Vụ nổ tại mê cung đa diện đã cắt đứt cuộc chiến của tất cả mọi người. Có kẻ may mắn như Kiếm Bát nhờ đó mà thoát nạn, cũng có kẻ như bộ ba Kỵ sĩ Tử thần vì thế mà bỏ mạng, lại càng có những kẻ khó lòng dùng khái niệm thông thường để đánh giá là may mắn hay bất hạnh.
Elsa bị cơn lốc thời không ập đến cuốn trúng, cuối cùng cũng thoát khỏi địa ngục hôi thối kinh hoàng từ những quả bom của Đa Đa Lỵ An. Khi rơi ra ngoài, dù đầu óc đang choáng váng không phân biệt được Đông Tây, cô lập tức bị bầu không khí cùng nguồn năng lượng kinh người xung quanh làm cho tỉnh táo lại!
Kiếm Bát đột ngột vung kiếm chém xuống, linh áp khổng lồ kéo theo luồng kiếm phong như muốn xẻ đôi cả bầu trời, chém thẳng về phía trước. Một vật triệu hồi của Thập Giới trông như Xà Ma sáu tay bị chém làm đôi, nhưng nó không hề nản chí, lập tức triệu hồi ra kẻ tiếp theo.
Sức mạnh của Băng Ngục Quân Vương rõ ràng đã gần cạn kiệt, khó lòng địch lại nhuệ khí vừa mới phục hồi sau thời gian dài tĩnh lặng của Chương Hình. Khí lạnh không thể làm suy giảm sức chiến đấu của đối phương, bức tường băng kiên cố cũng không ngăn nổi nắm đấm đang bốc cháy hắc diễm, khiến cả "người" hắn bị đánh bay đi. Trước đây hắn từng bị Chương Hình đánh tan tác, nhưng lúc đó khác với bây giờ, quy tắc "Sát" lần đầu tiên được vận dụng vào thực chiến. Những khối băng trên cơ thể Băng Ngục Quân Vương không ngừng phân rã trong quá trình bị đánh bay, đây không phải là "giết ngươi", mà là "giết đến khi ngươi chết"! Mọi đòn tấn công của Chương Hình đều mang tính chất duy trì vượt xa phạm vi thông thường, dù là mức độ thiêu đốt của Địa Ngục Chi Diễm hay sự nghiền nát do nắm đấm gây ra, đều vượt qua định nghĩa vật lý, nếu đối phương chưa chết thì hình thức này sẽ không dừng lại.
Trên hai điểm này, liên quân COS rõ ràng chiếm thế thượng phong. Nhưng quy mô của cuộc đại hỗn chiến giữa các quái vật cấp S này không chỉ dừng lại ở đó. Tại một điểm khác, tình huống một chiều tương tự lại diễn ra theo chiều ngược lại. Mãnh Thú vốn đã bị thương nặng, nay lại đối đầu với "kẻ thù cũ" là Kẻ Trầm Mặc, cục diện có thể đoán được. Nhưng dã nhân vốn hung hãn, ở một khía cạnh nào đó có thể nói là càng bị thương càng mạnh, tuy không phải là cường hóa cơ thể thực tế nhưng về mặt tinh thần dũng cảm thì quả thực là vậy. Dù chỉ còn một tay một mắt, dưới những nhát chém từ thanh cự kiếm như cánh cửa, Mãnh Thú vẫn như chiến thần giáng thế, chém giết khắp nơi.
Một kẻ có cơ thể vạm vỡ, sức mạnh kinh người và cầm vũ khí nặng thường dễ khiến người ta có cảm giác lực lớn nhưng vụng về, động tác vung kiếm thô kệch. Nhưng Mãnh Thú rõ ràng không nằm trong số đó. Kiếm thuật của hắn đã đạt đến cấp bậc đại sư, sức mạnh vô hạn cũng mang lại tốc độ vượt xa con số thông thường. Hầu hết các đối thủ còn chưa kịp nhìn rõ kiếm thế đã bị phân thây thành mảnh vụn. Thế nhưng tất cả những điều này được xây dựng trên cơ sở "thông thường", còn Kẻ Trầm Mặc rõ ràng là sự tồn tại phi thường. Dù là khí thế, tốc độ hay sức mạnh mà hắn tự hào nhất, trong mắt cô đều hóa thành hư ảo. Dưới một nhát chém thuận đà đầy uy lực, Kẻ Trầm Mặc không hề hạ thấp người để tấn công vào sơ hở dưới hạ bàn mà cô đã biết rõ, ngược lại cô mượn luồng kình phong của đối phương để lùi lại, thân hình chớp nhoáng đã xuất hiện sau lưng Chương Hình. Lúc này, nắm đấm của gã đàn ông vừa tung ra, chính là thời điểm sơ hở sau lưng lộ rõ nhất.
Khả năng tự hồi phục của Huyễn Khí liệu có thể giúp người sở hữu tái tạo trái tim? Kẻ Trầm Mặc rõ ràng muốn dùng thực tế để chứng minh. Còn mục tiêu bị thực nghiệm dường như không bận tâm đến nỗ lực của đối phương, không tránh không né, chỉ tung một cùi chỏ về phía sau vào khoảnh khắc cuối cùng, rõ ràng muốn liều xem "bất tử chi thân" của mình và đối phương ai mới là kẻ bất tử thực sự.
Cả hai người họ đều không có khả năng thao túng thời gian, các đòn tấn công của họ đều trúng đích tại cùng một thời điểm. Thanh kiếm gãy của Kẻ Trầm Mặc đâm xuyên qua một trái tim đang đập, cú cùi chỏ của Chương Hình cũng đánh vỡ một đoạn xương sườn cùng nội tạng bên dưới. Thế nhưng một tia kinh ngạc đồng thời lướt qua gương mặt cả hai, bởi vì người mà họ đánh trúng không phải là đối phương.
Ngoài Elsa ra, e rằng không ai có thể phân tích hành vi của cô lúc này một cách thực sự, thậm chí chính cô cũng chưa chắc hiểu rõ mình làm vậy vì lý do gì. Mình đang bảo vệ Chương Hình, hay là đang tận trung với Qatar? Cô không biết, hoặc có thể nói là trước khi bộ não kịp suy nghĩ thấu đáo, cơ thể đã tự đưa ra hành động. Đến khi cô phản ứng lại thì mọi chuyện đã an bài.
Thật tốt, có thể gặp lại anh một lần nữa trước khi cơ thể này hoàn toàn tan vỡ, lại được chắn đòn hiểm cho anh một lần nữa.
Sự sống trôi đi không thể ngăn cản, Elsa lại cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường. Cảm giác này chỉ có được khi lần trước cô chắn đòn Ánh Sáng Tử Thần cho anh. Nếu có kiếp thứ ba, hy vọng cũng có thể kết thúc theo cách này.
Elsa vươn tay ra, dường như muốn chạm vào khuôn mặt đang quay lại của Chương Hình. Trong đôi mắt đó có một tia run rẩy, dù chỉ là một tia nhỏ đến mức có lẽ máy móc cũng không đo được, nhưng cô đã mãn nguyện rồi.
Nguyện vọng nhỏ nhoi cuối cùng của nữ ma kiếm sĩ đã không thành. Chủ nhân của thanh kiếm gãy đang cắm trên ngực cô vung kiếm hất xác Elsa về phía Mãnh Thú ở phía sau, đồng thời tung một cú đá trúng đùi Chương Hình, mượn đà ngửa người ra sau, một quả cầu ba động đầy sát ý bay sượt qua chóp mũi cô.
"Trận chiến này kết thúc tại đây!"
Xuất hiện đột ngột hơn cả Elsa, Qatar không biết từ đâu xuất hiện bên cạnh Kẻ Trầm Mặc. Khi nói câu này, hắn đồng thời vươn tay ra, quả cầu ba động đang đổi hướng truy đuổi Kẻ Trầm Mặc cứ thế bay vào tay áo hắn. Chương Hình nhìn thấy bên trong đó dường như có thứ gì đó giống như một xoáy nước màu đen, quả cầu ba động bay vào rồi im lìm tiêu biến.
Câu nói tương tự cũng thốt ra từ miệng Luffy. So ra thì cậu ta chỉ nhảy ra với tốc độ cực nhanh, trông có vẻ kém cỏi hơn nhiều so với khả năng dịch chuyển tức thời của Qatar, nhưng thực tế thời điểm xuất hiện của hai người này gần như trùng khớp, không phân cao thấp. So với bộ dạng bầm dập của Qatar, hình ảnh của Luffy có phần khá hơn, chỉ là toàn thân tỏa ra chân khí màu đen kỳ lạ cùng những tia chớp tím lách tách khiến người ta có chút rợn người.
Hai đại lão hai bên cùng đưa ra lời kết thúc giống nhau. Trước đó họ đánh nhau thế nào không ai hay biết, nhưng dù muốn hay không, vào khoảnh khắc hai người này thốt lên câu đó, mọi chuyện đã tuyên bố kết thúc. Dù là ma pháp hay dị năng, tất cả chiến lực cấp S của hai bên đều biến mất trong chớp mắt, trở về doanh trại của mình.
"Ơ, chuyện gì vậy? Vừa rồi đột nhiên rung chuyển cả núi non, có chuyện gì xảy ra thế?"
Bậc thầy dịch chuyển kiêm quý cô đang thong thả dặm phấn, người vừa "làm nền" vài phút, cũng cùng lúc xuất hiện. Khi cô còn đang ngơ ngác thấy có gì đó kỳ lạ, bước lên boong tàu thì phát hiện không một bóng người. Nhưng sự ngơ ngác này cũng không kéo dài quá lâu, trong nháy mắt, đám cao thủ cấp S của liên quân COS đều đã xuất hiện trước mắt cô.
"Thời gian đi vệ sinh của cô thật đúng lúc đấy, bây giờ làm ơn giơ cao đánh khẽ triệu hồi những người khác về được không?"
Mãnh Thú giải trừ trạng thái Cuồng Nộ, cả người như quả bóng xì hơi, thu nhỏ lại gần một phần ba. Vết thương mù mắt vì cử động mạnh mà vẫn không ngừng chảy máu, cơ thể tàn tạ đó trông thảm hại như một đống rác, người duy nhất vẫn không hề bận tâm về điều này chắc chỉ có mình hắn.
Người trước mắt ai nấy đều bị thương tích đầy mình, Diệp Phiêu Linh dù có thần kinh thép đến đâu cũng biết đây không phải là lúc để đùa giỡn. Cô không dám lãng phí thời gian hỏi thêm gì, thốt lên những âm tiết, tái thi triển thuật Tập Kết Nhóm. Một loạt ánh sáng trắng lóe lên, tất cả những người bị lạc trong mê cung đa diện đều quay trở lại boong tàu.
"Nhân danh lòng nhân từ của nữ thần Qiu Ka, cơn mưa chữa lành sẽ ban cho mọi người sự sống mới."
Người cần chữa trị quá nhiều, thương thế nặng nhẹ khác nhau, vị mục sư huyền thoại cũng không dùng những loại pháp thuật nhỏ nhặt thường ngày, mà bình tĩnh tụng niệm danh xưng nữ thần. Thần thuật mạnh mẽ hóa thành cơn mưa vàng, trút xuống bao phủ toàn bộ boong tàu. Thần thuật chữa trị tối thượng này chứa đựng hàng loạt hiệu ứng như xua đuổi nguyền rủa, giải trừ ma pháp, phục hồi thể lực, tái tạo chi thể, bổ sung sinh lực... thực sự có thể gọi là "chỉ cần còn một hơi thở là có thể lập tức sống lại như rồng như hổ". Nhưng đếm lại đầu người, vẫn có nhiều người ngay cả một hơi thở cũng không giữ nổi.
"Đường Nhã và Văn Trì vẫn còn trong cõi vong linh, mau đưa họ về đi!"
Dịch Thiên Hành siết chặt nắm đấm. Mọi tổn thương do bộ ba Kỵ sĩ Tử thần gây ra vừa rồi đều đã được phục hồi tốt nhất. Anh thậm chí cảm thấy tế bào mỹ thực của mình vì nuốt chửng năng lượng hạt nhân và kim loại mới mà đang trong quá trình tiến hóa tốc độ cao. Nhưng quà tặng của con khỉ Ain quá lớn khiến anh chưa thể tiêu hóa hết. Với hoạt tính cơ thể hiện tại, ngay cả khi không có sự chữa trị của mục sư, chút vết thương ngoài da và năng lượng tiêu cực đó cũng chẳng gây ra tác dụng gì. Nhưng vợ và Văn Trì vẫn còn trong cõi vong linh, nếu đoàn vong linh quay đầu về nhà — dù đã không còn nhà — thì thật sự là rắc rối lớn.
Diệp Phiêu Linh đến giờ cũng lười hỏi thêm, dù sao trong lúc mình đi vệ sinh ở đây chắc chắn đã xảy ra một trận đại chiến, bây giờ người ta bảo sao thì mình làm vậy thôi. Đường Nhã thì không vấn đề gì, nhưng Văn Trì thì cô không quen, vậy thì dùng dịch chuyển phạm vi rộng thôi.
Một vòng tròn ánh sáng trắng được vẽ ra trên sàn tàu trước mắt bậc thầy Diệp, đường kính khoảng năm mét. Thuật dịch chuyển mạnh mẽ khóa chặt người phụ nữ tên Đường Nhã, dù đang ở dị giới cũng không thể cắt đứt sợi dây liên kết này. Khoảnh khắc tiếp theo, không gian xảy ra sự chồng lấp và quy vị. Người phụ nữ buộc tóc đuôi ngựa lớn cùng tất cả những gì xung quanh cô đều được dịch chuyển lên boong tàu. Ngoài cô ra còn có một đống đất đen, một đoạn xương rồng lớn bị sức mạnh không gian chém đứt, một khối không khí tràn đầy tử khí tan ra, cuối cùng thật may là Văn Trì vẫn còn nguyên vẹn, không bị dịch chuyển thiếu một phần như đoạn xương rồng kia do vấn đề phạm vi.
"Hửm? Về rồi à? Này, tiểu tử Thanh, bỏ tình mới của cậu ra trước đã, chúng ta có lẽ cần kho báu nhỏ của cậu để giúp Văn Trì hoàn thành một lần chết đi sống lại!"
Đường Nhã trước khi đến chắc là đang ngồi trên xương rồng, lúc này cô vẫn giữ nguyên tư thế đó, chỉ giơ một ngón tay ngoắc ngoắc về phía Thanh Phấn. Người sau bị nói vậy mới vội vàng buông tay Pris ra. Trước đó hai người họ tất nhiên cũng bị cơn lốc không gian bất ngờ cuốn vào, Thanh Phấn sợ cô bị "lạc" nên mới vươn tay nắm lấy, kết quả vừa rơi xuống Bắc Cực thưởng thức cực quang đẹp đẽ thì ngay lập tức bị dịch chuyển về.
"Ừm, cái đó, tất nhiên rồi!"
Thanh Phấn có chút xấu hổ, hình tượng của mình dường như ngày càng chệch khỏi thực tế, nhưng bây giờ không phải lúc phân bua chuyện này. Thật bất ngờ là chị Văn Trì cũng nằm trong danh sách phục sinh. Nếu có thể phục sinh chị ấy thì đệ tử của mình chậm vài nhiệm vụ mới phục sinh cũng không phải chuyện gì to tát. Dù sao bây giờ chỉ có thể phục sinh một người, mà chỉ tính riêng đội Man Châu đã thực sự tử trận một đám người như Thỏ Nương, A Trạch, Hướng Minh, Tiểu Nhất... nếu bắt buộc phải xếp hạng... thật ra cũng chỉ có thể thực dụng mà đem người đặt lên bàn cân, sau đó chọn kẻ có hiệu quả chi phí cao nhất.
Thỏ Nương và A Trạch là NPC đứng phố vì tình bạn, nhiệm vụ sau mười phần chín họ sẽ không tham gia nữa. Tiểu Nhất chiến đấu kém lại không có khả năng hỗ trợ đặc biệt, Hướng Minh... nếu phải nói thì tác dụng lớn nhất của cậu ta với đội có lẽ là làm trợ thủ cho Lục Song Song. Nhưng chị Văn Trì lại là mục sư tinh thông thuật chữa trị, mỗi người một vẻ, bổ sung cho nhau. Hơn nữa chị ấy chết đi sống lại rồi lại chết đi sống lại, trải qua nhiều trắc trở như vậy, chắc hẳn dù là sống hay chết đều có sự thấu hiểu sâu sắc hơn người thường. Có lẽ vẫn chưa thể cải tử hoàn sinh, nhưng... đội Man Châu thực sự muốn phục sinh rất nhiều người, mặc dù là đồng minh, nhưng so với việc gom đủ tiền để cầu xin mục sư của đoàn COS hết lần này đến lần khác, tự mình bồi dưỡng một mục sư có khả năng phục sinh chẳng phải là thượng sách sao?
"Vị giáo hữu này là tù binh của các người? À không đúng, trên người cô ấy có hơi thở của người chết sống lại, cô ấy là bạn cũ của các người trong hồ phục sinh?" Mục sư huyền thoại tò mò nhìn đồng nghiệp của mình. Nói thật, một mục sư Qiu Ka đạt đến trình độ ân huệ thần thánh này không phải là loại hàng hóa đại trà có thể thấy mỗi ngày.
"Thế nào, cô có thể phục sinh tôi không?" Văn Trì gật đầu với Thanh Phấn, sau đó nhìn Christina cười giơ tay.
"Còn giới hạn của hồ phục sinh, mấy cái thứ như gông cùm trung thành gì đó cũng xử lý luôn, không vấn đề gì chứ?" Triệu Mạc Ngôn xen vào nói như vậy.
"Chỉ cần điều chỉnh một chút thuật phục sinh sơ cấp là được, Qatar thực ra không còn cách sự cải tử hoàn sinh thực sự bao xa, hoặc nên nói là hắn đã thành công rồi, chỉ vì lý do khuynh hướng nên mới không tiếp tục nghiên cứu phục sinh người sống mà chuyển sang phục sinh người chết. Vì vậy, dù vị giáo hữu này trông có vẻ đã chết rất lâu rồi, nhưng chỉ cần phí phục sinh rất rẻ thôi!"
Mục sư lấy đi của Thanh Phấn ba phần thưởng chi nhánh cấp C một cách rất "rẻ", rồi quỳ xuống bắt đầu cầu nguyện. Lời cầu nguyện lẩm bẩm của cô Thanh Phấn cũng không nghe hiểu lắm, chỉ là trước đó rõ ràng từng nghe Chương Hình kể rằng cảnh tượng cô phục sinh một người phần lớn là vung tay một cái là một thiên thần vàng xuất hiện, sau đó thi thể — nếu có thi thể — lập tức nhảy cẫng lên, đầy mana đầy máu, phục sinh tại chỗ với trạng thái đầy đủ. Nếu lời đồn là giả, mỗi lần phục sinh của cô đều tốn công sức như vậy thì rõ ràng chiêu này không áp dụng được trên chiến trường.
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng ở thế giới vô hạn này, trường hợp chỉ dựa vào thổi phồng mà có được danh tiếng lẫy lừng thực sự rất ít. Đã có danh tiếng thì ắt có kỹ nghệ kinh người, nhìn không ra không hiểu được chỉ là do mình mắt kém kiến thức hẹp, cứ lặng lẽ quan sát là được.
Dự đoán của Thanh Phấn không sai. Nếu thực sự là người mới chết tại chỗ, thi thể còn tương đối hoàn chỉnh, Christina quả thực chỉ cần giơ tay là có thể khiến người chết hoàn dương. Nhưng lúc này cần phục sinh không chỉ có một mình Văn Trì, bản thân đoàn COS cũng tổn thất không nhỏ, Trịnh Tra và chiến binh Iron Predator chết đến mức không còn cả cặn, hai người này lại có mua bảo hiểm tử vong. So với việc phục sinh từng người, thuật phục sinh nhóm nếu phục sinh ba người một lúc có thể tiết kiệm không ít tiền. Tất nhiên muốn phục sinh thêm vài người nữa cũng không phải không được, nhưng nhu cầu vật liệu đi kèm sẽ tăng theo cấp số nhân. Những chi tiết hơi "ăn chặn" này không cần phải nói quá rõ ràng với đội Man Châu, dù sao mình vẫn luôn tự bỏ tiền túi ra bù lỗ, đã hào phóng đến mức ngay cả bản thân mình cũng cảm thấy khó tin.
Theo những lời tán dương và cầu nguyện của mục sư đi vào giai đoạn cuối, giữa không trung như cực quang rải xuống những ánh sáng đa sắc bao phủ toàn bộ boong tàu. Hơi thở thánh khiết bao trùm lấy sự sống và cái chết, dù là người sống hay vong linh như Văn Trì đều cảm thấy một sự an tâm và thoải mái. Thánh ca hợp xướng của hàng nghìn người vang vọng bên tai mọi người, hơi thở thần thánh dường như khiến thế giới đã chết này bắt đầu phục hồi sức sống. Đây không phải là phóng đại hay dùng từ ngữ hình ảnh, ít nhất Đoạn Phỉ cảm nhận được rất rõ ràng, vùng đất phế tích đô thị dưới con tàu đang hồi sinh, một vài sinh mệnh sơ khai bắt đầu sinh sôi nảy nở bên trong. Vài năm sau, nơi đây dù không có ma lực của cô hỗ trợ cũng sẽ trở thành một cánh đồng xanh mướt.
Góc độ khác nhau, cảm nhận của Thanh Phấn lại không giống với Đoạn Phỉ. Những vị thánh chức giả mạnh mẽ mà anh từng trải qua cho đến nay có ba người. Một là Helen trong thành phố Dark Elf, khi mười bốn cánh của cô ấy xòe ra, thánh quang và thánh âm thậm chí quét sạch toàn bộ lĩnh vực bảo hộ, thậm chí tác động đến mình và những người khác ở cách xa hàng chục dặm. Uy nghiêm ẩn chứa trong đó dường như vạn năng vô địch khiến người ta muốn quỳ xuống, không kìm được muốn thần phục trước mặt cô, dường như đó là điều đương nhiên.
Người thứ hai chính là thánh võ sĩ tối cao A Trạch của thần điện Muội Tử. Tuy ngày thường không có dáng vẻ gì, nhưng vào thời khắc cuối cùng, sự cộng hưởng của anh với tất cả các "âm thoa" từ xưa đến nay chính là sự thể hiện sức mạnh không chút nghi ngờ. Cũng mạnh mẽ đến mức khó tin, nhưng sự giáng lâm thần thánh của anh không mang lại cảm giác thần phục, tuy mạnh, rất mạnh, nhưng cũng chỉ là mạnh mà thôi.
Người thứ ba chính là mục sư huyền thoại Christina trước mắt này. Lời cầu nguyện hiện tại của cô dường như hoàn toàn vứt bỏ sự tồn tại của bản thân, hoặc có thể nói là hòa mình vào thứ gì đó, không phải là sự mạnh mẽ ở mức độ sức mạnh, mà cảm giác là một sự biểu hiện của giác ngộ. Nhưng lại quá huyền ảo, mơ hồ khiến mình nhất thời không phân biệt được.
Thanh Phấn đang cố gắng cảm nhận bằng tâm trí, nhưng Christina không cho anh quá nhiều thời gian. Khi thuật phục sinh nhóm hoàn thành trong nháy mắt, giữa không trung dường như xuất hiện hình ảnh của hàng trăm thiên thần, mỗi vị đều có khuôn mặt giống hệt mục sư. Các thiên thần cùng nhau nắm tay tạo thành một vòng tròn lớn bao quanh con tàu, ngay sau đó năng lượng thánh thần khổng lồ từ trên trời giáng xuống, tất cả mọi người trên tàu đều bị sức mạnh này chấn nhiếp, không tự chủ được mà thực hiện tư thế phòng thủ. Nhưng ngay sau đó phát hiện nó không hề có tính sát thương, nhưng nguồn năng lượng quá lớn đã che khuất ngũ quan của tất cả mọi người. Khi thánh quang tiêu tan, thánh âm dần tắt, hơi thở đặc trưng của vong linh khiến người sống chán ghét trên người Văn Trì ở giữa boong tàu đã biến mất, đồng thời còn có thêm hai người đàn ông trần như nhộng!
"Lại là thế này!"
Hai người đàn ông cùng phát ra tiếng kêu thảm thiết, dưới ánh mắt ngạc nhiên và buồn cười của các quý cô, một tay che trước một tay che sau, như múa ballet mà rơi lệ chạy bán sống bán chết xuống khoang tàu.