Võ nghệ của Đông Phương Vị Minh trong giới giang hồ hiện nay dù chưa thể sánh bằng những nhân vật đỉnh cao như Kiếm Thánh hay phương trượng Vô Nhân, nhưng cũng chẳng kém cạnh gì Cốc Nguyệt Hiên, Tiêu Dao và những người khác, xứng đáng được gọi là cao thủ nhất lưu. Hơn nữa, hắn còn sở hữu nửa cuốn "Vạn Tông Quy Lưu" do nhân vật huyền thoại Từ Tiểu Hiệp để lại từ năm mươi năm trước. Tuy thiếu đi chiêu thức cụ thể nên không thể tu luyện, nhưng nhận thức về võ học của hắn, dù là độ sâu hay độ rộng, đều không phải thứ mà người đồng lứa có thể so bì. Chưa kể, là một kẻ bị võ lâm truy sát phải trốn chui trốn lủi gần hai năm trời, nếu nói hắn không đủ cảnh giác thì thật là oan uổng. Thế mà một người như vậy lại bị người ta áp sát sau lưng mà không hề hay biết, đến tận khi đối phương lên tiếng mới hay có người đến gần!
"Kiếm của ngươi, không tệ!"
Giọng một nữ tử, rất trẻ, rất trong trẻo, vốn dĩ phải là âm thanh dễ nghe, nhưng lại mang vẻ lạnh lùng vô tình khó tả, tựa như phát ra từ miệng một người bằng thủy tinh, khiến người ta rợn tóc gáy. Thế nhưng khi nhắc đến chữ "Kiếm", trong sự lạnh lùng ấy lại xen lẫn một phần cuồng nhiệt, như thể băng hỏa lưỡng trọng thiên, lạ lùng thay lại hình thành nên một sức hút độc đáo.
Nhưng người đến không phải là hồ nữ hóa hình của Bái Nguyệt, còn Đông Phương Vị Minh cũng chẳng phải thư sinh tá túc chùa hoang. Hắn tất nhiên không bị cái giọng "đẹp đẽ" này mê hoặc, nghe có người đến bên cạnh, gần như theo bản năng đã nhào tới trước, đồng thời tay vươn ra hông định rút kiếm, ngờ đâu lại vồ hụt!
"Đây quả là một thanh kiếm tốt, đáng tiếc, tại sao lại phải che giấu như vậy? Ngươi không nghe thấy tiếng kiếm này đang gào khóc sao?"
Vẫn là giọng nói đó, lần này lại xen lẫn vài phần giận dữ trong tiếng búng kiếm vang lên lảnh lót. Đông Phương Vị Minh quay đầu nhìn lại, chỉ thấy thanh hắc thiết trọng kiếm của mình đang nằm trong tay một nữ tử dáng người cao ráo. Nữ tử này có ngũ quan hơi giống với Thượng Quan Bình trong bữa tiệc tối qua, nhưng không có vẻ dung mạo quý phái đầy đặn của người kia, mà lại toát lên vẻ thanh tú, siêu phàm.
Nữ tử này nhìn tuổi tác chắc không lớn hơn hắn là bao, sống mũi thẳng tắp, đôi mắt phượng xếch ngược, đôi lông mày mảnh mai xếch lên tận thái dương, đẹp thì đẹp thật nhưng lại quá linh khí bức người, phàm phu tục tử chỉ cần nhìn một cái đã tự thấy hổ thẹn, nếu không phải là hạng người xuất chúng thì vốn chẳng có bản lĩnh để nhìn kỹ xem nàng rốt cuộc đẹp hay xấu. Đặc biệt chú ý là mái tóc đen như thác đổ, không búi cũng chẳng cài trâm, cứ thế xõa xuống sau lưng dài đến tận khoeo chân.
Lúc này nàng đang cầm thanh hắc thiết trọng kiếm của hắn, kiếm đã rút khỏi vỏ, nàng đang cầm trước mặt, dường như coi nó là người tình, đôi mày hơi nhíu lại. Tay phải cầm chuôi, tay trái nhẹ nhàng búng lên thân kiếm, sau một tiếng nứt giòn tan, lớp vỏ sắt đen bên ngoài vỡ vụn như đồ sứ, rơi rụng xuống đất, để lộ diện mạo thật sự bên trong—một thanh thần binh lợi khí lạnh như sương, sắc như tuyết.
"Thanh kiếm này tỏa ra linh khí khác biệt với những thanh bảo kiếm khác, huyết khí trên kiếm khá thịnh nhưng sát khí lại chẳng nhiều. Chủ nhân thanh kiếm này chắc chắn là kẻ hiếu đấu chứ không hiếu sát. Trên thân kiếm còn lưu lại một luồng kiếm ý cực mạnh, đồng thời cũng rất mới, chủ nhân cao thủ của thanh kiếm này rời bỏ nó không quá một trăm năm. Kiếm ý tích tụ trên kiếm này có cảm giác bao hàm vạn vật, chủ nhân của nó chắc chắn là bậc siêu phàm từng chu du thiên hạ. Tuy chưa từng thấy thanh kiếm này, nhưng trong vòng trăm năm qua, kiếm thủ phù hợp với những đặc tính này chỉ có một người—sáu mươi năm trước, khi còn ở tuổi nhược quán đã đi khắp giang hồ, giành lấy danh hiệu thiên hạ đệ nhất tại Võ Lâm Đại Hội, chính là vị kiếm thủ huyền thoại Từ Tiểu Hiệp! Vậy thanh kiếm này chắc chắn là thần kiếm Ngạo Thiên!"
Thanh kiếm này của Đông Phương Vị Minh vốn lấy được từ cổ mộ của Từ Tiểu Hiệp, sau này trở thành kẻ thù của võ lâm nên không dám dễ dàng phô bày diện mạo thật, vì vậy mới thuê thợ rèn cao tay đúc thêm một lớp vỏ sắt bên ngoài thần kiếm Ngạo Thiên để che mắt thiên hạ. Ai ngờ trước mặt nữ tử này, hành động đó chẳng khác nào "bịt tai trộm chuông".
"Rõ ràng là một thanh thần kiếm hiếm có trên đời, lại bị ngươi trói buộc như thế, ngươi không nghe thấy tiếng kiếm này đang gào khóc sao?"
Lần thứ hai nói cùng một câu, sát ý của nữ tử này dường như tăng vọt trong chốc lát, mặc dù trường kiếm không chỉ về phía hắn, thậm chí ánh mắt cũng không thèm liếc qua, nhưng Đông Phương Vị Minh lại cảm thấy xung quanh mình dường như có vô số lưỡi kiếm sắc bén đã chĩa thẳng vào yếu huyệt. Đây không phải là áp lực ảo giác gì cả, hắn biết rõ, chỉ cần người đối diện động niệm, mình sẽ bị những luồng kiếm khí vô hình này đâm thủng lỗ chỗ!
Kiếm đạo cao thủ thông thường có thể chém ra kiếm phong dập tắt nến cách xa vài trượng đã được coi là cao thủ. Người có thể dùng khí tụ kiếm, ngưng ra kiếm mang, chém sắt như chém bùn mới là cao thủ trong những cao thủ. Trước mắt, nữ tử này không cần bất kỳ tư thế nào, trong chớp mắt đã có hàng chục luồng kiếm khí như thực thể xoay quanh người hắn, điều này tất nhiên có sự trợ giúp từ kiếm khí tích tụ ngàn năm tại Kiếm Trủng này, nhưng việc nàng có thể giữ kiếm khí ngưng đọng không phát ra, dù cho hắn luyện thêm ba mươi năm nữa cũng không thể đạt tới cảnh giới kiếm thuật này.
"Thanh kiếm này không phải của ta, ta tự biết tư chất có hạn, kiếm nghệ cả đời cũng không thể đạt tới cảnh giới đỉnh cao, cũng không xứng dùng thanh thần kiếm Ngạo Thiên này. Vì vậy mới dùng hắc thiết bọc lấy thân kiếm, để tỏ ý không dám khinh suất sử dụng!"
Cảm nhận được nữ tử này không phải đang nói đùa, đầu óc Đông Phương Vị Minh xoay chuyển cực nhanh, đã nghĩ ra đối sách. Lời nói này khiêm tốn cung kính là một chuyện, quan trọng là đánh trúng tâm lý yêu kiếm của đối phương, khiến đối phương cũng tưởng hắn là người yêu kiếm, ít nhất cũng biết tự lượng sức mình mà không dám mạo phạm, thiện cảm cũng sẽ tăng thêm vài phần. Đáng tiếc, cái chiêu thức thăm dò lòng người vốn bách chiến bách thắng suốt nhiều năm qua nay lại đụng phải đinh, khắp các yếu huyệt trên người hắn căng cứng, da thịt đã rách và chảy máu, mười mấy luồng kiếm khí lại tiến thêm vài phần, sát khí tăng gấp mười lần trước.
"Tâm không thành, kẻ đầy rẫy lời dối trá ngay cả việc cầm kiếm cũng không xứng, còn bàn gì đến chuyện mạo phạm?"
Nữ tử này tâm không tạp niệm, một lòng chuyên tâm vào kiếm đạo, tuy không hiểu những âm mưu thủ đoạn chốn nhân thế, nhưng tấm lòng chí thành chí linh lại có thể lột trần mọi biểu cảm ẩn giấu dưới lớp mặt nạ của con người. Lời lẽ và biểu cảm của Đông Phương Vị Minh dù ngụy trang không một sơ hở, nhưng nội tâm hắn là giả, tất cả đều trở thành công cốc!
Ban đầu nàng còn thoáng nghĩ người này có thể đến đây chắc ít nhiều cũng có liên quan đến Cầu Hà Cung, tuy hắn bất kính với kiếm nhưng căn cốt võ học cũng coi như không tệ, vốn chỉ định trừng phạt nhẹ nhàng rồi đuổi hắn ra khỏi Kiếm Trủng là xong. Ai ngờ kẻ này lại toàn nói lời xằng bậy, hạng người như vậy giữ lại cũng vô dụng.
Nghĩ đến đây, tâm niệm nữ tử căng lên, hàng chục luồng kiếm khí sắp sửa phóng ra. Đông Phương Vị Minh tuy không hiểu nguyên do, nhưng cũng hiểu mình đã nịnh nọt nhầm chỗ, nếu như vừa rồi chỉ là giận nhẹ thì bây giờ là giận thật rồi.
"Kiếm Hai Mươi Ba! Ta biết bí mật của Kiếm Hai Mươi Ba!"
Đông Phương Vị Minh hét lớn, tất cả kiếm khí dừng lại ngay trước khi đâm thủng tim phổi hắn.
"Ngươi vừa nói, ngươi biết cái gì?"
Nữ tử tóc dài vốn luôn lạnh lùng, dù có giận cũng là luồng khí lạnh bức người. Nhưng vừa nghe đến bốn chữ "Kiếm Hai Mươi Ba", tảng băng ban đầu lập tức hóa thành quả cầu lửa. Với tốc độ nhanh đến mức không kịp chớp mắt, thanh trường kiếm sáng loáng đã kề sát nhãn cầu của Đông Phương Vị Minh. Hắn chỉ cảm thấy một luồng hơi nóng ập vào mặt, không phải là luồng nhiệt thật sự, mà là ánh mắt của nữ tử khiến hắn cảm nhận được sự cuồng nhiệt tột độ.
"Ta nói, ta biết bí mật của Kiếm Hai Mươi Ba! Cũng biết cả mấu chốt tu luyện của nó!"
Đến nước này, dù chỉ số thông minh của Đông Phương Vị Minh có giảm đi hai bậc cũng phải hiểu người trước mặt chính là thiên tài kiếm thủ ngàn năm có một trong truyền thuyết của Cầu Hà Cung, cháu gái của Cung chủ Thượng Quan Nghê – Thượng Quan Đan Phượng! Vị đại tiểu thư này đã được Ân Đại Lâm nhắc đến không dưới một lần trên đường đi, tuy khen ngợi thiên phú kiếm thuật của nàng là tuyệt đỉnh, nhưng cũng không khó để nhận ra đây không phải là kẻ dễ đối phó.
Từ năm mười hai tuổi, Thượng Quan Đan Phượng đã ở lì trong Kiếm Trủng này. Thời niên thiếu, thỉnh thoảng nàng còn thảo luận Thánh Linh Kiếm Pháp với những kẻ đột nhập vào Kiếm Trủng, nhưng theo tuổi tác ngày càng lớn, người có thể thảo luận kiếm pháp với nàng ngày càng ít đi. Đến năm mười sáu tuổi, kiếm thuật của nàng đã vượt xa tất cả mọi người trong Cầu Hà Cung. Thế là người ta càng ít nghe thấy giọng nói của nàng hơn. Ngoài việc ngày ba bữa có người đưa cơm vào, nàng cứ ngâm mình trong Kiếm Trủng này hết năm này qua năm khác, ngay cả cha mẹ ruột cũng khó gặp mặt được một lần trong năm—nếu họ muốn gặp, chỉ có thể tự mình xuống Kiếm Trủng, rồi ngồi thẫn thờ cùng con gái. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu không phải chuyên tâm đến mức độ này, với độ tuổi đôi mươi của nàng, làm sao có thể luyện được thân kiếm nghệ kinh thế hãi tục đến thế.
"Thế gian truyền tụng Thánh Linh Kiếm Pháp tổng cộng chỉ có hai mươi hai thức. Mười tám thức đầu là gốc, ba thức sau là cành lá, mà Kiếm Hai Mươi Hai cuối cùng chính là nở hoa! Vì vậy chỉ có người luyện thành hai mươi mốt thức đầu mới có thể cảm nhận được sự tồn tại của thức thứ hai mươi hai!"
Trong lúc Đông Phương Vị Minh nói, hắn cảm thấy kiếm khí đâm vào cơ thể mình đã từ từ rút ra, rõ ràng đối phương đã bị lời lẽ của hắn lay động, lần này cuối cùng cũng không nói sai nữa. Đồng thời, ánh mắt hắn mới có dịp quét qua Kiếm Trủng này, tuy khắp nơi đều là những thanh kiếm cắm ngang dọc trong các hố, vách trủng xung quanh cũng từng vẽ đủ loại hình vẽ và khẩu quyết—ở đây dùng chữ "từng" vì bây giờ những hình vẽ và khẩu quyết đó đều đã biến mất, trên toàn bộ vách trủng chỉ còn lại dấu vết của Thánh Linh Kiếm Pháp!
Là dấu vết! Không phải hình vẽ, cũng chẳng phải chữ viết, là có người đã thi triển Thánh Linh Kiếm Pháp tại đây mà phá hủy cả đời học vấn của hàng chục vị kiếm khách đỉnh cao suốt ngàn năm qua. Đây không phải đơn giản là dùng kiếm cạo bỏ chữ viết, mà là dùng một thức phá cả bộ kiếm chiêu của đối phương. Dấu vết của hai mươi thức kiếm đã xóa sạch những kiếm nghệ tuyệt đỉnh vốn có thể lưu truyền trăm đời, cảnh tượng này như đang nói rằng, một khi đã có Thánh Linh Kiếm Pháp, thì những kiếm pháp khác trên thế gian này không cần thiết phải tồn tại nữa!
Chỉ dùng đến Kiếm Hai Mươi, bộ kiếm pháp thượng thừa nhất từ cổ chí kim đã bị phá tan tành. Chủ nhân của Thánh Linh Kiếm Pháp vừa cuồng ngạo lại không khỏi cảm thấy trống rỗng, thiên hạ không có đối thủ nào có thể khiến mình thi triển Kiếm Hai Mươi Mốt, vậy thì dù là thiên hạ vô địch thật sự cũng biết tìm ai để kiểm chứng?
Chứa đầy sự kiêu hãnh, giận dữ và không cam tâm, Kiếm Hai Mươi Mốt cuối cùng giáng mạnh xuống trung tâm mộ địa. Ở giữa một vết nứt hình lục giác ngay ngắn nối liền đầu đuôi, một thanh trọng kiếm rộng hơn thanh hắc kiếm của hắn hai tấc, dài hơn một thước, cứ thế cắm ở đó. Như một tấm bia mộ chôn vùi Thánh Linh Kiếm Pháp, cũng như một cột cờ đánh dấu công nghiệp thiên thu.
"Nói tiếp đi, ngươi còn biết gì nữa?"
Chỉ trong một cái liếc mắt của Đông Phương Vị Minh, Thượng Quan Đan Phượng đối diện đã không thể chờ đợi được nữa. Trường kiếm trong tay lại chỉ tới trước, từ vị trí lông mi đưa tới màng mắt, bây giờ chỉ cần chớp mắt một cái là sẽ chạm vào mũi kiếm, nhưng nếu không nhắm mắt thì hơi lạnh từ mũi kiếm truyền tới lại khiến hắn nghi ngờ giây tiếp theo con mắt này sẽ mù mất.
"Dù là cao thủ đỉnh cao cũng nhiều nhất chỉ có thể cảm nhận được Kiếm Hai Mươi Hai từ Kiếm Hai Mươi Mốt, nhưng nếu là thiên tài kiếm giả ngàn năm có một, thì có thể cảm nhận được ngay cả Kiếm Hai Mươi Hai cũng không phải là điểm cuối của Thánh Linh Kiếm Pháp. Phía bên kia bờ còn có Kiếm Hai Mươi Ba, đó mới là bộ kiếm pháp thực sự nở hoa kết trái, thiên hạ vô địch!"
"Nói không tệ, nhưng chỉ với loại người như ngươi thì làm sao có thể nhìn ra nhiều thứ như vậy ngay khoảnh khắc bước vào Kiếm Trủng, nói, là ai nói cho ngươi biết?"
Tuy một lòng chỉ đổ dồn vào kiếm, nhưng Thượng Quan Đan Phượng không phải kẻ ngốc, nếu không có sự thông minh tuyệt đỉnh, làm sao có thể luyện thành kiếm nghệ tuyệt đỉnh, chỉ là ngày thường nàng không thèm chia sự thông minh của mình vào những việc vô nghĩa mà thôi.
"Quả thực ta là nghe được, và người nói câu này chính là chủ nhân của thanh trường kiếm mà cô nương đang cầm trên tay!"
Sau khi Đông Phương Vị Minh nói ra câu này, cuối cùng hắn cảm thấy sát khí của đối phương đã dịu đi đôi chút, lúc này mới dám cẩn thận di chuyển cái đầu mình ra khỏi mũi kiếm.
"Đại hiệp Từ Tiểu Hiệp sau khi trở thành thiên hạ đệ nhất đã chu du sơn hà, với sự trải nghiệm và bản lĩnh của lão nhân gia, dù là mấy chục năm trước có đến Cầu Hà Cung trên núi Côn Lôn, vào Kiếm Trủng thấy được Thánh Linh Kiếm Pháp mà không bị ai phát hiện cũng chẳng phải chuyện gì đáng ngạc nhiên. Tóm lại, trong cơ duyên xảo hợp, tại hạ từng vào được ngôi mộ cơ quan của Từ đại hiệp, lấy được "Vạn Tông Quy Lưu" và thần kiếm Ngạo Thiên. Sự hiểu biết của tại hạ về Thánh Linh Kiếm Pháp chính là có được từ Vạn Tông Quy Lưu."
"Không cần nói lời thừa thãi, ngươi chỉ cần trực tiếp thuật lại đánh giá của ông ta về Kiếm Hai Mươi Ba là được!"
Đối phương cứ mãi gãi đúng chỗ ngứa, Thượng Quan Đan Phượng bắt đầu mất kiên nhẫn.
"Vâng. Từ đại hiệp từng viết trong bí tịch để lại rằng, thức Kiếm Hai Mươi Ba này đã vượt ra ngoài phạm vi nhân lý mà tiến vào cảnh giới thiên lý, căn bản không phải là kiếm nghệ mà con người có thể thi triển. Sự nghịch lý của nó gần như muốn hủy diệt trời đất, vì thế trời không dung nó. Cho dù có người tư chất tuyệt đỉnh thật sự luyện thành thức này, trong lúc thi triển chắc chắn sẽ bị thiên tru, chiêu này căn bản không thể hoàn thành. Trừ khi..."
"Trừ khi cái gì?"
Nghe đến chỗ mấu chốt, Thượng Quan Đan Phượng cũng không che giấu sự cấp bách. Năm năm nay, nàng khổ sở suy ngẫm trong Kiếm Trủng về kết quả sau khi nở hoa mà mình cảm nhận mơ hồ từ Kiếm Hai Mươi Hai, tuy ngày càng tiến bộ nhưng cũng ngày càng hoang mang, những gì nàng ngộ ra đang không ngừng phủ nhận những gì nàng từng nhận thức. Nếu nền tảng của nàng là đúng, thì Kiếm Hai Mươi Ba này là sai. Mà nếu Kiếm Hai Mươi Ba là sai, thì làm sao có thể kết trái trên cành cây đúng đắn? Ngày qua ngày, năm qua năm, nếu không phải Minh Ngọc Quyết tâm pháp vốn có hiệu quả kỳ diệu giúp trấn định tâm thần, thư giãn bình hòa, đổi lại là người khác suy nghĩ khổ sở như thế này, chỉ sợ đã sớm tẩu hỏa nhập ma. Dù không đứt kinh mạch trở thành phế nhân, cũng sẽ rơi vào ma đạo mà cầm kiếm lên giết chóc khắp nơi.
"Từ đại hiệp viết trong bí tịch rằng, nếu muốn luyện thành thức này, phải đạt đến cảnh giới thiên nhân trước đã! Nhưng người thực sự đạt đến cảnh giới thiên nhân rồi lại chẳng thèm ngó ngàng gì đến loại kiếm thức hủy diệt trời đất này. Vì vậy, loại kiếm thức này cuối cùng vẫn vô dụng, trong truyền thuyết cuối cùng cũng chỉ là truyền thuyết!"
"Nói nhảm!"
Thượng Quan Đan Phượng nhướng đôi lông mày dài, kiếm khí quanh người không động mà tự phát. Đông Phương Vị Minh chỉ cảm thấy cổ mình lạnh toát, có thứ gì đó đã chảy ra. Cảnh tượng này thật sự rất quen thuộc, tối qua trong bữa tiệc Thượng Quan Nghê cũng từng dùng chiêu này để cảnh báo hắn, nhưng bà ta còn phải động đến phát kiếm, rõ ràng là kém xa "Kiếm Vực" của cháu gái.
"Không cần giấu đầu hở đuôi, ngươi vẫn còn nhiều điều chưa nói hết! Nếu hôm nay muốn sống sót rời khỏi nơi này, thì hãy nói ra tất cả những gì ngươi biết!"
Trong mắt Thượng Quan Đan Phượng không tồn tại sự hư ảo, tuy không phải là con giun trong bụng người khác, nhưng đối phương có nói dối hay không, có nói hết hay không thì nàng nhìn cái là biết ngay.
"Đúng vậy. Lời ta quả thực chưa nói hết, chỉ là nếu cô nương muốn nghe đoạn sau, phải đồng ý với ta một việc, giết ba người nữa."
Đông Phương Vị Minh cứng cổ, lúc này quyết không lùi nửa bước.
"Nói!"
Nhận ra đối phương đã thà chết không khuất phục, Thượng Quan Đan Phượng cũng chọn cách trực tiếp nhất—nghe điều kiện của hắn.
"Một điều kiện là gả cho ta làm vợ và không được nói cho bất cứ ai biết lý do, tất nhiên bao gồm cả cha mẹ cô nương."
Đông Phương Vị Minh đưa ra một điều kiện rất diễm lệ.
"Đồng ý."
Trả lời không chút do dự, có lẽ trong lòng Thượng Quan Đan Phượng, việc gả cho ai hay không gả cho ai căn bản chỉ là chuyện nhỏ không đáng kể.
"Sau đó là giết ba người! Yên tâm, không chỉ vì ta, đối với cô nương, giết ba người này cũng có mối liên hệ mật thiết với Kiếm Hai Mươi Ba."
Dường như hơi ngạc nhiên vì đối phương đồng ý nhanh như vậy, nhưng lại cảm thấy dường như cũng là chuyện hợp lý, hắn không do dự tiếp tục nói theo kế hoạch của mình.
"Người đầu tiên phải giết chính là Kiếm Thánh! Về người này, ta nghĩ cô nương chắc hiểu rõ hơn ta nhỉ?"
"Kiếm Thánh? Kẻ mà năm mươi năm trước đã cưới nữ tử của Cầu Hà Cung, rồi sau đó lại vi phạm cung quy học lén Thánh Linh Kiếm Pháp, hơn nữa còn từ chối đưa con gái lên Cầu Hà Cung sao?"
Nói đến những nhân vật giang hồ khác có thể Thượng Quan Đan Phượng không biết, nhưng Kiếm Thánh thì lại là ngoại lệ, một là ông ta có lẽ là người có kiếm thuật cao nhất võ lâm hiện nay, hai là mối quan hệ của ông ta với Cầu Hà Cung thật sự rất khó nói.
"Đúng vậy, chính là Kiếm Thánh đó!" Đông Phương Vị Minh gật đầu, trận đại chiến Lạc Dương năm xưa, Kiếm Thánh này cũng là một trong những chủ lực vây công Long Vương giáo chủ, nếu muốn báo thù, tất nhiên không thể thiếu phần ông ta. Nhất là lão tặc này tuổi đã cao, nếu mình chậm một bước để lão ta được chết già, thì thật là nỗi tiếc nuối cả đời.
"Kiếm Thánh tuy chỉ học một thức Kiếm Mười Hai, nhưng hơn năm mươi năm qua với tư chất của ông ta cũng đã khiến nó nở hoa kết trái, diễn hóa thành Bá Vương Kiếm Pháp. Cô nương chắc cũng biết Kiếm Hai Mươi Ba cũng từ các thức Thánh Linh Kiếm Pháp khác mà 'sinh trưởng' ra, Bá Vương Kiếm Pháp này ta từng mục sở thị một lần, đã có ý tứ tương đồng với nguyên lý của các thức trong Kiếm Hai Mươi ghi chép trong "Vạn Tông Quy Lưu". Đá núi khác có thể dùng để mài ngọc, ta tin cô nương sẽ không cảm thấy không hứng thú với bộ kiếm pháp này. Mà quan trọng hơn, năm ngoái giang hồ có tin đồn rằng Kiếm Thánh đã bỏ kiếm không luyện mà chạy đi trồng hoa, tự đổi danh hiệu 'Kiếm Thánh' thành 'Hoa Ông'. Ta nghĩ cô nương chắc hiểu hàm ý trong đó."
Lời nói của Đông Phương Vị Minh đầy ẩn ý.
"Từ Kiếm Thánh đến Hoa Ông. Là cảnh giới thiên nhân sao?"
Thượng Quan Đan Phượng tra kiếm vào vỏ, trong mắt tỏa ra ánh sáng kỳ lạ.