Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3569 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 59
lừa gạt phí qua đường

❊ ❊ ❊

"Ta là Phương Diệc Nhiên đệ tử của trưởng lão Phục Nguyên điện Chấp Pháp, phụng mệnh sư phụ mà đến."

Vẻ mặt của Phương Diệc Nhiên bình tĩnh không sợ hãi, gương mặt lạnh lùng non nớt nhưng lại giả bộ trầm lặng nghiêm túc.

Thiên Âm bật cười, đưa bàn tay nhỏ dài ra trước mắt hắn: "Huynh có thể tìm sư phụ của ta, nhưng theo quy củ, muốn bước qua cánh cửa này thì phải nộp lộ phí."

"......?" Phương Diệc Nhiên hoảng sợ nghĩ đến trong người mình không có đồng nào, hơi đỏ mặt: "Ta không biết điện Cửu Trọng có quy củ này, không bằng ngày khác ta đưa cho ngươi?"

"Không được! Huynh cho ta bảo bối, ta sẽ cho huynh qua, không cần phải kí sổ!" Mặt mày Thiên Âm cong cong, giống như ngây thơ nói: "Diệc Nhiên sư huynh có tọa kỵ* không?"

*Tọa kỵ: vật để cưỡi.

Phương Diệc Nhiên không rõ lí do, chi tiết đáp: "Có."

"Là tiên hạc sao?"

"......" Hắn trầm mặc.

Đột nhiên hắn nghĩ đến sáu năm trước, tiểu cô nương Thiên Âm trước mặt rất thích bắt tiên hạc của người khác nướng ăn, hắn không khỏi đổ mồ hôi lạnh, lòng cùa hắn hoảng sợ, nói: "Không phải Tiên Hạc, là Tiên Quy*!"

*Tiên Quy: rùa tiên.

Nhìn vẻ mặt nàng kinh ngạc buồn rầu, hắn nghĩ thầm lần này là Tiên Quy, nàng chắc sẽ không nướng ăn chứ? Vì vậy người hắn thả lỏng, thở phào nhẹ nhõm.

Thiên Âm lầm bầm suy nghĩ nói: "Canh rùa là món canh rất bổ nha......"

"Sư, sư muội?" Sắc mặt Phương Diệc Nhiên đột nhiên thay đổi, cả tiên môn chỉ có sư phụ nuôi tiên quy, nếu thật sự hắn đưa cho nàng, theo tính cách của sư phụ hắn thì chắc chắn sư phụ sẽ bắt nàng và “đồng phạm” là hắn lột da?

Hắn nhanh chóng tháo ngọc bôi ở bên hông, giọng nói gấp gáp: "Cái này coi như là phí qua đường, ngươi đừng đánh chủ ý lên Tiên Quy. Khụ, hiện tại ngươi có thể cho ta vào được chưa?"

Thiên Âm nhìn ngọc bội mấy lần, giương mắt nhìn hắn: "Ta vẫn thích những đồ vật có ánh sáng vàng rực rỡ, giống như...... Hắc...... Vàng."

Phương Diệc Nhiên hộc máu, nhìn cửa điện nhưng không dám tự tiện xông vào, lỡ như chọc giận tới Tiên Tôn thì sao?

Trong lòng hắn đang cực kỳ rối rắm uất ức, không biết nên làm như thế nào thì Trọng Hoa một thân áo bào màu bạc, hoa văn hình mây chậm rãi từ trong điện đi ra, sắc mặt giống như cũ, trong sáng long lanh như bông tuyết, chỉ là đôi môi lộ ra vẻ tái nhợt.

Thiên Âm vừa thấy Trọng Hoa lập tức chột dạ, mang ngọc bội ném trả về cho Phương Diệc Nhiên, khéo léo gọi sư phụ.

Khóe miệng của Phương Diệc Nhiên co giật, trong lòng bực mình, Thiên Âm điển hình là người hai mặt (ý chỉ tính tình trước sau không giống nhau). Lúc này nhìn nàng khéo léo động lòng người, không giống như bộ dạng tinh quái, nghịch ngợm vừa rồi?

Trọng Hoa nhàn nhạt nhìn Phương Diệc Nhiên, nói: "Đi thôi."

Phương Diệc Nhiên kinh ngạc, nói: "Tôn thượng, người biết lần này con đến là có chuyện gì sao?"

"Ta đã biết."

Trong mắt Thiên Âm cố làm ra vẻ khéo léo và vui mừng, Trọng Hoa nhìn Phương Diệc Nhiên, hỏi: "Không phải ngươi nên đưa phí qua đường cho Thiên Âm sao?"

“Rắc rắc” Một âm thanh vang lên, Phương Diệc Nhiên hóa đá tại chỗ, trái tim tan nát rơi dưới đất.

Đây chính là người trong lời đồn Tiên Tôn Trọng Hoa ngay thẳng lạnh lùng làm người ta kính nể sao?

Trọng Hoa không hề nữa nói gì, cúi đầu ngắm nhìn Thiên Âm đang cười trộm, sau đó cưỡi gió mà đi.

Vất vả lắm Phương Diệc Nhiên mới hồi phục tinh thần lẫn thể xác, đang muốn đuổi theo, ở phía sau giọng nói Thiên Âm giòn giã nhắc nhở: "Diệc Nhiên sư huynh, nhớ kĩ ngươi còn thiếu ta đồ vật có ánh vàng rực rỡ nha."

Phương Diệc Nhiên không dám quay đầu lại, hắn nhanh chóng bỏ chạy giống như sau lưng sắp có tai họa ập đến.

Mặc dù mấy năm nay, hắn chưa tu thành tiên thể, nhưng vẫn được coi là có chút thành tựu, từ trước đến nay, nhiều lần sư phụ Phục Nguyên nhắc nhở hắn, nói:

Chưởng môn đối với Thiên Âm phó thác kỳ vọng, nàng lại là đệ tử của Tiên Tôn, điều đó khiến cho đệ tử ở các điện khác sinh ra ghen ghét. Ngươi là đệ tử của Phục Nguyên ta, không thể bị ghen tỵ làm mờ mắt giống như các đệ tử khác. Ngươi phải xem Thiên Âm có khả năng trở thành tiên tôn thứ hai, tuy ngươi không cần cố tình tiếp cận nàng, nhưng cũng không được khi dễ xem thường nàng. Biết không?

Hắn quay đầu nhìn lại thân hình càng ngày càng nhỏ của Thiên Âm, không tính toán cười một tiếng, không phải là chuyện của mình thì làm gì phải so đo tính toán?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »