vũ thật, nhưng một thứ cao chưa đầy hai mét cầm chiếc khiên chạy đi chặn con sóng khổng lồ cao hơn mười mét, ngay cả đồng đội cũng không khỏi nảy sinh cảm giác hoàn toàn không đáng tin.
Không chút do dự, không chút nghĩ suy, vừa thấy hai lần dịch chuyển thất bại, Long Nhi rất dứt khoát bỏ mặc tất cả mọi người. Cô vốn đã sở hữu Lam Đấu Khí và đi theo lộ trình nhanh nhẹn, lại trải qua phần thưởng của Đại hội Võ thuật Hắc ám, thể chất giờ đã biến thành một loại đặc dị giống như cao su, cơ thể vận động như lò xo nén, một bước đã xa trăm mét, chớp mắt đã chạy khỏi đội ngũ. Bất kể Thủy triều tử vong này có truy đuổi hay không, ít nhất người chết đầu tiên sẽ không đến lượt cô.
Tiếp sau Long Nhi, hoặc có thể nói là cùng lúc với Long Nhi còn có những người của Hoa Hồng Đoàn. Họ vốn dĩ ôm tâm lý chọn phe chiến thắng, hiện tại Cos chưa đến mà Đoàn Vong Linh đã ngay trước mắt. Nếu biểu hiện của Man Châu đội vẫn như lúc nãy thì họ cũng không ngại tiếp tục giằng co chờ Cos ra chống lưng, nhưng lúc này lúc này muốn họ trực tiếp đối mặt với nhân vật như Qatar, bất kể là Catherine hay những người khác đều không có giác ngộ hy sinh anh dũng để bảo vệ lưng cho đồng minh.
"Tiểu Tiên!"
Catherine vung Hắc Ấn Chi Kiếm vẽ ra một bức tường khí đọa lạc khổng lồ trước mắt mình. Cô đương nhiên không trông chờ thứ này có thể chặn được Thủy triều tử vong, thậm chí đây chỉ là hành động vô thức, sợi dây cứu mạng thực sự vẫn là người đang mai phục dưới đất.
Hồ Tiểu Tiên của Hoa Hồng Đoàn từ đầu đến cuối chưa từng lộ diện trước mặt người khác. Sinh ra là người triệu hồi côn trùng, cô vốn không nên xuất hiện trên chiến trường, nhưng lúc này thói quen này lại phát huy tác dụng ngoài ý muốn. Hai con giun đất khổng lồ đột nhiên lật lên khỏi mặt đất, miệng lớn mở ra liền ngậm Catherine và Pris - hai chị em duy nhất còn lại của Hoa Hồng Đoàn vào trong miệng. Đây đương nhiên không phải cô đột nhiên phát điên nội chiến, chỉ thấy hai con giun lớn co người lại đã rút lui về dưới lòng đất, thậm chí hai cái hố lớn trên mặt đất cũng bị đất đùn lấp đầy trong nháy mắt. Không phải cố tình muốn hại người, chỉ là hành động theo thói quen hoàn toàn không có thói quen chăm sóc người khác, đợi đến khi cô phản ứng lại thì mọi chuyện đã rồi.
Hoa Hồng Đoàn thì ít người dễ xoay sở, nhưng thực tế đếm lại thì người của Man Châu đội ở đây cũng chẳng còn mấy. Lục Song Song chưa bao giờ chính diện ra chiến trường, Lâm Thiến thực sự quá kiệt sức đã quay về khoang ngủ đông, Tiểu Nhất vẫn đang bị cấm túc, Tử Thương Lan và Trương Nhất Đào mỗi người mỗi cảnh, nhóm bốn người mạnh nhất lại bị đưa đến phía đông cách xa một ngàn cây số, trừ Long Nhi đã chạy trốn, ở đây tính đi tính lại cũng chỉ còn lại Dịch Thiên Hành và Đoạn Phi.
"Đừng làm loạn nữa! Chạy mau!"
Dịch Thiên Hành một tay ôm lấy eo Đoạn Phi, tay kia vốn định túm cổ áo Diệp Phiêu Linh nhưng trong khoảnh khắc đã thay đổi ý định, trực tiếp túm lấy người phụ nữ khác đang cầm chiếc chảo Hồng Thái Lang, dưới chân dùng lực đã kích hoạt "Hám Vũ chi năng", yêu lực cuồn cuộn không dứt rót vào đôi chân. Khác với khinh công phi phàm của Long Nhi, thứ anh muốn thi triển chính là cước lực!
Lực của cú dậm này lớn đến mức cả vùng đất bị anh dậm ra một cái hố khổng lồ, xung quanh còn có những vết nứt như động đất lan ra ngoài. Sức mạnh khổng lồ mang lại phản lực khổng lồ, gia tốc tức thời của Dịch Thiên Hành được nâng lên mức kinh người, đến cả cơ thể đáng sợ của anh cũng cảm thấy nhói đau, hai người phụ nữ trong tay tuy không bị vỡ tim nhưng cũng lập tức ngất xỉu. Tuy nhiên điều đáng mừng là cái giá lớn cũng đổi lại lợi ích lớn, chỉ trong một phần mười giây, bức tường tử vong cao mười mét kia đã không còn trong tầm mắt.
Trong chớp mắt, Man Châu liên quân vốn hùng hậu vừa rồi đã tan đàn xẻ nghé. Trước mặt Thủy triều tử vong khổng lồ chỉ còn lại kẻ nhập vai chiến binh vẫn đang gào thét "Muốn làm hại đồng đội của ta, hãy bước qua xác ta trước", và đối tượng duy nhất có thể để hắn bảo vệ, là Thần Kinh Đoàn Trưởng muốn dịch chuyển mà không dám.
Hít sâu một hơi ổn định thân hình, Diệp Phiêu Linh đã tinh thông thuật dịch chuyển đương nhiên không thể không để lại chiêu bài bảo mệnh cuối cùng. Không còn là câu nói thông tục, chỉ là một âm tiết đơn giản, Thần Kinh Đoàn Trưởng cũng không thể bận tâm đến chiến binh đang anh dũng vô úy trước mặt, ký tự bảo mệnh chỉ có thể dịch chuyển một mình cô đến nơi trú ẩn an toàn.
Một cơn gió lạnh thổi qua, dù không nhìn thấy phía sau, chiến binh A Không đang mở tường khiên vẫn cảm nhận được luồng khí lạnh dâng lên từ cột sống.
"Thật là không có nghĩa khí!"
Như thể sử dụng kỹ năng gào thét, trên lâu đài đen xa xa, một nữ tử thanh tú mặc áo trắng thần quan không nhịn được phải bịt tai lại. Còn những người khác cũng không khỏi thầm kinh ngạc, bản lĩnh sinh tồn của những người này thật là lợi hại, trong chớp mắt có thể tan tác đến mức độ này, quả thực cũng coi là một kỳ quan.
Nhưng có lẽ ngay cả thần vận mệnh cũng không nhìn nổi hành động xấu xí của đám đồng đội vô lương tâm này, vứt bỏ người hy sinh vì mình để lo chạy thoát thân, quái bóng của Diệp Phiêu Linh lúc bản thể phát động dịch chuyển bảo mệnh cũng đã sử dụng chiêu đại thức chỉ cần một chữ là có thể phát động — Tập hợp dịch chuyển!
Trong một phần nghìn giây chớp mắt, ngoài bốn cao thủ có thể ảnh hưởng đến Thủy triều tử vong, những người còn lại bất kể là trốn chạy bằng cách này, hay là chạy, là nhảy, bất kể là đang ở Nam Cực hay dưới lòng đất, tất cả mọi người đều chỉ thấy trước mắt lóe lên rồi tối sầm lại, trong suy nghĩ cuối cùng chỉ thấy Thủy triều tử vong đã áp sát vào chóp mũi mình!
Dù đây chỉ là một trò tiêu khiển tùy hứng, cuối cùng vẫn là trò tiêu khiển của Qatar. Đừng nói là thi đấu cùng hắn, dù chỉ là làm chú hề mua vui, với thực lực hiện tại của Man Châu liên quân, bất kể đột phá và trưởng thành thế nào, trận đấu này quả nhiên vẫn chênh lệch cấp độ quá xa.