Đoàn Cos và đoàn Vong Linh đại chiến, bên phía Vong Linh dù mạo hiểm dùng chiến thuật tập kích bất ngờ nhưng cuối cùng vẫn thất bại trong gang tấc vì bị đội Man Châu nhảy vào phá đám. Kẻ "Trầm Mặc" thấy thế không thể làm gì hơn liền quyết đoán bỏ cuộc, nhưng vẫn có vài kẻ không cam tâm dây dưa không dứt, kết quả chỉ để lại ba cái xác, một lần nữa chứng minh việc hình thành các tập tục và quy tắc không phải là không có lý do.
Một trận chiến dừng lại nhưng vẫn để lại dư chấn nhỏ. Bát Thần đang thi triển "Bát Trĩ Nữ" muốn nghiền nát con côn trùng trong khối thạch thời gian trước mắt thành tro bụi, đột nhiên một thanh hắc kiếm từ trên trời giáng xuống chặn ngay trước móng vuốt của gã. Dù trong nháy mắt đã vung ra hàng trăm trảo đồng thời thực hiện đợt hiệu chỉnh thứ hai, nhưng thanh hắc kiếm kia tựa như hóa thành một bức tường đen, bất kể là Bát Trĩ Nữ trong chiếc đồng hồ thứ nhất hay kỹ năng sát thủ biến dị trong chiếc đồng hồ thứ hai đều không thể vượt qua nửa bước.
Một đòn kết thúc, dù là Bát Thần cũng cần hồi khí, nhưng kẻ Trầm Mặc vốn luôn ở trạng thái phòng thủ dường như lại có nhịp hành động nhanh hơn đối thủ. Không chọn cách phản công vào kẽ hở khi đối phương tấn công, người đàn bà mặc giáp đen xoay kiếm đâm ngược ra sau lưng mình. Một tiếng động như kính vỡ vang lên, không gian tĩnh lặng màu tím do "Bát Tửu Bôi" tạo ra vỡ tan như ảo ảnh, thế giới lại trở về với một màu trắng xóa do độ không tuyệt đối gây ra.
Hai Bát Thần đều sở hữu sức chiến đấu như nhau, tuy một trong số đó đã bị nhốt vào vương quốc băng giá của độ không tuyệt đối, nhưng với năng lực của Băng Ngục Quân Vương thì khó lòng nhốt được quá lâu, song tin rằng duy trì thêm mười đến hai mươi giây là không thành vấn đề. Tình hình hiện tại là gã cùng Quân Vương hợp công Bát Thần, nếu có thể đắc thủ thì hiệu quả cũng chẳng kém gì kế hoạch giết mục sư ban đầu. Tất nhiên, sau khi giết xong phải nhớ mang đi từng mảnh vụn thi thể, nếu không thì cũng chẳng khác gì chưa giết!
Kẻ Trầm Mặc nghĩ đến đây liền đảo ngược lưỡi kiếm, Băng Ngục Quân Vương cũng nhấc cái móng vuốt vốn chỉ là một đám sương băng bao bọc lấy một bóng đen lên. Rõ ràng, sự ăn ý khi giáp công đối thủ này không cần dùng lời nói để đạt được đồng thuận. Nhưng dường như ý chí của bản thân chiến trường vẫn nghiêng về phía một trận chiến công bằng hơn, ngay khi đoàn Vong Linh tập hợp được hai cao thủ cấp S, trên trời bỗng vang lên tiếng rít chói tai, một con mãnh thú tựa như sao băng lao xuống đây!
Nếu có ai chưa quên gã, thì sẽ nhớ ra vị dã man nhân bị giải trừ năng lực bay lượn và không hề mọc cánh này cũng sắp rơi xuống tới nơi rồi.
Mãnh thú thiên thạch rơi! Gã tất nhiên không cần lo lắng vấn đề rơi từ độ cao hai trăm mét có bị ngã chết hay không, thậm chí thanh cự kiếm to như nắp quan tài bay đi đâu đó cũng kỳ lạ bay trở lại trong tay. Lúc này, gã vung ra một luồng sóng xung kích khổng lồ chém xuống dưới, như thể đang nhắc nhở đoàn Vong Linh rằng sự tồn tại của gã không thể bị xem thường.
Hai đấu hai, trận chiến này bắt đầu thú vị rồi đây. Ngay cả khi "Thập Giới" lập tức lắp ráp lại cơ thể để quay sang giúp đỡ, thì trong thời gian ngắn muốn giải quyết hai người này cũng là vọng tưởng. Gần như cùng lúc đó, trên con tàu truyền đến một chấn động không gian nhẹ, báo hiệu trận chiến trên đó đã kết thúc. Trong tình thế đối phương có thể rảnh tay, việc tiếp tục đấu nữa quả là không khôn ngoan.
Nghĩ đến đây, kẻ Trầm Mặc bước chân hơi lùi lại, trường kiếm vung ngang. Băng Ngục Quân Vương ở phía sau hiểu ý, một cây cầu băng từ dưới đất dựng lên, hai người cứ thế hóa thành một luồng sao băng băng giá ngược chiều, lướt qua luồng sao băng lửa từ trên trời rơi xuống, mỗi người một ngả.
Trong tiếng va chạm nặng nề, mãnh thú rơi xuống đất. Mất đi sự duy trì của Băng Ngục Quân Vương, quy luật độ không tuyệt đối cũng lập tức giải thể. Nhiệt lượng xung quanh bắt đầu tràn vào khu vực này, dù chỉ là nhiệt độ tăng lên một phần nghìn tỷ độ cũng có nghĩa là sự khác biệt tuyệt đối giữa "có" và "không". Bát Thần hiện tại bị trúng đòn có ý thức phục hồi vận động sớm hơn cơ thể, Bát Thần của tương lai cũng tan biến trong khoảnh khắc này.
Chiến trường cuối cùng cũng trở lại bình yên, chỉ còn lại một cái đuôi nhỏ. Một viên đạn nhỏ có tốc độ sánh ngang tên lửa cỡ lớn dường như sở hữu chức năng khóa mục tiêu, dù Hứa Chinh đã được người ta dùng thuật truyền tống đưa đi, nhưng đầu đạn pha lê này vẫn không buông tha mà đuổi theo tới tận tòa lâu đài đen.
Khoảng cách từ tàu "Dương Quang Vạn Lý" đến lâu đài đen thật sự không xa, với tốc độ của viên đạn này chỉ tốn chưa đầy một phần mười giây. Mà Hứa Chinh với tư cách là mục tiêu, thậm chí vì hiệu ứng ma lực truyền tống mà ý thức hơi ngưng trệ một chút khi đến đích, hoàn toàn không kịp làm bất cứ phản ứng nào. Tòa lâu đài này cũng như con tàu đối diện, không chú trọng vào kết giới phòng ngự, viên đạn cứ thế nghênh ngang xuyên qua phòng, bắn xuyên qua ngực tân nhiệm "Mộng Yểm Kỵ Sĩ" giữa đám đông cao thủ. Năng lượng thần thánh khổng lồ ẩn chứa trong đầu đạn pha lê bùng nổ, đừng nói là Hứa Chinh, ngay cả Tư Mã và những người khác còn chưa kịp phản ứng, người trúng đạn đã như bị chôn thuốc nổ công suất lớn trong người, trông như sắp bị nổ thành mảnh vụn.
"Xẹt—"
Sóng âm vốn dĩ vô hình lúc này lại hóa thành những gợn sóng đen nhạt quét khắp toàn thân Hứa Chinh ngay khi vụ nổ xảy ra. Sức mạnh của bóng tối và cái chết lập tức trung hòa sự phá hủy của thánh quang, đồng thời năng lượng tiêu cực tràn vào cơ thể bị tổn hại của Kỵ Sĩ Tử Vong, tất cả vết thương và phần thiếu hụt đều khép lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
"Viên đạn này là Đường Nhã bắn sao? Sức phá hoại thật đáng kinh ngạc, nếu không có tôi cấp cứu thì dù là cơ thể Kỵ Sĩ Tử Vong cũng bị nổ đến mức không thể tự lành nhỉ."
Giọng nói quen thuộc, khuôn mặt quen thuộc, chỉ là đối mặt với người này, đồng đội đội Man Châu chưa chắc đã có thể ra tay nhanh gọn như với kẻ địch thông thường. Cùng tọa trấn lâu đài đen với "Bệnh Hoa Nhân", Văn Trì hiện tại đã trút bỏ bộ lễ phục thần quan thường mặc, thay vào đó là bộ váy vốn chỉ dành cho lúc biểu diễn. Chiếc vĩ cầm kẹp nơi cổ vừa hạ xuống, tay kia vẫn còn cầm cung vĩ.
Cũng là mục sư của nữ thần Cừu Ca, trái ngược với người đối diện, kể từ khi tái sinh trong đoàn Vong Linh, cô đã hoàn toàn từ bỏ tín ngưỡng "Sống" mà chuyển sang sùng bái "Chết". Ân huệ của nữ thần chưa bao giờ keo kiệt với những tín đồ thông minh và thành kính, môi trường của đoàn Vong Linh cũng cung cấp mảnh đất màu mỡ nhất cho việc nghiên cứu về "Chết". Dùng tiếng đàn thay cho tụng niệm và thủ thế, đây là thành quả nghiên cứu của chính cô, quá khứ tương lai không biết hiệu quả thế nào, nhưng ít nhất hiện tại đã cứu Hứa Chinh một mạng.
"Con mèo thối kia cũng chịu tốn kém để giết mình, viên đạn thánh quang vừa rồi chắc chắn giá trị không nhỏ, mình không tin cô ta có thể bắn không nghỉ. Hơn nữa cũng chỉ là đánh lén thôi, dùng lại chiêu cũ lần nữa sẽ không còn tác dụng đâu." Sờ vào ngực mình, cảm giác dạo một vòng trước cửa địa phủ dù với người đã chết một lần cũng chẳng phải chuyện gì hay ho. Hứa Chinh ngoài kinh hãi còn tăng thêm sự chán ghét đối với Đường Nhã: "Vốn tưởng sau thời gian dài như vậy cô ta cũng nên đạt đến cấp A, kết quả nhìn lại cũng chỉ đến thế mà thôi. Phát súng vừa rồi, ở trận chiến sau mình sẽ đòi lại cả vốn lẫn lãi!"
"Vậy còn Triệu Mạc Ngôn thì sao, anh vừa rồi không nghĩ đến việc nhân cơ hội bắt cô ta qua đây à? Tôi ở đây dường như thấy lúc đó cô ta đã cạn kiệt sức chiến đấu rồi." Văn Trì chuyển chủ đề sang đội trưởng đội Man Châu.
"Cạn kiệt sức chiến đấu loại chuyện này chỉ có thể lừa được ba tên ngốc tự tìm cái chết thôi. Cô tưởng thuật mê cung chỉ kéo dài vài giây đó thực sự là kết quả do cô ta kiểm soát kém sao? Nếu lúc đó kẻ Trầm Mặc giết ngược lại, tôi đảm bảo cô ta sẽ có thuật mê cung thứ hai không chút vấn đề ném ra! Tôi hiểu cô ta quá rõ, càng muốn bắt được thì càng không thể nóng vội." Sau khi tái sinh, Hứa Chinh nhẫn nhịn hơn nhiều so với lúc còn ở đội Man Châu và đội Địch Châu.
"Tiếc thật, chiến thuật lần này bị bố trí thành kéo dài thời gian, nếu không lúc đó tôi thực sự muốn thử bắt con Thao Thiết kia."
Tư Mã sờ vào vai mình, vết rách khổng lồ do Hổ Phách chém ra dường như đang khép lại như nhào bột. Với tu vi của anh, đơn đấu tên nam nhân mặt sẹo dùng đơn đao chưa từng gặp kia vốn không phải vấn đề lớn, thậm chí việc áp chế cấp bậc huyết tộc vốn đã là lợi thế cực lớn. Nhưng mục sư của đối phương chưa ngã xuống, dù anh có hút hắn thành xác khô trong nháy mắt cũng không có ý nghĩa gì, chỉ lãng phí huyết lực của bản thân mà thôi. Tư Mã keo kiệt thà để mình bị chém hai nhát còn hơn lãng phí thêm một tia năng lượng. Nói đi nói lại cũng là vì chưa có được thể "Vĩnh Hằng Thôn Phệ" của Thao Thiết, nếu không mình việc gì phải keo kiệt như vậy.
Trong lúc nói chuyện, kẻ Trầm Mặc và Băng Ngục Quân Vương cũng đã trở về. Hai người quét mắt kiểm kê nhân số, phát hiện thiếu mất ba người gồm hai khu dị chất và một khu huyết hóa, đều là người mới. Băng Ngục Quân Vương vốn lười để ý đến những việc ngoài nâng cao bản thân, ngay cả cái gật đầu cũng không có, liền di chuyển cơ thể quấn đầy sương băng trở về phòng băng trung tâm của mình, chỉ để lại một vệt băng khổng lồ phía sau. Mà kẻ Trầm Mặc lại càng "một chữ đáng giá ngàn vàng", mấy kẻ chết kia đại khái đoán được là chết thế nào, càng không nói thêm lời nào.
Thế là mọi người nhất thời không nói gì, đành tiếp tục chờ đợi. Thực ra cũng không chờ lâu, "Thập Giới" đã lắp ráp xong cơ thể trở về. Hiệu ứng cháy trên thanh cự kiếm mãnh thú dường như mạnh đến bất ngờ, dù Pháp sư Vong Linh đã ghép xong các chi của mình vẫn giữ nguyên trạng thái toàn thân bốc lửa. Văn Trì lại nâng vĩ cầm lên kéo hai nốt nhạc, sóng âm tương tự như trước quét qua, ngọn lửa lúc này mới tắt ngấm.
"Thất bại rồi sao?"
Nhìn sắc mặt mọi người là có thể đoán được kết quả của hành động lần này, nhưng Thập Giới vẫn hỏi một câu gần như thừa thãi, câu trả lời nhận được cũng chỉ là vài cái gật đầu nhẹ. Sau đó anh cũng không có gì để tổng kết, chỉ có thể cùng mọi người lặng lẽ chờ đợi.
Người trở về tiếp theo là Minh Ngục Kỵ Sĩ "Mâu Thuẫn". Lão đại khu kỵ sĩ trong trận chiến này dường như khá lúng túng, vừa ra tay đã bị Kiếm Bát ném bay xa khỏi tàu, thế là trong toàn bộ mười giây chiến tranh hoàn toàn ở trạng thái "đánh xì dầu". Tuy nhiên, "tái ông thất mã, yên tri phi phúc", ngoài dự đoán, Mâu Thuẫn không phải trở về một mình, anh còn mang về một "tù binh", một "cái đầu".
"Tù binh" là Long Nhi, nhưng nhìn hành động của cô ta dường như không bị hạn chế, thần thái cũng không hoảng sợ mà đầy tự tin, rốt cuộc có phải tù binh hay không thật khiến người ta nghi ngờ. Còn "cái đầu" thì đang xách trên tay, đó là một cái đầu xa lạ, ngay cả người đội Man Châu cũng chưa chắc có bao nhiêu ấn tượng về hắn, thứ họ quen thuộc hơn là khuôn mặt khác của hắn—"Mặt Nạ Đại Thánh"!
"Ngươi là... chọn phản bội sao?"
Sự thật đến đây đã rõ ràng không thể hơn, người đàn bà búi tóc dài này đã lợi dụng thân phận đồng minh để lừa gạt và giết chết quái nhân mặt nạ xanh—nói thật, khi hắn đeo mặt nạ thì điều này gần như không thể, để hắn chủ động tháo mặt nạ trước kẻ địch cũng gần như không thể, nhưng nếu là đồng minh có sự tin tưởng tương đương thì chỉ cần một cái cớ thích hợp là đủ. Hoàn toàn có thể tưởng tượng ra cảnh tượng lúc đó, khuôn mặt trên cái đầu kia vẫn còn đọng lại sự không hiểu và kinh hoàng, như đang kể cho người khác nghe một câu chuyện về sự hèn hạ và phản bội.
"Muốn nói thế nào cũng được, tôi chỉ là làm lựa chọn của mình thôi. Tôi biết ở đoàn Vong Linh có thể đạt được thứ tôi muốn, chỉ có Vong Linh Đạo Sư Qatar mới giúp được tôi. Còn về cái này..." Long Nhi mang vẻ châm biếm ném cái đầu trên tay xuống đất: "Quan hệ của tôi với đội Man Châu không tốt như anh tưởng đâu. Với tư cách là một 'NPC' trong miệng họ, những gì họ cho tôi là cưỡng bức, bắt cóc và lợi dụng. Anh nghĩ tôi nên giữ thái độ thế nào với những 'đồng đội' này?"
"Hứa Chinh, giao cho ngươi xử lý."
Thập Giới vung tay. Chỉ là một nhân vật nhỏ cấp B, bất kể cô ta là đầu hàng thật giả hay ôm mục đích gì khác, trong bàn cờ đấu đá của những kẻ cuồng đồ cấp S này, cô ta thậm chí còn không đủ tư cách làm chân sai vặt, xử lý thế nào cũng không quan trọng.
"Tôi chọn đoàn Vong Linh các người chính là vì điều này." Long Nhi lên tiếng chặn lời tổng quản: "Hiện tại tôi đúng là cấp B, nhưng nếu Qatar chịu giúp tôi, tôi có thể đạt đến cấp S chỉ trong vài chục tiếng đồng hồ ngắn ngủi. Thực lực như vậy chắc cũng có ý nghĩa với các người chứ?"
Không chỉ một người cười nhạo, xem ra kẻ đầu hàng này còn rất hài hước.
Bất kể là thực tại hay thế giới vô hạn, luôn có những nhân vật không danh không phận hy vọng có thể xông vào văn phòng của những vị tổng giám đốc top đầu thế giới, sau đó giới thiệu một bộ "Kế hoạch Siêu nhân Thế kỷ" giúp doanh thu công ty đối phương tăng gấp đôi trong một năm. Tất nhiên, họ cũng sẽ nhờ đó mà một đêm thành danh trên bảng xếp hạng tỷ phú Forbes. Nếu mỗi Bill Gates hay Buffett đều tiếp đón từng vị khách ôm mục đích này, thì cả đời họ đừng hòng làm được việc gì khác.
"Tôi tu luyện là Thất Sắc Đấu Khí, hiện tại đã đạt đến cấp trung Lam. Đồng thời tôi còn biết một bộ pháp môn A Tu La Chiến Đạo, càng gần cái chết sức mạnh của tôi tăng càng nhanh. Qatar có thể giúp tôi đạt đến Hắc Đấu Khí cực hạn, sau đó trong tình huống này tôi sẽ oanh sát tên ngốc Chương Hình cũng có Hắc Đấu Khí như đối phương, như vậy tôi có thể đạt đến Huyễn Khí. Nếu các người cho rằng đó không phải là lĩnh vực quy tắc cấp S, thì chắc hẳn các người sẽ thừa nhận đó là cấp A mạnh nhất!" Không hề lay chuyển trước sự cười nhạo đối diện, Long Nhi tiếp tục diễn thuyết về kế hoạch thăng tiên của mình: "Và để trả giá, tôi sẽ cùng các người đối địch với đoàn Cos và đội Man Châu, yêu cầu duy nhất chỉ là để lại người đàn ông tên 'Thanh Phấn' cho tôi. Các người có thể dùng bất cứ thủ đoạn nào để đảm bảo lòng trung thành của tôi."
Nghe có vẻ là kế hoạch khả thi, nhưng chuyện nghe có vẻ đáng tin thì quá nhiều, lãnh đạo đoàn Vong Linh không lập tức đưa ra câu trả lời. Mâu Thuẫn xưa nay không phụ trách những việc nội vụ này, sau khi mang người đến liền dẫn các kỵ sĩ của mình rời đi, sau lần tiếp xúc này họ cần một vài thay đổi để thích ứng với thay đổi của đối phương. Mà Tư Mã, Thập Giới, kẻ Trầm Mặc vẫn ở tại chỗ. Kẻ đầu hàng này khác với những người khác, quyết định cuối cùng chỉ có thể do chính Qatar đưa ra.
Đợi thêm khoảng một phần tư canh giờ, tồn tại cao nhất của đoàn Vong Linh cuối cùng cũng kết thúc trận đơn đấu với Luffy, xuất hiện trước mắt mọi người theo cách tương tự như di chuyển không gian. Không đợi mọi người báo cáo chiến quả của đợt tập kích này, Qatar lên tiếng trước, trong giọng nói có vài phần kinh ngạc rõ rệt.
"Ta bị phong ấn khỏi lĩnh vực quy tắc tử vong! Luffy, quả thật là một người đàn ông mãi mãi chỉ có thể dùng kỳ tích để hình dung."
Đoàn Vong Linh tập kích xét về bản chất dường như thất bại hoàn toàn, trộm gà không được còn mất nắm gạo, mục tiêu chiến lược không đạt được mà còn để lại ba cái xác, quan trọng hơn là quy tắc tử vong của Qatar bị phong ấn, hiện tại gã chỉ là một nhân vật cấp A rất mạnh mà thôi. Nhưng ngược lại, chiến trường bên phía liên quân Cos và Man Châu tuy chiếm được lợi thế, nhưng các mâu thuẫn sau chiến tranh cũng đồng thời bùng nổ.
Nữ đoàn trưởng của đoàn người vốn không bao giờ biểu đạt ngôn luận của người bình thường ở bất kỳ thời gian địa điểm nào, đang mặt đen như đống than hỏi một câu giải thích từ vị đội trưởng đội Man Châu yếu ớt. Long Nhi của đội Man Châu đột nhiên giết chết "Biến Tướng Quái Kiệt" dưới trướng cô rồi đào tẩu phản địch, chuyện này bất kể Triệu Mạc Ngôn có biết hay không cũng đều phải cho cô một lời giải thích.
Tranh thủ giới thiệu sơ qua cách Diệp Phiêu Linh tiêu diệt ảnh quái, cô đã đào tẩu đến nơi xa chiến trường sau lần truyền tống bảo mệnh cuối cùng, còn cái bóng thì sử dụng truyền tống tập hợp để gọi những người khác đến trước "Thủy Triều Tử Vong", nhân lúc ảnh quái vì thế mà chậm hơn mình nửa nhịp, đoàn trưởng thần kinh lại truyền tống, lần này đích đến là độ cao vạn mét! Ảnh quái của mình hiện tại là do nguồn sáng mặt trời mới tạo ra, nếu mình bay đủ cao, đủ gần mặt trời, thì sự nhiễu xạ của ánh nắng sẽ phân bố đều ở phía sau mình đủ xa. Nói cách khác, ngoài việc biến mình thành nguồn sáng, nếu dựa vào nguồn sáng đủ gần mà khoảng cách đến vật có thể chiếu bóng đủ xa, cũng có thể tiêu diệt cái bóng!
Tuy nhiên đó đều là chuyện cũ, hiện tại Diệp Phiêu Linh đang nổi trận lôi đình vì cái chết khó hiểu của thành viên đội mình. Nếu vấn đề này không giải quyết tốt, liên quân Man Châu sẽ tan rã tại đây.
Phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí, người của đoàn Thần Kinh bắt đầu nghi ngờ đội Man Châu. Những người phụ nữ của đoàn Hoa Hồng tuy trong trận chiến này gần như không đóng góp gì, nhưng điều này không ngăn cản họ nảy sinh sự nghi ngờ tương tự trong lòng, nhất là khi họ còn một người bị quản thúc mà đội Man Châu lại có hai người không rõ tung tích, không giải thích rõ ràng.
Tuy nhiên đây vẫn chưa phải là kết thúc của mọi rắc rối. Luffy sau khi kết thúc đơn đấu đã xuất hiện trên boong con tàu yêu quý của mình vào cùng thời điểm Qatar xuất hiện tại lâu đài đen. Đơn đấu cùng cấp thì khó ai có thể toàn thân trở ra, nhưng trong hơn mười lần đối đầu giữa hai người này, lần này rõ ràng là lần liều mạng dốc sức nhất. Qatar bị gã phong ấn cách ly khỏi sự liên kết với quy tắc tử vong, mà gã cũng phải chịu một đòn toàn lực của đối phương, tất cả hiệu ứng tử vong bắt đầu có hiệu lực trên cơ thể cao su, hiện tại mọi thứ trên thế giới đều bắt đầu đối đầu với sự sinh tồn của gã, "Tử Thần Đến" phiên bản cuối cùng đang diễn ra trên người Luffy.
Là Luffy giải khai hết mọi sự ràng buộc của cái chết trước, hay Qatar sắp xếp lại quy tắc tử vong đang rối như cuộn len trước? Hoặc là trước đó, các đội quân còn lại đã giành trước một bước phân định thắng bại?