Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3618 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 96
ngày tiên giới bị tiêu diệt, không xa rồi!

❊ ❊ ❊

Thiên Âm hoang mang thu hồi mắt, đang suy tư, lơ đãng thoáng nhìn, lại nhìn thấy ánh mắt mất mác của Huyền Tề.

“Huyền Tề ca ca, huynh làm sao vậy?” Nàng cho là hắn là không chịu nổi khí thế công kích mà Mặc Tử Tụ cố ý phát ra, vội đi bắt lấy tay hắn, lo lắng trùng trùng mà hỏi: “Có phải là không thoải mái hay không?”

Huyền Tề trở tay nắm nàng, khẽ mỉm cười: “Muội rất lo lắng ta?”

“Dĩ nhiên!”

Huyền Tề thỏa mãn cười, trong lòng vui sướng. Có thể để cho nàng nhớ kỹ, vậy là đủ rồi......

Trọng Hoa nhìn hai người này, ánh mắt rũ xuống, xoay người lại nữa giương mắt nhìn về Mặc Tử Tụ, khi đó đôi mắt đen nhánh, lạnh lẽo mà trống vắng.

Thiên Âm chỉ thấy hắn đột nhiên biến mất, hóa làm thành một luồng sáng lướt lên trời cao, ngay sau đó bóng dáng Mặc Tử Tụ và Trọng Hoa liền biến mất ở trong sương mù cuồng phong.

Kỳ lạ là, bốn phía lại hoàn toàn yên tĩnh. Yên tĩnh đến ngay cả tiếng gió cũng không có, hơn nữa kỳ lạ này sẽ khiến người ta cảm thấy đau khổ khác thường.

Hàm răng Thiên Âm có chút run, nắm chặt cánh tay Huyền Tề: “Huyền Tề ca ca, sư phụ ngài ấy đang giao chiến với Mặc ca ca sao?”

Một tay Huyền Tề bịt miệng của nàng: “Mặc kệ muội làm sao biết Mặc Tử Tụ, ở trước mặt mọi người, muội tốt nhất không được xưng hô ca ca với hắn. Nếu không những người này......” Hắn hừ lạnh một tiếng: “Không dám đi tìm chánh chủ gây phiền phức, sẽ đến tìm vài người trút giận.”

Thiên Âm sáng tỏ gật đầu, lúc này Huyền Tề mới buông nàng ra.

“Sư phụ sẽ thắng sao?”

Huyền Tề nhìn không thấy bóng dáng nhưng lại thấy cuồng phong loạn vũ giữa không trung, hỏi: “Muội hi vọng tôn thượng thắng sao?”

“Dĩ nhiên! Sư phụ, sư phụ nhất định sẽ thắng!”

Thiên Âm thầm suy nghĩ, Mặc Tử Tụ, Mặc ca ca, hắn là Ma Tôn, nàng là đệ tử Trọng Hoa, nhất định là địch!

Nhưng nàng cũng không muốn!

Mặc ca ca nở nụ cười ôn hòa tặng nàng xiêm y kia, nàng cũng không muốn trở thành địch với hắn!

Không trung hai bóng dáng kia quá nhanh, nhanh đến không thấy, các đại Tiên Tôn còn lại đã sớm huơ ra kết giới che chở các đệ tử bên ngoài Tiên điện, mặc dù trong không trung không thấy bóng dáng, thế nhưng từng đợt từng đợt khí lực mạnh mẽ lại đụng vào kết giới, mặc dù chưa từng có động tĩnh gì lớn, nhưng sắc mặt của đám người Nguyên Ly Nặc và Lam Duyệt đã hiện lên vẻ tái nhợt, không khó nhìn ra mấy người ngăn cản dư âm do Trọng Hoa giao thủ với Mặc Tử Tụ tạo ra, che chở cho nhiều người như vậy cũng là tương đối khó khăn.

Đỉnh cao nhất của trận tỷ thí, là không cần phải có chiêu thức tráng lệ, mà là có thể có loại yên tĩnh này, tĩnh có thể làm cho đất trời thay đổi.

“Vào điện!” Nguyên Ly Nặc quát khẽ một tiếng, mọi người đang khẩn trương xem cuộc chiến mới bỗng nhiên hồi hồn, vội vã rút lui vào trong điện.

Dù sao mọi người cũng đều biết, như loại cấp bậc chiến đấu này, những nhóm người ở ngoài cửa phải nhanh chóng tránh càng xa càng tốt. Ngoài điện có thủ hộ kết giới, công kích thông thường sẽ không dễ dàng bị phá ra. Trừ mấy Đại Tiên Tôn Chưởng môn, hắn thật là đệ tử của Trưởng lão, cũng đứng tại cửa Tiên điện Trường Lưu mà ngước nhìn bầu trời, ý đồ tìm ra hai bóng dáng khiến cho trời đất thay đổi kia.

Rốt cuộc, một vệt sáng màu máu xẹt qua, đột nhiên bóng dáng của Mặc Tử Tụ hiện ra, có chút chật vật lui về trăm mét.

Thiên Âm cố gắng tìm kiếm một phen, rốt cuộc cũng thấy sư phụ mình xuất hiện đối diện Mặc Tử Tụ, tay phải cầm kiếm, áo bào giống như những đám mây, cuồn cuộn tung bay.

Thấy hắn không có việc gì, nàng không khỏi thở phào nhẹ nhõm, lại nhìn Mặc Tử Tụ, thấy sắc mặt hắn hơi xanh một chút, nhưng vẻ mặt lại tương đối vui vẻ.

“Trọng Hoa a Trọng Hoa, bổn tôn ngược lại xem thường ngươi rồi, trong người mất một nửa tu vi, lại còn có thể đánh bổn tôn bị thương, không hổ là người đứng đầu vạn năm trong Tiên giới!”

Lời này vừa nói ra, mọi người trong Tiên điện đều kinh ngạc.

Trừ Huyền Tề.

Sắc mặt Thiên Âm thoáng trắng bệch, nàng mờ mịt quay đầu nhìn hắn, run giọng hỏi: “Huyền Tề ca ca, tại sao sư phụ lại mất một nửa tu vi?”

Huyền Tề nắm vai gầy nhỏ của nàng, do dự chốc lát: “Mặc Tử Tụ nói thế chỉ là vì đả kích lòng tin của Tiên giới, muội không cần phải cho là thật.”

Lúc này Trọng Hoa đã ra tay, kiếm khí đột kích, tầng mây trên trời theo kiếm khí mà cuồn cuộn, mà Mặc Tử Tụ đâu rồi, Mặc phát trong tay hắn đột nhiên hóa thành tơ lụa màu đen, giống như linh xà trên không trung vẽ ra một dấu vết quỷ dị, một cái phễu chứa gió lốc màu đen tự nhiên hiện ra, che trời tránh đất mà đến, chạm vào kiếm khí của Trọng Hoa, luồng khí cuồn cuộn như nước lũ vỡ đê mà đến, làm cho người ta có loại cảm giác sợ hãi như đất trời sụp đổ.

Trong nháy mắt bóng dáng của hai người đã biến mất, Thiên Âm đang muốn kêu lên, lại thấy Mặc Tử Tụ đột nhiên hộc máu mà rút lui, chợt có một Hoa nhi tựa như mỹ nhân xuất hiện ở phía sau đỡ lấy hắn.

Trọng Hoa đứng ở không trung, Thái A trong tay đã không biết đi đâu, một tay thả lỏng phía sau, tựa như vượt qua Thần đế Hồng Hoang Viễn Cổ, cho dù chỉ là đón gió mà đứng, lại có một phần nghiêm nghị mà không thể không nhìn thấy, mang theo cái nhìn Thương sinh* uy nghiêm, khiến cho gió lốc cũng không dám lưu lại ở quanh thân hắn, quần áo tung bay đột nhiên bất động, hắn cứ như vậy lạnh nhạt nhìn Mặc Tử Tụ, hình như không có ý tiếp tục ra tay.

Thương sinh*: dân đen, bá tánh.

Vẻ mặt Mặc Tử Tụ có chút phức tạp, hắn thật sâu ngắm nhìn Trọng Hoa, nhẹ nhàng bỏ lại một câu nói, sau đó mang theo Hoa nhi kia nghênh ngang rời đi: “Không ngờ ngày xưa liếc nhìn hai giới tiên ma không người nào có thể địch Tiên Tôn Trọng Hoa, hôm nay mới đối phó với bổn tôn, lại muốn dùng Mệnh tướng bác...... Hừ, chuyện hôm nay bổn tôn nhớ trong lòng, ít ngày nữa liền dẫn đầu ma chúng san bằng Tiên giới!”

Ánh mắt cuối cùng, nhìn mọi người trong Tiên điện, là sự xem thường hờ hững khi đối mặt con kiến hôi: “Ngày Tiên giới bị tiêu diệt, không xa rồi! Ha ha ha.....”

Không thể không nói, Mặc Tử Tụ đối với mọi người trong Tiên giới, sợ là trừ Trọng Hoa, những người còn lại hắn đều không đặt ở trong mắt. Mặc dù hôm nay bị thương bỏ chạy, hắn vẫn cao ngạo khinh thường mọi người trong Tiên giới như cũ.

Mọi người ở đây cũng vì lời của hắn mà kinh ngạc tức giận, Thiên Âm lại si ngốc nhớ hắn lúc rời đi, hình như có nhìn thoáng qua, ánh mắt kia, có quá nhiều ý đồ không nói rõ, làm cho trong lòng nàng lo lắng.

Trọng Hoa rơi xuống đất, Thiên Âm vội chạy tới: “Sư phụ người không sao chứ?”

Trọng Hoa cười nhạt một tiếng: “Ngươi cảm thấy vi sư có thể có chuyện gì?”

Trong lòng Thiên Âm khó chịu, nhỏ giọng hỏi: “Mặc ca...... Mặc Tử Tụ nói tu vi của sư phụ chỉ còn dư một nửa, là thật sao?”

“Hắn đang nói bậy.”

Lời nói lúc này của Trọng Hoa, ánh mắt cũng chưa từng chớp lên một cái, vẻ mặt lạnh nhạt này làm cho người ta khó có thể đoán được tính chân thật trong lời nói của hắn. Chỉ có một mình Hhuyền Tề, theo Thiên Âm tới bên người hắn, đuôi mắt phát hiện tay phải hắn chắp sau lưng, có chút run rẩy.

Trong lúc này, ánh mắt Nguyên Ly Nặc có chút mờ mịt, đoán không được những lời nói đó của Mặc Tử Tụ là thật hay giả.

Nếu như là thật, thực lực hôm nay của Trọng Hoa, cũng chẳng qua khó khăn lắm cao hơn hoặc bằng ba lần so với hắn mà thôi, nếu như là giả, như vậy......

Nguyên Ly Nặc híp mắt dò xét cẩn thận đánh giá Trọng Hoa, cũng rước lấy ánh mắt nhàn nhạt của người sau, trong lòng run lên, vội cúi đầu, nửa khắc sau mới nâng lên vẻ mặt lo lắng trùng trùng nói: “Mặc dù lần này Mặc Tử Tụ thua chạy, lại sẽ không dễ dàng từ bỏ ý đồ như thế, ta lo lắng, tiếp đó sẽ có một trận ác chiến!”

Lời này vừa nói ra, mọi người đều trầm mặc.

Hai bên đều đã đấu với nhau một trận, kế tiếp cũng chính là lúc chúng tiểu nhân tác chiến.

Trọng Hoa lại nói: “Lần này Mặc Tử Tụ bị thương rất nặng, trong thời gian ngắn không cách nào phục hồi như cũ, mặc dù Ma giới có ba Đại Hộ Pháp, cũng không có hành động gì. Lần này hắn bị thương, nội bộ Ma giới tất nhiên sẽ rối thành một nùi, đây cũng chính là thời cơ tốt nhất ta nghỉ ngơi dưỡng sức.”

Trọng Hoa nói thế, một câu thành sấm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »