Văn học Phiêu Thiên - Giới thiệu sách - Kệ sách của tôi - Thêm vào kệ sách - Thêm bookmark - Đề cử sách này - Lưu giữ sách này
Chọn màu nền: Chọn cỡ chữ: fontbigbigbig fontbigbig font1 font2 font3 - Phiên bản tiếng Việt
Thế Giới Mới Của Lực Lượng Chết Người - Quyển 5 - Lộc Đỉnh Ký - 657 Thiếu Một Không Được
Ba người thành đám, người đông thì tâm tư sẽ muôn hình vạn trạng. Khi hai bên giao tranh, có lẽ mỗi người chỉ còn hai ý nghĩ là tiêu diệt đối phương và giữ mạng sống, nhưng trong khoảnh khắc nghỉ ngơi giữa chiến trận, mong mỗi binh sĩ đều nghĩ đến huấn luyện và kẻ thù quả là xa xỉ. Lâm Thiến đến phòng điều khiển, lẽ ra là để chiếu hình ảnh của mình lên vùng đất xa xa sáu trăm mét để gặp gỡ người của đoàn Cos, nhưng khi đến phòng giám sát vắng người, cô lại không khỏi muốn xem tình hình của những người khác.
Trong phòng tắm, Phổ Lợi Tư đang nhẹ nhàng vệ sinh cơ thể mình, hoàn hảo như một báu vật chỉ tồn tại trong thế giới 2D.
Mái tóc dài bạc trắng xõa xuống tận eo, dưới những giọt nước làm sạch đi lớp dịch nhầy màu nâu sẫm như giun đất, nó lại trở nên mượt như lụa, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta tưởng như có thể sờ vào và khát khao. Làn da của cô khác hẳn mọi chủng tộc, tất nhiên bao gồm cả người da trắng, đó là một màu trắng tinh như gốm sứ nhưng lại pha chút cảm giác tinh tế của ngà voi, những đường nét vàng nhạt nhẹ nhàng tạo nên các thớ da, khiến chúng không tuyệt đối hoàn mỹ nhưng lại trở nên chân thực và gần gũi hơn. Những giọt nước lăn dài vẽ nên đường nét cơ bắp khỏe mạnh dưới làn da, không giống sự yếu đuối kiểu Lâm Đại Ngọc của phụ nữ phương Đông truyền thống, cơ thể mảnh mai này tràn đầy sức sống, khiến người ta muốn đưa nó lên mũi hít thật sâu thứ hương vị của mặt trời như có thể thấy được. Ngũ quan của cô thật tinh xảo, dưới vòi hoa sen không có chỗ cho bất kỳ lớp trang điểm nào, nhưng vẫn quyến rũ đến thế, pha trộn giữa vẻ thuần khiết của thiếu nữ và nét quyến rũ của người phụ nữ trưởng thành. Đôi mắt như hồng ngọc lấp lánh trong màn sương mờ, như một giấc mơ đầy màu sắc. Đường cong cơ thể mềm mại không hề phô trương, nhưng lại vừa vặn đến mức có thể lấy tỉ lệ vàng ra để yêu cầu.
Đây là một bữa tiệc tinh tế và phức tạp, không biết bao nhiêu người đàn ông thấy nó sẽ muốn nuốt chửng vào bụng, nhưng thực sự biết thứ tự thưởng thức thì lại ít vô cùng. Có lẽ Thanh Phấn, tên khốn suốt ngày lăn lộn trong vườn hoa, lại là một trong số ít ấy chăng?
Lâm Thiến trong phòng giám sát đã điều chỉnh hình ảnh phòng tắm của Phổ Lợi Tư trước mắt, đúng là công tư lưỡng lợi nhưng cũng chẳng có cảnh sát nào đến truy cứu trách nhiệm. Nhìn thêm một kẻ rắc rối khác do bạn trai mang về, người này không trực tiếp như Tử Thương Lan, vốn còn chút trẻ con, nhưng rõ ràng là khó đối phó hơn nhiều.
Trong lúc Lâm Thiến đang suy nghĩ lung tung về chuyện gia đình của mình, Tiểu Nhất đứng sau cô lại không thưởng thức bức tranh mỹ nhân tắm hiếm có trong hình chiếu. Trong tay áo trái của hắn, không một tiếng động, một đoạn xúc tu nhỏ đang từ từ co giãn lòi ra, một thứ xúc tu có cảm giác quen thuộc.
Ác ma Lai Ân đã từ bỏ thân thể của cô gái Gypsy và chọn Tiểu Nhất làm ký chủ mới. Xét về sức chiến đấu đơn thuần, Tát Lợi Pháp đương nhiên trên cơ Tiểu Nhất, nhưng kẻ trước không có nhiều mối quan hệ hữu dụng, trong khi kẻ sau có bệ phóng lớn là đội Man Châu, rõ ràng có không gian phát triển hơn. Nếu có thể mượn cầu thang này để có được thân thể của một cao thủ cấp A, thì hắn cũng không cần phải tiếp tục rụt rè nữa. Vở kịch náo nhiệt này giữa đoàn Cos và đoàn Vong Linh nếu thiếu bóng dáng của hắn thì há chẳng mất vẻ?
Nhưng nghĩ vậy, sự thật cũng không thể không để ý. Xem ra mình đã bị “bạn cũ” bán đứng, vừa đến căn cứ Man Châu đã bị nhốt. Trước đó còn nghĩ chỉ có thể từ từ tìm cơ hội, thậm chí nếu đội Man Châu kiên trì đến cùng thì suốt nhiệm vụ cũng không có cơ hội. Nhưng dù vậy cũng không sao, với tài liệu trong đầu, chỉ cần mình không lộ sơ hở thì đối phương sẽ không “thà giết lầm hơn bỏ sót”. Kết cục tệ nhất chỉ là sau khi nhiệm vụ này kết thúc mới từ từ hành động, cũng chẳng muộn.
Nhưng có vẻ như nữ thần may mắn sau bao năm bạc đãi cuối cùng cũng lương tâm phát hiện, trận chiến phía trên nghiêm trọng đến mức ảnh hưởng đến lòng tin giữa đoàn Hồng và đội Man Châu. Để lùi một bước, làm dịu bầu không khí lẫn nhau, Triệu Mặc Ngôn buộc phải thả hai kẻ bị nghi ngờ bị ác ma ký sinh ra ngoài. Có lẽ cô ấy cũng cho rằng toàn bộ căn cứ đều dưới sự giám sát, và mọi người ở đây đều biết mình và Ca Lan đáng nghi nên sẽ phòng bị, nhưng nữ đội trưởng này dường như vẫn thường có chỗ sơ suất trong mưu trí.
Đúng vậy, khách sạn trên không quả thực hầu như không có góc chết nào trong phạm vi giám sát, thậm chí cả nhà vệ sinh, phòng tắm cũng không bỏ sót, nhưng chỉ là “hầu như”! Người Trung Quốc có câu “đèn dưới tối”, nơi duy nhất trong toàn bộ căn cứ không có giám sát chính là phòng giám sát này. Mà Lâm Thiến có lẽ cũng chưa hoàn toàn buông lỏng cảnh giác với “đồ đệ nhỏ” của mình, nhưng với tình trạng hiện tại, thánh khiết lực đã hoàn toàn cạn kiệt, tinh thần lại bị kẻ tình địch mới đến thu hút, nếu mình đánh lén lúc này, tỉ lệ thành công ít nhất chín phần!
Cái “bạn cũ” đã bán đứng mình thực sự quá lỗi thời. Hắn bảo cho đội Man Châu biết rằng mình phải trước tiên khống chế đối phương, sau đó mất vài phút để đạt được trạng thái ký sinh kích thích tối đa. Khi mình có sẵn dụng cụ, một mũi tiêm thuốc còn hiệu quả hơn phong cách cổ xưa của ác ma.
Lâm Thiến nhẹ nhàng lướt ngón tay trên màn hình ảo trước mắt, thay đổi các góc nhìn khác nhau để quan sát cô gái mắt hồng vẫn đang tận hưởng bồn tắm. Cô ấy tập trung đến mức Lai Ân có thể thấy rõ tia sáng tụ lại trong đồng tử của cô. Bí chú Cửu Tự Chân Ngôn lặng lẽ kết ấn trong tay, trên người Lai Ân xuất hiện một bộ giáp lôi quang lưu chuyển. Sức mạnh của lôi điện được rút ra và rót vào cơ thể, trong khoảnh khắc, động tác của hắn như tia chớp lao lên từ phía sau. Người phía trước thậm chí không kịp chớp mắt, xúc tu ngắn hắc vụ trong tay áo đã cắm vào động mạch cảnh của cô, đồng thời hai tay đưa ra khóa ngược mạch môn của mục tiêu, kình lực thấm vào trong khoảnh khắc khiến con mồi toàn thân mềm nhũn. Miệng hắn mở ra, một xúc tu dài hắc vụ thò ra, chuẩn bị xuyên thủng hộp sọ con mồi và hút khô tủy não.
Nói về sức mạnh, người phụ nữ đã cực kỳ suy yếu này không có giá trị quá lớn, nhưng người ngủ cạnh gối, “sư phụ” của mình, lại là một cao thủ cấp A không hề khoa trương. Chỉ cần khoác lên mình lớp da người của cô ấy để lên giường với hắn, mình có cả trăm cách để có được một thân xác đủ dùng! Và cảnh hiện trường này cũng rất dễ giải thích: đến lúc đó sẽ nói Tiểu Nhất bị ác ma ký sinh, nhân cơ hội tấn công mình, rồi bị phản kích tiêu diệt. Chỉ cần sắp xếp một chút, hoàn toàn không gây nghi ngờ, dù sao ý định ban đầu của Triệu Mặc Ngôn khi thả mình ra cũng không ngoài việc dẫn rắn ra khỏi hang, chỉ là mình cao tay hơn, thuận theo kế hoạch mà thôi.
Kế hoạch diễn ra rất suôn sẻ. Mũi kim kích thích của xúc tu ngắn thực sự đã cắm vào cổ Lâm Thiến, mình thậm chí có thể cảm nhận được tiếng nước thuốc chảy theo dòng máu của cô. Loại thuốc này là thành quả vĩ đại của mình suốt hơn một trăm năm cải tiến, tính phổ dụng và hiệu quả của nó đã được thử nghiệm trên nhiều thể loại cao thủ cấp A khác nhau, chưa từng thất bại.
“Coong”
Một tiếng nhẹ như tiếng kim loại chạm nhau vang lên, đó là âm thanh khi xúc tu dài của mình đánh vào thái dương của Lâm Thiến. Từ trí não của Tiểu Nhất, mình biết Lâm Thiến đã chuẩn bị cho sự tàn tật của mình bằng một bộ chiến giáp cơ khí, đồng thời trong lòng cũng đã tính sẵn đối phó. Nhưng trước mắt dường như có biến, xúc tu khoan của mình đánh trúng không phải cơ giáp, mà cách thân thể đối phương hai tấc! Đồng thời, hai tay mình nắm được cũng không phải tay mềm của người phụ nữ đang yếu, dưới lớp da mềm mại rõ ràng có một luồng lực đạo cực mạnh và quen thuộc bất thường phản chấn làm bật ngón tay mình.
Chưa kịp thu hồi kinh hãi khỏi sự việc quái dị này, một cỗ đại lực như tên lửa công thành đã đánh vào ngực mình. Tuy thân thể này lúc này tốc độ nhanh như chớp, nhưng vẫn phải có suy nghĩ trước mới hành động, mà kẻ phản kích mình bằng cùi chỏ lại có cảnh giới siêu nhân là ý và chiêu phát cùng lúc.
Một cú cùi chỏ uy lực, Lôi Thần Giáp như tờ giấy bị đánh lõm xuống, xương ức và xương sườn cũng gãy mất bảy tám phần. Kỳ lạ hơn là một đòn mạnh như vậy lẽ ra phải đánh bật Lai Ân như bù nhìn bay xa, nhưng luồng chí cương chí dương lực này lại như một tên lửa chỉ cắm vào cơ thể, rồi lại phát nổ lần thứ hai, ngũ tạng lục phủ lập tức một nửa vỡ vụn.
Chưa dừng lại ở đó, hai tay của mình – hay chính xác là của Tiểu Nhất – cũng bị “Lâm Thiến” đánh ngược lại nắm lấy. Nếu nói “hổ kềm” là một từ so sánh quá cũ, thì Lai Ân càng muốn dùng “miệng rồng” để hình dung hai bàn tay này. Chẳng những bẻ gãy một hai xương tay là xong, một luồng chân khí nóng hổi nghịch chiều xông lên, giống như những gì mình muốn làm với “cô ta”, kết quả bây giờ lại ngược lại, toàn thân tê dại hoàn toàn không thể động đậy. Kỳ thực điểm cuối cùng này cũng chẳng còn quan trọng, chỉ riêng một kích Hỏa Nỗ Chử kia, nội thương đã đủ khiến hầu hết game thủ thể chất nhân loại – bao gồm cả thân xác Tiểu Nhất này – chết đến không thể chết hơn. Nếu lúc này Lai Ân đã rút tinh thần ra khỏi sự chuyển biến thân phận của người trước mắt, thì hắn lại rơi vào hố sâu khó hiểu thứ hai. Theo nhận thức của hắn, hay đúng hơn là của Tiểu Nhất, “sư phụ” của mình là một người khá từ bi, thậm chí gần như nhu nhược, có thể liều mạng và tiền bạc vì người không quen. Nếu thực sự là hắn, dù biết mình bị ký sinh, cũng sẽ không hạ sát thủ tàn nhẫn như vậy, không chừa đường lui chứ?
Dù có sở hữu ký ức và ý thức hoàn toàn của người bị ký sinh, không có nghĩa là trong cái đầu nhỏ bé này chứa đựng chân lý tuyệt đối. Người mẹ yêu thương trong mắt con trai và nữ sếp uy nghiêm trong mắt nhân viên có thể là cùng một người, nhưng tuyệt đối không phải cùng một bộ dạng. Tiểu Nhất rốt cuộc chỉ từng đứng ở lập trường đệ tử để quan sát sư phụ, trong lòng ưu tiên cho rằng Thanh Phấn là người tốt, người tốt khó có mặt tàn bạo tuyệt tình. Đây có thể coi là một hiểu lầm thú vị không?
Từ bi không đồng nghĩa với người tốt bụng mù quáng. Những ai có thể độ hóa thì dốc hết sức lực, dù có phải tranh đấu với thế lực hoàn toàn bất tương xứng cũng phải cứu họ ra khỏi đường sống. Nhưng cửa Phật rộng lớn, cũng không độ kẻ vô duyên. Đối với những kẻ vô phương cứu chữa, chết không hối cải, ở lại thế gian chỉ là họa hại, sát sinh vì hộ sinh, để họ sống mới là không có lòng từ bi với thế gian. Còn về câu hỏi cổ xưa thú vị “Ngươi có quyền gì mà phán xét ai đáng chết, ai đáng sống?” thì trảm nghiệp nhận tội cũng là giác ngộ của Thanh Phấn.
Nhưng dù sao, Lai Ân chẳng có cơ hội nào để được xếp vào hàng ngũ có thể cứu rỗi. Một cú cùi chỏ của Thanh Phấn đã khiến thân xác này hoàn toàn báo hỏng, tín đồ của ác ma không còn sự lựa chọn, chỉ có thể trước khi lớp da này chết hẳn, hóa thành khói đen tràn ra từ các khiếu quan, xoay quanh nóc phòng điều khiển tạo thành một tấm rèm đen dày đặc. Trong đám sương đen đặc như mực, một đôi mắt hình elip như động vật bò sát lạnh tanh, tràn đầy trí tuệ tà ác.
“Đây là bản thể của ngươi sao? Thật… xấu xí!” “Lâm Thiến” đứng dậy khỏi xe lăn, đưa tay ôm lấy xác đệ tử chỉ còn lại một lớp da người. Giống như xác của Tát Lợi Pháp, trong thân xác rỗng của hắn chỉ còn lại chất nhầy như bùn.
Rốt cuộc là đệ tử của mình, rốt cuộc là mình chưa tròn trách nhiệm sư phụ. Rõ ràng đã biết hắn chưa đến lúc một mình gánh vác, rõ ràng đã lặng lẽ theo sau sẵn sàng ra tay cứu viện bất cứ lúc nào, nhưng vì một lúc sơ suất, nghĩ rằng hắn ở trong lao tạm thời vô sự, kết quả lại hại Tiểu Nhất ra nông nỗi này, mình khó thoát tội.
Thanh Phấn nhẹ nhàng vuốt ve thi thể đệ tử như một cái áo da, dường như một lúc lâu sau mới ngước đầu lên, đối diện với đôi mắt vàng trên trần nhà. Trong khoảnh khắc, ác ma suýt nghĩ đó là ảo giác của mình, vừa rồi hắn dường như nhìn thấy hỏa ngục nghiệp chướng trong mắt đối phương.
Không phải ảo giác!
Lai Ân giật mình tỉnh ngộ, trong khoảnh khắc rút tinh thần ra khỏi cạm bẫy ánh mắt của đối phương. Trong hình ảnh thị giác, rõ ràng đối thủ vẫn ở nguyên chỗ, nhưng huyết mạch ác ma có sự nhạy cảm kinh người với nguy hiểm đã phát hiện ra tai họa đã tới bên cạnh trong gang tấc. Vội vàng né tránh nhưng đã không kịp, chiêu huyết nhiễm sơn hà hóa thành hạn địa đao kiếm chém xuống đan xen, mình gần như trơ mắt nhìn bị chém thành bốn mảnh hình tam giác, thậm chí hai con mắt cũng mỗi cái kẹt trên ba khối sương đen khác nhau.
Bất quá… dù khi ở trạng thái sương mù, mình không có sức chiến đấu quá mạnh, chỉ mượn ưu thế giai vị ác ma để áp chế những kẻ đồng là tín đồ ác ma như Tát Lợi Pháp, nhưng đánh giá cấp A cũng không phải mua chuộc từ chủ thần. Thân thể này là vực sâu chi vụ, dám xưng là bất tử chi khu, đối phương cùng lắm chỉ có thể phong ấn mình, muốn giết chết, quả là mơ tưởng!
Trong nháy mắt, sương mù bốn mảnh tan rã lại tụ hợp lại với nhau, lúc đầu còn thấy bị “xích địa chi lực” bốc hơi một phần, nhưng thân thể ấy dường như nối liền một không gian nào đó, chung quanh sủi bọt hắc khí hắc vụ bốc lên, chẳng mấy chốc đã “đầy đặn” hơn cả trước. Như thể muốn biểu diễn vô vị, đồng tử vàng của Lai Ân nhìn thẳng vào Thanh Phấn, phát ra một kích tâm linh biên sách, không phải hy vọng tạo ra hiệu quả gì, chỉ là một cử chỉ chế nhạo.
Thể chất tán vụ có thể tự phục hồi? Thanh Phấn nghĩ tới Hỏa Vân của Trương Nhất Đào. Tiếp theo, một tay vận công, toàn bộ chiếu sáng của căn cứ bỗng nhiên tối sầm, vô số năng lượng đã hình thành trong tay trái hắn thành một cây lôi điện cuồng phong, tiếng tia chớp như trống lớn, quang hoa lam tử tỏa ra bốn phía, trong phòng điều khiển nhỏ, điện hồ lộn xộn như Lôi Thần giáng lâm. Chính là bí ma đồ quỷ chi chiêu!
Đoàn Vong Linh, đoàn Cos, đội Man Châu, đoàn Hồng, đoàn Thần Kinh, bốn kẻ bị truy nã, tất cả thế lực cơ bản đã phơi bày trên mặt bàn. Không còn chiêu ẩn nào nữa, chỉ còn lại chân công phu đối kháng đao kiếm. Hầu hết mọi người đều nghĩ như vậy, nhưng chưa từng có quy tắc nào quy định rằng đa số cho là đúng thì chính là chân lý.
Đô thị Noah trải qua một đêm hỗn loạn với quái vật bóng tối, dù bị tiêu diệt hay còn ẩn nấp, dù thị dân còn kinh hãi hay đã trở lại bình tĩnh, khi lệnh hành chính ban xuống, ai sản xuất trở lại cũng không cho phép sợ hay không sợ. Và trong bối cảnh đó, trong một xưởng kỹ thuật viên bình thường nhất, dường như có điều không bình thường đang xảy ra.
“Này nè, các người có ý gì? Tôi chỉ là một kỹ thuật viên loại 4 bình thường nhất, điểm sinh tồn tháng này đã bị trừ sạch rồi, các người cướp tôi cũng vô ích thôi!”
Một thanh niên tầm thường bị mấy kẻ cầm ống thép mặc đồng phục ép vào góc sân xưởng, hộp dụng cụ trong tay cũng rơi xuống đất.
“Nhóc, chúng ta không thù không oán, anh em cũng chỉ lấy tiền của người ta. Dù sao nhóc cũng biết ở thành phố tận thế này, bao nhiêu kẻ nhỏ bé như ta với ngươi chết cũng chẳng có việc gì. Nhóc coi như làm việc tốt, đừng để bọn ta tốn công, chúng ta cũng để nhóc ra đi thoải mái!”
Kẻ cầm đầu tay cầm ống thép nói những lời có vẻ thông tình đạt lý, nhưng thực ra đầy mèo vờn chuột. Thời đại nào cũng có những kẻ như vậy, dưới áp lực của cảnh giới tận thế, lợi ích của người khác và lợi ích của bản thân trên bàn cân nghiêng mạnh hơn bất kỳ thời đại nào.
Đối phương đã nói đến nước này, thanh niên kỹ thuật viên cũng biết không còn thương lượng. Hắn giả vờ ôm đầu chịu thua, nhưng thình lình nhặt hộp dụng cụ ném về phía đối phương. Hộp mở ra, những dụng cụ có lưỡi sắc bắn ra. Mấy kẻ chặn đường chỉ là kỹ thuật viên bình thường vội né tránh, hắn liền ôm đầu xông qua vòng vây.
Thành phố tận thế này tuy nhân tính suy đồi nặng nề, nhưng mặt nổi pháp chế cũng nghiêm khắc gấp mười lần. Chỉ cần chạy đến chỗ có robot trị an, dù những kẻ này có can đảm đến đâu cũng không dám động đến một sợi lông của mình. Nghĩ đến đây, hắn vừa xông ra cửa sân, liền thấy một robot trị an đầu vuông đứng ở đó. Vừa mừng vì thoát nạn, lớn tiếng cầu cứu, thì thấy con robot kia như mù như điếc, quay lưng bỏ đi.
Đây là cái quái gì vậy? Đến robot trị an cũng đen tối thế này sao? Lúc này thanh niên không còn là kinh hãi nữa, mà là phẫn nộ. Nếu ngay cả trị an cũng không trị an, thì mình còn có thể tin ai?
Phẫn nộ trong khoảnh khắc như ngọn lửa thiêu đốt thần kinh. Thanh niên không tự thấy mắt mình, nhưng robot đối diện lại ghi lại rõ khoảnh khắc đồng tử trắng dã ấy. Một làn sóng năng lực đặc