Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3609 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 75
nguyên liệu từ đâu tới đây

❊ ❊ ❊

Nâng lên gương mặt đầy nước nắt, Thiên Âm mừng rỡ khi thấy được khuôn mặt quen thuộc, cuối cùng nghĩ tới món canh của mình, vì vậy đến lôi kéo Trọng Hoa bước đi.

“Sư phụ, con đặc biệt vì người mà hầm canh, người nếm thử một chút?”

“Vi sư không nên...... Được rồi.”

Vốn muốn nói không cần, nhưng đôi mắt long lanh tha thiết nhìn hắn thì lúc này hắn không thể nói ra lời cự tuyệt.

Thấy hắn gật đầu, Thiên Âm ngay lập tức kích động không dứt: “Sư phụ, người nhất định phải uống hết, đây là tấm chân tình của đồ nhi!”

Trong sân, hoa Anh Đào tung bay.

Thiên Tuyết nhìn chén canh bị Trọng Hoa vừa uống đã thấy đáy, nó ngồi thẳng lên trừng to mắt.

Thiên Âm cũng khiếp sợ không lời nào có thể diễn tả được, một lúc lâu sau mới chậm rãi định thần lại, lắp bắp nói: “Sư Sư phụ, ngài đã rất lâu rồi chưa uống qua canh sao?”

Trọng Hoa kỳ quái nhìn nàng một cái, đặt chén trong tay xuống: “Không phải ngươi muốn vi sư uống hết sao?”

“Con.....” Thiên Âm ôm bụng cười té xuống đất với Thiên Tuyết.

“Oa ha ha......”

Sư phụ, thật là đáng yêu!

Cười cười, cười đến chảy ra nước mắt.

“Sư phụ, lần sau không nên vì đồ nhi đi làm chuyện nguy hiểm như vậy rồi, đồ nhi chết không có gì đáng tiếc, nhưng sư phụ nhất định phải sống sót thật tốt, đứng ở chỗ cao nhìn xuống chúng sinh!”

Đó mới là sư phụ trong cảm nhận của nàng!

Trọng Hoa đã sớm nhìn ra sự khác thường của nàng, viền mắt nàng sưng giống như bọt nước, quầng thâm đầy mắt. Hắn đã lường trước chuyện này, cuối cùng cũng không có chuyện gì có thể giấu giếm được nàng.

Thấy nàng ngồi dưới đất lau nước mắt, lòng mền nhũn, ngồi xổm người xuống, trường bào thêu hoa văn đám mây trải dài trên đất.

Hắn tự tay lau đi nước mắt trong khóe mắt của nàng, dịu dàng nói: “Đệ tử của Trọng Hoa ta, trừ phi ta chết, nếu không cho dù có hồn bay phách tán, ta cũng sẽ kéo hắn trở về!”

“Cho nên về sau không được nói lời này nữa, vi sư không thích nghe.”

Thiên Âm ngửa mặt nhìn hắn, vẻ mặt lạnh nhạt có nhàn nhạt thương tiếc.

Chẳng biết tại sao, trong lòng dâng lên dòng chảy ấm áp kỳ lạ, đột nhiên tim đập nhanh hơn. Nàng chăm chú nhìn Trọng Hoa, thản nhiên cười: “Dạ, sư phụ!”

Ánh sáng vàng rực rỡ chiếu vào hai người và một thú, bốn phía hoa Anh Đào sặc sỡ rơi xuống đất, thời gian giống như ngừng lại ở khoảng khắc này không muốn trôi qua.

♣ ♣ ♣

Một tháng sau lần đó, khắp nơi trong Thái A truyền ra tin tức có tiên thú bị bắt cóc. Mà mỗi ngày Trọng Hoa đều uống bát canh có mùi thơm lan tỏa bốn phía của Thiên Âm đưa đến.

Đối với hắn mà nói, chỉ cần hút linh khí đất trời, nhưng không đành lòng đả kích tấm lòng nhiệt tình của Thiên Âm, vì vậy yên lặng cho phép nàng mỗi ngày nấu canh cho mình uống.

Mỗi ngày nhìn kỳ trân dị thú* ở bên trong, nhìn nét mặt vui mừng của Thiên Âm, rốt cuộc một ngày kia, hắn tựa như lơ đãng hỏi một câu: “Những nguyên liệu trong canh này, ngươi lấy từ đâu?”

Kỳ trân dị thú*: con thú lạ quý hiếm.

Thiên Âm quay đầu nhìn Thiên Tuyết đang liếm lông ở trong góc: “Là gần đây Tuyết Tuyết mỗi ngày đi ra ngoài đánh nhau với tiên thú trong núi, lại không cẩn thận đánh chết đối thủ, dù sao cũng là tiên thú, nghĩ tới ném đi cũng đáng tiếc, liền mang về cho sư phụ bồi bổ nguyên khí. A, đúng rồi, ngày hôm qua Tuyết Tuyết còn dùng móng vuốt của mình đánh chết một con Phượng hoàng!”

Phượng hoàng......?

Trọng Hoa uống xong chén canh thì bỗng nhiên nhớ tới, đột nhiên tay run một cái. Cả tiên sơn, trừ Chưởng môn Lưu Cẩn, và một con Phượng hoàng chưa trưởng thành ra, còn chỗ nào nữa?

Ngước mắt liếc nàng một cái, hắn khẽ nhếch môi cười. Hắn có một đệ tử to gan khiến cho người ta không dám đối mặt. Cũng không biết khi Lưu Cẩn biết chuyện nàng làm thì sẽ có kết cục như thế nào đây.

Nghĩ như vậy, hắn thong thả ung dung yên tâm thoải mái uống hết một chén canh.

Thiên Âm cười mặt mày cong lên, ân cần nhận lấy chén không từ trong tay hắn.

“Sư phụ, hôm qua lúc con nhìn《 Đạo Kinh 》, có ít thứ con không hiểu lắm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »